Cơ Thiên Khôi liếc nhìn bóng dáng người này, lần trước theo Trần Ngọc Phong đi gặp tông chủ hắn cũng chú ý tới, người này chính là Lục trưởng lão Tề Hồng. Với uy áp mà hắn tỏa ra chắc chắn là một cường giả Đạo Hư cảnh rồi.
Ánh mắt lão đảo qua chiến trường, nhìn thấy Trần Ngọc Phong máu me đầy người mà vẫn liều chết xông lên, trong lòng dâng lên một tia tán thưởng:
“Hảo tiểu tử… có cốt khí. Dẫu thất bại, nhưng không hổ là đệ tử Thánh Đạo Tông ta.”
Khí thế của trưởng lão lập tức va chạm cùng Tân Sinh Oán Ma, tạo nên sóng xung kích nổ tung bầu trời, khiến không gian run rẩy dữ dội.
Trưởng lão Thánh Đạo Tông vừa xuất hiện, tay áo phất nhẹ, một cột sáng vàng kim bùng lên từ lòng bàn tay, hóa thành Pháp Ấn Kim Quang xoay tròn trên không trung, uy nghiêm tựa như mặt trời soi sáng đêm đen.
“Quỷ vật hỗn xược, ngươi dám tàn hại đệ tử của bổn tông ta, hôm nay… phải lấy mạng đền bù!”
Thanh âm của lão vang rền, mang theo uy áp Đạo Vận, khiến thiên địa xung động.
Phía đối diện, Tân Sinh Oán Ma bật ra một tràng cười quỷ dị, tiếng cười như xé rách linh hồn:
“Chính đạo? Ha… ánh sáng của ngươi có thể che giấu hắc ám này sao?”
Ngay lập tức, hắn giơ hai tay, hắc vụ dâng trào, ngưng tụ thành một Địa Ngục Ma Trảo khổng lồ, từng móng vuốt như ẩn chứa oán khí của vạn linh chết thảm, lao thẳng về phía trưởng lão.
“Ầm!!!”
Kim Quang Pháp Ấn và Ma Trảo va chạm dữ dội. Một bên là ánh sáng chói lọi như thái dương xé toạc màn đêm, một bên là hắc ám lạnh lẽo như vực sâu nuốt chửng mọi thứ. Sóng xung kích bùng phát, mặt đất trong phạm vi mấy chục dặm vỡ nát, núi non đổ sập, vô số yêu thú và quỷ vật ẩn nấp dưới lòng đất bị chấn động đến nổ tung.
Chỉ riêng một lần chạm đã khiến những kẻ ở xa như Trần Ngọc Phong, Thanh Anh, Tình Nhạn phun máu ngã nhào, không chịu nổi uy lực Đạo Hư cảnh.
Lục trưởng lão hét lớn, thân hình lơ lửng giữa không trung, hai tay kết ấn, toàn thân bùng nổ ra Thánh Quang Vạn Trượng, ngưng tụ thành một thanh Kim Thương Hư Không, tựa như ngọn giáo thần từ trên trời giáng xuống, uy nghi bất khả xâm phạm.
Oán Ma đáp lại bằng cách há miệng gào thét, trong tiếng rít gào lập tức tuôn ra vô số Ảnh Hồn Quỷ Ảnh, từng bóng ma mờ mịt nhào về phía kim thương, khớp nối lại thành một bức Oán Linh Chi Vực.
“ẦM ẦM ẦM!!!”
Kim Thương xé toạc hư không, đâm xuyên qua từng lớp oán ảnh, ánh sáng rực rỡ chiếu rọi cả vùng đất. Thế nhưng Quỷ Ảnh liên miên bất tuyệt, từng đợt từng đợt lại kéo đến như biển sóng vô tận.
Cả bầu trời biến thành một nửa sáng, một nửa tối – ánh sáng đấu tranh cùng hắc ám, như hai cực của thiên địa va chạm, khiến sinh linh trong vòng năm ngàn dặm run rẩy quỳ rạp, không dám ngẩng đầu.
Lục trưởng lão hét lớn, huyết mạch toàn thân thiêu đốt, uy lực dâng cao:
“Kim Cang Đạo Ấn – Trấn Yêu Trận!!!”
Kim quang hóa thành vô số đạo ấn phù, liên kết thành một trận đồ thần thánh, giam cầm cả bầu trời, như muốn phong ấn Oán Ma ngay tại chỗ.
Nhưng Oán Ma lại cười lớn, đôi mắt đỏ máu phát sáng, hai tay xé toạc hư không, rống lên:
“Oán Hồn Quỷ Vực – Vạn Linh Phản Kháng!”
Một hắc vực từ trong cơ thể hắn bùng nổ, từng oan hồn như lũ dữ thoát l*иg lao ra, từng tiếng gào thét đập vào linh hồn mọi người, khiến kẻ yếu hơn ngất xỉu tại chỗ.
Ánh sáng và bóng tối, trận đồ và quỷ vực, song phương va chạm lần nữa—
“ẦM ẦM ẦM ẦM!!!”
Không gian nứt vỡ từng mảng lớn, từng khe nứt hư không hiện ra như những vết thương khổng lồ, nuốt chửng tất cả ánh sáng, tất cả tiếng kêu, tất cả hy vọng và sợ hãi.
Trong lúc trên bầu trời ánh sáng và bóng tối đang giao tranh dữ dội, uy lực Đạo Hư chấn động vạn dặm, thì ngay dưới mặt đất, một bóng người âm thầm di chuyển, ẩn nấp trong hỗn loạn.
