- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Hệ Thống
- Kim Thụ Đại Khôi
- Chương 34: Đồ sát
Kim Thụ Đại Khôi
Chương 34: Đồ sát
"Haha, hôm nay chúng ta cùng nhau tiêu diệt đầu Quỷ vật này!"
Trong khoảnh khắc, hỏa dương rực cháy, pháp trận chấn động, cả bầu trời sáng rực. Đệ tử phía dưới đều hô vang, ánh mắt lóe lên tia hy vọng.
Nhưng —
Chỉ thấy Tân Sinh Oán Ma nhếch miệng, nụ cười quỷ dị lan dần:
“Vật kiến thức nông cạn… cũng dám múa rìu trước mặt bản Quỷ Chủ?”
Một bàn tay khổng lồ, được tạo từ đạo vận hắc ám, từ trong hư vô ập xuống.
Ầm!!!
Pháp bảo trong tay Phó Tử Tề lập tức rạn nứt, ngọn lửa bị hút ngược vào thân thể Oán Ma. Lão già hét thảm một tiếng, cả người bị bóp nát thành huyết vụ!
Ở bên kia, Pháp Chung Cổ Kính cũng run rẩy rồi vỡ toang, Huyền Chung Tử phun ra ba ngụm máu, thân thể bị một luồng quỷ khí xuyên thủng, trong nháy mắt liền mất đi sinh cơ.
Trong cái nhìn ngỡ ngàng của tất cả mọi người, Tân Sinh Oán Ma dang tay, hai luồng huyết vụ cùng nguyên thần bị hút vào miệng hắn, nuốt trọn không còn chút tro tàn.
“Ực…”
Tiếng nuốt vang lên, rõ ràng mà lạnh lẽo đến cực điểm, khiến sống lưng mọi người rét run.
Thân thể hắn lại một lần nữa biến đổi, khí thế vốn đã mạnh mẽ, nay càng trở nên sâu không thấy đáy. Trên trán hắn, một Đạo Ấn huyết sắc dần dần ngưng tụ, tỏa ra khí tức hủy diệt.
Thanh Anh cùng Tình Nhạn kêu thảm, ánh mắt như tuyệt vọng:
“Hai… hai trưởng lão… bị… bị ăn mất rồi…”
Trần Ngọc Phong siết chặt song quyền, mặt tái nhợt:
“Chúng ta… căn bản không phải đối thủ… Đây là… Đạo Hư cường giả”
Ngay cả đám người Huyết Nguyệt giáo, vốn cuồng tín, lúc này cũng quỳ rạp xuống run lẩy bẩy. Bọn chúng rốt cuộc cũng hiểu, Quỷ Chủ không cần tín đồ – chỉ cần tế phẩm!
Còn Ma Quang vẫn chưa quỳ, hắn thẫn thờ nhìn về phía Tân Sinh Oán Ma đang đồ sát người vô tội, miệng không khỏi thất lạc mà thốt lên :"Đây chính là Quỷ chủ mà giáo phái ta thờ phụng suốt một ngàn năm qua ư? Cung phụng như thể đổi lại được cái gì?"Tân Sinh Oán Ma ngẩng đầu, ánh mắt hắc ám xoáy chặt lấy Cơ Thiên Khôi, nơi ánh sáng đột phá đang cuồn cuộn trào dâng, trong lòng vô cùng thoải mái đánh giá:
“Thú vị… Rất thú vị… Một con kiến đang dẫm lên luật trời… Ta sẽ nhìn xem… ngươi có thể sống sót được bao lâu.”
Máu tanh lan tràn khắp không gian, mùi tử khí như muốn làm đông cứng cả linh hồn. Hai vị trưởng lão, vốn là chỗ dựa duy nhất, đã bị Oán Ma nuốt chửng sạch sẽ, ngay cả tro tàn cũng không lưu lại.
Không gian lặng ngắt đến rợn người.
Thanh Anh ôm chặt lấy vai Tình Nhạn, đôi mắt đỏ hoe, toàn thân run lẩy bẩy:
“Không… không phải sự thật… Trưởng lão… bọn họ…”
Tình Nhạn đã khóc đến nức nở, giọng khàn đặc:
“Chúng ta… chúng ta chết mất thôi… Thánh Đạo Tông… không còn ai bảo vệ được nữa…”
Trần Ngọc Phong thì thân thể cứng đờ, đôi môi run rẩy mãi mà không thốt nổi một câu hoàn chỉnh. Hắn từng kiêu ngạo ngẩng đầu, vậy mà lúc này chỉ thấy bàn tay mình lạnh buốt, mồ hôi ròng ròng chảy như mưa, ánh mắt dại đi vì kinh hoàng tột độ.
Khắp nơi vang lên những tiếng nấc nghẹn, tiếng hít thở gấp gáp, bầu không khí bi thương đến nghẹt thở.
Trong khi đó, Cơ Thiên Khôi vẫn đang quỳ gục, thân thể run rẩy dữ dội. Tử Huyết Tinh Hạch trong người hắn giống như ngọn lửa thiêu đốt, từng tấc gân mạch như bị lưỡi dao cắt nát, từng giọt máu chảy ra đều mang màu đỏ sẫm khác thường.
