Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Kim Thụ Đại Khôi

Chương 33: Huyết Nguyệt giáo

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tất cả mọi người lập tức bị chấn thương:

Huyết Nguyệt giáo đồ phun máu, thân thể bay ngược ra xa.

Đám người Trần Ngọc Phong sắc mặt trắng bệch, toàn thân kêu rắc rắc như xương sắp gãy nát.

Ngay cả hai trưởng lão Thiên Linh cảnh cũng bị chấn động, khí huyết sôi trào, vội vàng vận pháp bảo chống đỡ.

Trong vòng năm ngàn dặm, chim muông ngã rạp, yêu thú run rẩy rêи ɾỉ, thậm chí những kẻ tu đạo thấp kém xa xa đều quỳ rạp xuống, không dám ngẩng đầu.

Cơ Thiên Khôi đang hấp thụ Tử Huyết Tinh Thạch, máu từ da thịt hắn không ngừng rỉ ra, quá trình hấp thu tinh thạch vẫn chưa hoàn tất hắn vẫn không thể di chuyển nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm quái vật kia, trong lòng dấy lên cảm giác khủng bố chưa từng có.

Tân Sinh Oán Ma ngẩng đầu, mái tóc tro dài tung bay, đôi mắt đen kịt sâu không thấy đáy. Nó cười khẽ—âm thanh như tiếng móng vuốt cào vào linh hồn.

“Các ngươi… chỉ là… côn trùng run rẩy dưới chân ta…”

Một cơn sóng hắc vụ lại bùng ra, chấn động khiến ngay cả những cường giả cũng cảm thấy ngực như bị búa tạ đập mạnh, phun máu không ngừng.

Giữa bầu không khí tang thương, khí tức khủng bố của Tân Sinh Oán Ma vừa mới đột phá Đạo Hư cảnh còn chưa tan đi, mặt đất lại nứt ra một đường máu đỏ tươi.

Từ trong huyết quang, một bóng người khoác hồng y rộng thùng thình theo sau hắn là hơn trăm giáo đồ, lưng đeo huyết cốt quạt, bước từng bước chậm rãi xuất hiện. Khuôn mặt hắn khô quắt, đôi đồng tử đỏ như máu, toàn thân lượn lờ sát khí.

“Là hắn… Huyết Đại — trưởng lão Huyết Nguyệt giáo!”

“Khốn kiếp, ngay cả loại ma quỷ này cũng tới rồi…”

Đệ tử Thánh Đạo tông sắc mặt biến đổi, từng người một cảnh giác cực độ.

Nhưng trái ngược với sự căng thẳng của mọi người, Huyết Đại lại chậm rãi bước lên, bỗng nhiên quỳ gối trước Tân Sinh Oán Ma, giọng trầm thấp vang vọng như chuông đồng:

“Huyết Nguyệt giáo phụng thờ Quỷ Thai đã nhiều năm… Cuối cùng hôm nay, Thánh Linh hàng thế! Huyết Đại ta, thay mặt giáo phái, xin dâng hiến huyết mạch đời đời, cúi đầu phụng sự Tân Quỷ Chủ!”

Một luồng khí tức kỳ dị lập tức lan tỏa. Hắn lấy ra từ trong ngực một khối Huyết Nguyệt thần ấn (血月神印) — toàn thân ngưng tụ từ huyết tinh, chớp lóe như đang ẩn chứa sinh mệnh.

Vừa xuất hiện, Tân Sinh Oán Ma khựng lại, đôi mắt xám tro đυ.c ngầu dấy lên từng tia sáng tà dị, như thể sâu trong ký ức vừa bị chạm đến.

[Hệ thống nhắc nhở: Phát hiện “Huyết Nguyệt thần ấn” — tín vật tế quỷ cổ đại. Kích hoạt ký ức phong ấn của Tân Sinh Oán Ma.]

Ngay khoảnh khắc đó, khí thế quanh thân Oán Ma bùng phát dữ dội hơn nữa. Nó ngẩng đầu, khẽ cười khanh khách, nhưng tiếng cười vang dội như sấm, khiến đám võ giả trong vòng mấy dặm vỡ nát màng nhĩ, phun máu tươi.

Thanh âm của nó lần đầu tiên trở nên rõ ràng, hữu lực:

“Ký ức… Ha ha… Ta nhớ rồi!

Các ngươi, Huyết Nguyệt — chỉ là nô bộc nuôi dưỡng Quỷ Chủ ta mà thôi!

Tốt lắm… Vì công lao hiến tế, bản tọa ban cho ngươi một cơ hội sống thêm!”

Lời vừa dứt, Huyết Đại toàn thân run rẩy, không rõ là vì sợ hãi hay hưng phấn. Hắn dập đầu liên tục, máu tươi từ trán chảy xuống nhuộm đỏ mặt đất, giọng khàn khàn:

“Thần linh giáng thế! Thuộc hạ nguyện vì Ngài mà đồ sát thiên hạ!”

Huyết Nguyệt Thần Ấn lập tức bùng nổ ánh sáng huyết quang, khiến cả thiên địa chấn động. Một cỗ uy áp cổ xưa, tà dị, như muốn kéo tất cả vào vực sâu tuyệt vọng.

Tân Sinh Oán Ma – lúc này đã mang dáng dấp nửa nhân loại, làn da xám xịt nhưng trơn nhẵn – vươn tay cầm lấy ấn chương.

Một khắc tiếp theo, ma khí trong cơ thể hắn cuồn cuộn bành trướng, như thể có hàng vạn linh hồn đang gào khóc trong huyết trì. Huyết Nguyệt giáo đồ mừng rỡ, Huyết Đại càng dập đầu không ngừng, ánh mắt cuồng tín:

“Nguyện lấy huyết mạch tộc ta, vĩnh viễn phụng thờ Quỷ Chủ!!”

Nhưng…

Trong nháy mắt, Oán Ma quay phắt đầu, bàn tay xám ngoắc xuyên thẳng l*иg ngực Huyết Đại!

“Xoẹt!!!”

Tiếng xương gãy nát vang vọng. Máu tươi cùng linh hồn bị cưỡng bức kéo ra, như một dòng suối đỏ rực chảy ngược về miệng Oán Ma.

Cả thân thể Huyết Đại co rút lại, chỉ kịp bật ra tiếng cười điên cuồng:

“Ha… ha ha… nguyện… làm… tế phẩm…”

Rồi hóa thành tro bụi, tan biến trong hư không.

Đệ tử Huyết Nguyệt giáo: mặt mày thất sắc, kêu gào thảm thiết: “Trưởng lão!!” – nhưng không ai dám bước lên, chỉ còn run rẩy lùi lại.

Ma Quang chứng kiến cảnh này cũng khϊếp đản, vốn mặt lạnh như băng, nay cũng run run, hai mắt lộ vẻ kinh hãi: “Đây… đây chính là kết cục của lòng trung thành sao!?”

Trần Ngọc Phong ánh mắt lóe sáng, siết chặt nắm đấm: “Thứ này tuyệt đối không phải thứ chúng ta có thể khống chế được…”

Hai trưởng lão Thánh Đạo Tông, Phó Tử Tề và Huyền Chung Tử, đồng thời biến sắc. Trong lòng họ chấn động: “Một lão quái vật Đạo Hư… lại còn đang tiến hóa!”

Hệ thống tiếp tục vang lên thông báo :

"DING! Tân Sinh Oán Ma tiếp tục đột phá- cảnh giới tương đương Đạo Hư trung cảnh cường giả!"

Nuốt xong Huyết Đại, thân thể Oán Ma khẽ run lên, sau đó ngẩng đầu. Đôi mắt đen thẳm như vực sâu lập tức khóa chặt lấy Cơ Thiên Khôi – kẻ đang run rẩy đau đớn vì luyện hóa Tử Huyết Tinh Hạch.

Giọng nói khàn khàn, trầm thấp nhưng mang theo uy áp Đạo Vận:

“Hóa ra… ngươi… kẻ nghịch thiên kia… định cướp đoạt huyết mạch vốn thuộc về ta ư.”

Hắn khẽ cười, nụ cười quỷ dị kéo dài khóe môi:

“Thú vị… vô cùng thú vị… Ngươi không chết hôm nay.”

“Ngươi sẽ mang sức mạnh ấy, khi nào thời cơ đến, ta sẽ tự mình tới lấy lại...”

Trong khoảnh khắc đó, uy áp Đạo Hư ầm ầm giáng xuống. Thiên địa rung chuyển, đất đá nứt toác, linh thú trong vòng năm ngàn dặm đồng loạt gào rú rồi quỳ rạp xuống.

Đám tu sĩ thấp hơn Linh Tâm chỉ cảm thấy tâm thần suýt nổ tung, máu tươi phun ra, ngã quỵ tại chỗ.

Đám giáo đồ Huyết Nguyệt giáo đều chĩa ánh mắt đều hoảng sợ nhìn về phía Cơ Thiên Khôi – trong đầu vang lên duy nhất một niệm:

“Quỷ Chủ đã chọn hắn…”

Ngay khi uy áp của Tân Sinh Oán Ma còn đang bao trùm thiên địa, trong cơ thể Cơ Thiên Khôi, Tử Huyết Tinh Hạch bạo động dữ dội.

Một âm thanh lạnh lẽo, máy móc vang vọng trong tâm trí hắn:

【Đinh! Kích hoạt dung hợp dị bảo — Tử Huyết Tinh Hạch.】

【Đinh! Linh lực trong cơ thể bạo tăng!】

【Đinh! Cảnh giới tăng lên: Linh Tâm sơ cảnh → Linh Tâm trung cảnh → Linh Tâm đại cảnh!!】

Mỗi lần thông báo vang lên, thân thể hắn run rẩy dữ dội, xương cốt phát ra âm thanh răng rắc như muốn vỡ vụn. Máu tươi chảy tràn, gân mạch đỏ rực nổi đầy dưới làn da, khiến hắn trông chẳng khác gì một máu nhân đang bốc cháy từ bên trong.

“Khụ… khụ… chết tiệt… cái thứ này… muốn thiêu ta sống sao!?”

Thế nhưng, đôi mắt Cơ Thiên Khôi lại lóe sáng, xen lẫn thống khổ là sự hưng phấn điên cuồng – bởi hắn cảm nhận được từng lớp bình chướng trong cơ thể đang sụp đổ, từng bước xông phá cánh cửa tu hành mà bình thường hắn phải mất hàng chục năm mới có thể chạm tới!

Phó Tử Tề và Huyền Chung Tử nhìn nhau, sắc mặt đều trầm trọng.

Phó Tử Tề quát:

“Lão bằng hữu, chúng ta chạy không thoát đâu, hôm nay có muốn cùng ta chiến tử không? Dù có chết cũng sẽ không quỳ gối dưới chân đám Quỷ vật kia!”

Lão Xích Viêm Lệnh, toàn thân hóa thành hỏa dương, nhằm liều mạng thiêu đốt thân xác Oán Ma.

Huyền Chung Tử đồng thời thôi động Pháp Chung Cổ Kính, kim quang ầm ầm phủ xuống, tạo thành pháp trận trấn áp, cố gắng phong ấn ma khí.
« Chương TrướcChương Tiếp »