Đó chính là Chu Bá Tiêu – ánh mắt hắn lóe lên tia dữ tợn, khóe miệng nhếch thành nụ cười quỷ quyệt. Nhìn thấy Cơ Thiên Khôi lúc này toàn thân run rẩy, khí tức chưa ổn định sau khi đột phá, hắn mừng rỡ trong lòng:
“Ha… cơ hội ngàn năm có một! Chỉ cần gϊếŧ được hắn… mọi thứ thuộc về ta!”
Không chút do dự, Chu Bá Tiêu bùng nổ tốc độ, thân ảnh như quỷ mị vọt tới, kiếm quang lạnh lẽo lóe lên nhắm thẳng tim Cơ Thiên Khôi.
Thanh Anh, Tình Nhạn hét lên thất thanh, Trần Ngọc Phong đang hôn mê không thể làm gì, tất cả tưởng như kết cục đã định.
“Xoẹt—!!!”
Một vệt hắc quang như xé nát hư không đột ngột giáng xuống, nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.
Chu Bá Tiêu còn chưa chạm tới Cơ Thiên Khôi thì toàn thân hắn cứng đờ, đôi mắt trợn tròn. Trên cổ hắn, một đường máu mảnh khảnh xuất hiện, ngay sau đó cả cái đầu lăn xuống đất.
“Phụt—!”
Máu tươi phun trào như thác, thân thể Chu Bá Tiêu đổ sập, đôi mắt chết không nhắm, vẫn còn vương nụ cười độc ác chưa kịp tắt.
Trước xác chết lạnh lẽo, một bóng người trong hắc bào hiện ra, Ma Quang – khí tức lạnh lẽo, ánh mắt thâm trầm, trường kiếm nhỏ máu.
“Một con sâu hèn hạ, muốn nhân cơ hội đâm lén… cũng dám mơ tưởng?”
Giọng hắn vang lên, trầm thấp, chứa một tia khinh miệt.
Cảnh tượng xảy ra quá nhanh khiến tất cả đều sững sờ.
Thanh Anh che miệng, Tình Nhạn thảng thốt, Trần Ngọc Phong dù hôn mê nhưng thân thể run rẩy. Đám đệ tử Huyết Nguyệt giáo lại ngơ ngác nhìn Ma Quang, không rõ hắn rốt cuộc là địch hay bạn.
Cơ Thiên Khôi lúc này toàn thân rã rời, rõ ràng không còn sức lực để động đậy hay làm gì khác nữa, ánh mắt mờ mịt vẫn kịp nhìn thấy Ma Quang đứng chắn trước mặt mình. Trong lòng hắn, ngoài cơn đau rát tận xương tủy, còn dấy lên một tia nghi hoặc khó nói thành lời.
Giữa lúc khói bụi mịt mờ, sát ý và đạo quang va chạm chấn động thiên địa, một luồng hàn khí vô hình bỗng cuộn lên từ sâu trong hư vô. Không có gió, không có tiếng động, thế nhưng cả thiên địa như ngưng đọng lại một khắc.
Tiếng thì thào quỷ dị vang vọng trong tâm trí mọi người:
“Tân Sinh Oán Ma… ngươi đã bước ra khỏi hình thái phàm tục. Quỷ Vương đại nhân cần một thủ hạ như ngươi. Đi theo ta…”
Mặt đất rạn nứt, bầu trời mờ mịt, rồi một thực thể không có hình dạng cụ thể từ trong hư không trượt ra. Nó giống như một khoảng trống bị cắt ra từ thế giới này, không màu sắc, không hình dáng, nhưng lại khiến thần hồn mọi người đau nhói, như bị vô số chiếc răng vô hình cắn xé.
Hư Vô Linh Phệ!
Ngay cả Lục trưởng lão Đạo Hư cũng biến sắc, run giọng:
“Quỷ Tướng… thủ hạ dưới trướng Quỷ Vương…”
Tân Sinh Oán Ma trừng mắt, khí tức ma quang cuộn trào, nó không phủ phục mà ngẩng cao đầu, đôi mắt xám lạnh lóe lên tia kiêu hãnh:
“Ta… sẽ không làm con chó cho bất kỳ ai, kể cả Quỷ Vương của ngươi!”
Không khí chợt đông cứng. Một khoảng lặng rợn người.
Ngay sau đó, Hư Vô Linh Phệ chỉ hất nhẹ một luồng hư ảnh trong tay.
“Ầm!!!”
Không có pháp lực sôi trào, không có uy thế ngập trời, nhưng Tân Sinh Oán Ma gào lên một tiếng đau đớn, thân thể vừa mới nhân hình hóa bị chấn nát một mảng, xương cốt nứt toác, máu đen phụt ra cuồn cuộn.
Sắc mặt nó dữ tợn, thần hồn run rẩy, nhưng vẫn không chịu khuất phục. Đôi mắt hung hãn đỏ rực, nó bất cam nhìn sang phía Cơ Thiên Khôi — người vẫn còn đang run rẩy sau khi đột phá, máu loang trên thân, khí tức chưa ổn định. Trong khoảnh khắc, ánh mắt của nó vừa oán độc, vừa như lưu luyến, vừa như không cam lòng.
“Tên nhân loại… hảo hảo bồi dưỡng cho tốt, chờ ngày ta thu hồi thân thể ngươi…”