Ngay khi đàn Quỷ vật nhào tới, Trần Ngọc Phong hừ lạnh, toàn thân bộc phát Chân Nguyên khí, trường kiếm lóe sáng chém ra một luồng kiếm quang dài mấy trượng, đánh nát mấy con Quỷ Linh lao đến đầu tiên.
Thanh Anh cũng quát khẽ, vận chuyển Tuyệt Mạch Hồi Sinh Kinh, từng tia sáng lam mờ lóe ra từ tay, biến thành những sợi tơ như mạng nhện quấn quanh cổ một con quỷ, siết mạnh khiến nó nổ tung trong bụi máu.
“Ngăn chúng lại! Không được để ai tới gần hắn!” – Trần Ngọc Phong gầm lên, thân ảnh lao vào giữa bầy quỷ, kiếm quang tung hoành.
Tịnh Nhàn cũng bất chấp sợ hãi, pháp ấn trong tay nổ bùng thành ánh lửa đỏ, thiêu cháy từng móng vuốt quỷ đang chực vồ lấy Cơ Thiên Khôi.
Khung cảnh hỗn loạn, máu thịt văng tung tóe, tiếng gào rít của quỷ vật và tiếng hét quyết liệt của đệ tử Thánh Đạo tông hòa vào nhau. Nhưng giữa tất cả, thiếu niên quỳ gối vẫn chỉ có thể run rẩy chịu đựng – cơ thể hắn như lò luyện sống, bị cưỡng ép nung đỏ, từng khúc xương phát ra tiếng răng rắc gãy nát, da thịt nổ tung rồi lại lành lặn bởi quang mang luân hồi.
Một cơn ác mộng sống động – nhưng đôi mắt hắn, dẫu máu trào ra, vẫn gắng gượng mở lớn, không để chúng khép lại.
Trong khi Cơ Thiên Khôi đang chìm trong thống khổ, cách đó không xa, bầu trời đỏ máu dường như bị xé toạc bởi những dư ba kinh khủng của trận chiến cấp cao.
Phó Tử Tề và Tam Độc Quỷ Khí đã giao thủ đến mấy trăm hiệp. Mỗi lần pháp ấn trong tay hắn đánh ra, từng luồng hỏa diễm bùng nổ thành sóng trào cuồn cuộn, mang theo khí tức Hỏa Nguyên khắc chế độc khí âm tà. Ngọn lửa đỏ rực quét qua, tạo thành từng vòng lửa nổ tung trong không trung.
“Aaaaa… chết tiệt! Lại là Hỏa Nguyên Khí… sao ngươi lại có thứ này!” – Tam Độc Quỷ Khí gầm gào, thân ảnh vặn vẹo, ba cặp mắt đỏ thẫm trào ra dịch độc nhưng lập tức bị hỏa diễm thiêu đốt sạch sẽ.
Phó Tử Tề nhếch khóe miệng, sát ý lạnh lẽo:
“Lần trước để ngươi trốn thoát, hôm nay… không có cơ hội thứ hai!”
Pháp bảo trong tay hắn – cái lệnh bài khắc phù văn cổ xưa – tỏa sáng chói lòa. Mỗi khi hắn thúc giục, ngọn lửa đỏ sẫm lại hóa thành một con hỏa long, ầm ầm lao vào thân thể Tam Độc Quỷ Khí, khiến nó gào thét từng hồi, độc vụ cuồn cuộn tan rã.
So với cảnh tượng đó, phía Huyền Chung Tử và Tân Sinh Oán Ma lại là một loại căng thẳng khác.
Tiếng chuông cổ kính ngân vang, từng đạo sóng âm dao động hóa thành tầng tầng kết giới, va chạm với từng trảo ảnh sắc bén của Oán Ma. Mỗi lần chuông rung, không gian như nứt ra từng vệt, ép lui được bước tiến của nó.
Nhưng Tân Sinh Oán Ma càng chiến đấu càng cuồng bạo. Toàn thân nó sau khi hấp thụ đám Hấp Hồn Ma trở nên thon gọn, linh hoạt. Từng động tác quái dị nhanh như thiểm điện, cơ thể nhỏ bé nhưng mỗi quyền đánh ra đều nặng như ngàn cân.
Ầm!
Huyền Chung Tử phun ra một ngụm máu, pháp bảo trong tay rung mạnh, gần như rơi ra khỏi khống chế. Sắc mặt lão trầm trọng, mồ hôi rơi xuống trán.
“Đáng ghét… cảnh giới của tên này càng chiến càng mạnh rõ ràng cái gia hỏa này… tiến hóa trong chiến đấu!”
Hai trận chiến tạo thành đối lập rõ rệt. Một bên là Tam Độc Quỷ Khí càng đánh càng suy, sắp bị Hỏa Nguyên Khí thiêu tận hồn diệt; một bên là Tân Sinh Oán Ma, càng đánh càng mạnh, khiến cho Huyền Chung Tử ngày càng kiệt sức.
Lúc này, hai đầu Quỷ Nô dường như cùng cảm nhận được thế cục nghiêng lệch. Đặc biệt là Tam Độc Quỷ Khí, trong tiếng gào thảm thiết đã dần hiện lên tia hoảng loạn. Nó ngửa mặt tru lên, thân thể run rẩy dữ dội, ánh mắt đỏ ngầu như muốn liều mạng phản công.