“Aaaa…”
Hắn gào lên một tiếng, ánh mắt đỏ ngầu, toàn thân run lên bần bật. Thế nhưng ngay khoảnh khắc hắn tưởng như sẽ nổ tung thành huyết vụ, thì một âm thanh máy móc vô tình vang lên trong đầu:
【Đinh! Chúc mừng ký chủ, hấp thu Tử Huyết Tinh Hạch thành công!】
【Đinh! Đột phá hoàn tất! Linh Tâm đại cảnh → Chân Nguyên sơ cảnh!】
【Đinh! Ban thưởng kỹ năng: Luyện Khí sơ cấp!】
【Đinh! Ban thưởng: 10 viên Tinh Thạch cấp 4!】
【Đinh! Ban thưởng: 2000 điểm thưởng!】
Trong phút chốc, thân thể hắn sáng rực lên, từng đạo linh quang xé tan bóng tối quanh mình. Thế nhưng ánh sáng kia chẳng những không mang lại niềm vui cho đồng đội, mà lại khiến bọn họ càng thêm nghẹn ngào — vì Cơ Thiên Khôi, dù đã mạnh lên, vẫn đang quỳ gục, toàn thân đầy máu, sắc mặt trắng bệch, không thể động đậy để cứu lấy ai.
“Khốn… thật bất lực… ta…” – Hắn siết chặt nắm tay, máu từ lòng bàn tay nhỏ giọt xuống đất, trong đôi mắt ánh lên sự giằng xé vừa thống khổ vừa căm hận.
Ở phía xa, Tân Sinh Oán Ma đứng sừng sững như một thần ma bất tử, ánh mắt âm lãnh liếc qua tất cả bọn họ. Đạo Ấn trên trán hắn phát ra từng đợt sóng đạo vận, khiến không gian rung lắc, làm mọi người cảm giác như đang bị nghiền nát từ trong xương tủy.
Chỉ một cái nhìn thôi, khiến Thanh Anh bật khóc nức nở, Tình Nhạn gục xuống đất ngất lịm, còn Trần Ngọc Phong phải quỳ sụp xuống, không thể nào đứng vững được nữa.
Trong khoảnh khắc bi thương đó, ánh sáng đột phá của Cơ Thiên Khôi lại càng chói lọi hơn — nhưng vẫn quá nhỏ bé khi đặt cạnh cái bóng khổng lồ của Oán Ma đã bước vào Đạo Hư cảnh.
Tân Sinh Oán Ma từng bước tiến lại gần Cơ Thiên Khôi. Mỗi bước đi của hắn như mang theo một cơn ác mộng đè nặng lên ngực tất cả mọi người, khiến bầu không khí đông cứng, khó thở đến cực điểm.
Hắn cúi người xuống, bàn tay khô gầy phủ một lớp da xám nhẵn nhụi chậm rãi áp lên ngực của Cơ Thiên Khôi. Một cỗ lực lượng quỷ dị lập tức xâm nhập vào trong, như một cơn gió lạnh thổi dọc từng mạch máu, dò xét từng tấc thịt, từng dòng linh lực đang hỗn loạn trong cơ thể hắn.
Đôi mắt Oán Ma lóe lên một tia kinh ngạc:
“Ồ… cơ thể này… linh mạch vặn xoắn, huyết dịch lại hòa lẫn dị hỏa khí tức. Ngươi… thú vị đấy.”
Giọng nói khàn đυ.c của hắn vang vọng, vừa như lời khen, vừa như án tử hình được đọc chậm rãi.
Cơ Thiên Khôi toàn thân co giật dữ dội, hơi thở dồn dập, sắc mặt tái nhợt đến cực điểm. Hắn muốn giãy giụa, nhưng cả người bị trói buộc cứng ngắc, chỉ còn ánh mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Oán Ma với sự bất lực và oán hận.
Chứng kiến cảnh đó, Trần Ngọc Phong toàn thân run lẩy bẩy, đôi chân như dính chặt xuống đất. Sự sợ hãi khủng khϊếp xé toạc tâm trí hắn. Nhưng khi thấy Cơ Thiên Khôi lúc này đang bị quái vật dò xét như một con mồi… trong lòng hắn đột nhiên bùng lên một tia lửa không cam chịu.
“Không… ta không thể… đứng nhìn như thế này được!”
Răng nghiến chặt đến bật máu, hắn rút trường kiếm, linh lực toàn thân tụ lại đến cực hạn, rồi gào lên một tiếng chói tai, lao thẳng về phía Tân Sinh Oán Ma!
“Buông hắn ra!!!”
Thanh kiếm xé gió, chém xuống với tất cả sự quyết tâm, dẫu biết rõ như trứng chọi đá.
Tân Sinh Oán Ma khẽ nhướng mày, ánh mắt không chút dao động. Hắn chẳng thèm nhìn, chỉ hất nhẹ cánh tay.
“Bùm!”
Một luồng lực lượng u ám như núi lửa nổ tung quét thẳng vào Trần Ngọc Phong. Toàn bộ kiếm quang bị nghiền nát trong nháy mắt, thân thể hắn bị hất văng ra xa, phun ra một ngụm máu tươi, ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự.
Thế nhưng ngay trước khi gục xuống, trong mắt hắn vẫn ánh lên một tia quật cường – tia sáng khiến tất cả những người còn tỉnh táo xung quanh đều nghẹn ngào.
Tân Sinh Oán Ma khẽ nhếch môi, cánh tay nâng lên lần nữa, chuẩn bị giáng xuống một đòn kết liễu.
Nhưng đúng lúc ấy—
“Đủ rồi!”
Một tiếng quát vang vọng như sấm rền, không gian vặn vẹo bị xe toạt ra, linh lực cuồn cuộn. Từ vết nứt hư không, một bóng người mặc trường bào của Thánh Đạo Tông bước ra, ánh mắt lạnh lùng, uy áp lan tràn khắp chiến trường.
Đó là nội môn trưởng lão của Thánh Đạo Tông!
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Hệ Thống
- Kim Thụ Đại Khôi
- Chương 34: Đồ sát