Trong tiếng gào thảm khốc, thân thể Tam Độc Quỷ Khí run rẩy kịch liệt, dịch độc từ lỗ chân lông phun trào thành sương mù đen đặc. Cặp mắt đỏ thẫm lóe lên tia sáng tà dị, hắn khàn giọng rít gào:
“Vọng… Tâm… Tà Ảnh!!”
Ầm!
Một luồng sóng âm trộn lẫn độc khí khuếch tán ra, như hàng vạn tiếng khóc than vang vọng trong đầu người. Trong nháy mắt, chiến trường nhuốm màu hư ảo. Đất trời như biến dạng, vô số ảo ảnh ma quái xuất hiện, phản chiếu dục niệm sâu kín nhất của từng người.
Đám đệ tử thực lực thấp lập tức thần trí mơ hồ, sắc mặt trắng bệch. Có kẻ thấy bản thân đột phá cảnh giới, có kẻ thấy mỹ nữ ôm ấp, có kẻ lại bị chính ác mộng trong tâm chôn vùi. Tất cả như sa vào ảo mộng vô tận.
Ngay cả Phó Tử Tề cũng khựng lại nửa nhịp, trong mắt thoáng hiện một đạo ảo cảnh, nhưng hỏa quang quanh thân hắn nhanh chóng bùng nổ, thiêu sạch tà ảnh. Hắn gầm lên:
“Tiểu súc sinh! Còn dám dùng trò cũ này trước mặt ta?!”
Ầm!
Một cột hỏa diễm ngập trời như muốn thiêu hủy cả không gian ảo ảnh, ép thẳng vào thân thể đang co giật của Tam Độc Quỷ Khí.
Trong khi đó, bên kia, Huyền Chung Tử cũng bị dao động bởi ảnh hưởng của Vọng Tâm Tà Ảnh. Tiếng chuông cổ kính thoáng chậm nhịp, để Tân Sinh Oán Ma chớp thời cơ lao tới, trảo ảnh rạch tung bầu trời, gần như xé nát vòng sóng âʍ ɦộ thể.
Ầm ầm ầm!
Trận chiến càng lúc càng trở nên hỗn loạn. Một bên là Tam Độc Quỷ Khí sắp bị nghiền nát nhưng điên cuồng chống trả bằng ảo cảnh, một bên là Tân Sinh Oán Ma nhân cơ hội áp bức, khiến Huyền Chung Tử suýt không chống đỡ nổi.
Trong hư ảo mịt mù, Tam Độc Quỷ Khí cười khằng khặc, thân hình run rẩy phóng thích càng nhiều độc vụ. Gương mặt hắn như tan chảy, thịt da sủi bọt, dung mạo vốn đã quỷ dị nay càng thêm dữ tợn. Hàng trăm ảo ảnh tà ma liên tiếp xuất hiện quanh thân, lao thẳng về phía Phó Tử Tề, như muốn xé rách thần trí của ông.
“Ha… ha… chết đi, tất cả chết đi trong ảo mộng của ta!”
Nhưng Phó Tử Tề chỉ lạnh lùng hừ một tiếng, thân ảnh lơ lửng trong hỏa quang rực cháy.
“Quỷ vật chó chết, lần trước thắng được lão phu chỉ là may mắn, hôm nay ngươi phải chết!”
Ầm!
Một tấm hỏa phù từ tay ông bùng sáng, hóa thành Hỏa Nguyên Ấn, nện thẳng xuống đầu Tam Độc Quỷ Khí. Ngọn lửa nóng bỏng như muốn thiêu cạn cả không gian, hỏa diễm ùa vào đám sương độc, khiến chúng phát ra những tiếng “xì xì” như dầu bị thiêu, chỉ trong chớp mắt đã bị đốt sạch.
“KHÔNG—!!”
Tiếng gào thảm thiết xé tan ảo cảnh. Thân hình Tam Độc Quỷ Khí lộ ra, toàn thân hắn như khối thịt cháy dở, da thịt nứt toác, khói đen bốc lên nghi ngút. Những chiếc gai độc trên lưng gãy gập, dính bết lại như than cốc.
Hắn cố gắng vùng vẫy, nhưng mỗi cử động đều kéo theo vết rách mới, máu độc hòa lẫn tro bụi chảy thành dòng. Từ trong đôi mắt đỏ vằn máu, sự điên cuồng dần bị thay thế bằng nỗi sợ hãi nguyên thủy.
“Không… ta còn chưa… hút hết… thần hồn các ngươi…”
Nhưng chưa kịp nói xong, Phó Tử Tề đã đạp mạnh bước chân, ngọn hỏa ấn lại giáng xuống lần nữa.
ẦM ẦM ẦM!
Thân thể Tam Độc Quỷ Khí vặn vẹo, thương tích đầy mình, dưới một đòn toàn lực của Phó Tử Tề trực tiếp bị chấn thành nhiều mảnh nằm một đống ở dưới đất.
Cả bầu trời mịt mù ảo ảnh phút chốc tan biến, ánh sáng thật sự trở lại.
Phó Tử Tề đứng thẳng, trường bào phấp phới trong lửa đỏ, ánh mắt lạnh lùng quét qua chiến trường, giọng khàn trầm:
“Kẻ tà ác, tất có ngày tàn. Hôm nay coi như kết thúc ân oán lần trước.”
Trong khi tàn tro của Tam Độc Quỷ Khí còn chưa kịp tan biến trong gió, khắp chiến trường liền rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi.
Thanh Anh là người đầu tiên phản ứng, đôi mắt nàng thoáng lóe ánh sáng phức tạp, khẽ thì thầm: