Chương 28: Liên minh

Dù cảnh giới của chúng có kẻ ở Linh Tâm trung cảnh, đại cảnh, hợp sức cũng chỉ miễn cưỡng giữ được thế cân bằng, từng bước bị ép lùi. Tiếng va chạm rung trời, quỷ khí và huyết quang cuộn trào như sóng dữ, khiến cả khe cốc như biến thành địa ngục.

Trong khói đen hỗn loạn ấy, Lệ Trì lại đưa mắt lén nhìn về phía gốc Tử Chân Thảo đang tỏa ánh sáng tím rực rỡ giữa bãi đá. Hắn cắn răng, lặng lẽ tách khỏi vòng chiến, miệng lẩm bẩm:

“Chỉ cần ta hái được nó… ta sẽ trở thành đệ tử tinh anh, từ đó… không ai có thể khinh thường ta nữa!”

Khi bàn tay hắn vừa chạm đến phiến lá tím, bỗng một luồng âm khí lạnh lẽo bộc phát ngay sau lưng.

Xoẹt!

Một Quỷ Linh cấp thấp lao ra từ khe nứt đá, móng vuốt xé ngang lưng Lệ Trì. Hắn chưa kịp phản ứng, chỉ kêu lên một tiếng thảm thiết, thân thể run rẩy rồi ngã quỵ xuống đất, bất tỉnh ngay tại chỗ, máu loang đỏ quanh phiến đá.

Tịnh Nhàn ở cách đó không xa nhìn thấy, khuôn mặt tái mét, vội thét lớn:

“Không hay, Lệ Trì trúng đòn ám toán rồi!”

Máu tươi của Lệ Trì loang ra ngày càng rộng, thấm sâu xuống tảng đá bên dưới gốc Tử Chân Thảo.

Ầm!

Đột ngột, những hoa văn đen sì ẩn giấu quanh đó sáng bừng lên, lan tỏa thành từng vòng ma trận cổ xưa. Quỷ khí dâng cao ngùn ngụt, từng tiếng gào thét bi thương của vạn oán linh vọng ra từ hư không, khiến cả không gian trong nháy mắt như biến thành địa ngục.

[Cảnh báo – Quỷ Tế Kết Giới kích hoạt]

[Nguyên lý: Dùng huyết dịch sinh linh làm tế phẩm, nghịch chuyển sinh tử – dung hợp oán niệm, hình thành “Tân Sinh Oán Ma”]

[Nguy hiểm: Tử vong tuyệt đối cho kẻ trong kết giới, trừ khi chém gϊếŧ vật tế trước khi dung hợp hoàn thành]

Cơ Thiên Khôi là người đầu tiên biến sắc, hét lên:

“Không ổn! Đây là Quỷ Tế Kết Giới! Lệ Trì… chính là vật tế!”

Cơ Thiên Khôi định xông tới chém chết Lệ Trì nhưng dường như đã quá muộn.

Quỷ khí tụ hội, máu loang thành sông, ngấm vào từng tấc đất đá. Gốc Tử Chân Thảo rực rỡ vừa rồi bỗng héo rũ, toàn bộ sinh cơ bị hút đi, hòa cùng oán khí ngưng tụ thành một quả kén khổng lồ giữa không trung.

Ầm ầm ầm!

Kén đen run rẩy, từng cánh tay trắng bệch vươn ra, gào thét thống khổ. Tiếng khóc, tiếng rít, tiếng cười điên dại vang vọng, khiến cả hai phe – đệ tử tông môn lẫn giáo chúng Huyết Nguyệt – đều lạnh sống lưng.

Ma Quang nheo mắt, không giấu nổi vẻ kiêng kị:

“Không ngờ… ở nơi này lại tồn tại oán khí nặng đến thế! Nếu để nó thành hình, e rằng tất cả chúng ta…”

Chưa kịp dứt lời, quả kén nổ tung.

Ầm!

Từ trong đó, một hình thể dị quái cao hơn ba trượng bước ra, toàn thân phủ đầy oán khí, đôi mắt đỏ rực như máu, quanh người lượn lờ từng bóng hồn oán thù.

[Tân Sinh Oán Ma – Cảnh giới: Linh Tâm Đại Cảnh.]

[Đặc tính: Dung hợp oán hồn, không chết không diệt, chỉ có thể bị đánh tan hoàn toàn khi hủy diệt hạch tâm oán linh.]

Cả khe núi rung động, mặt đất nứt toác, những quỷ linh cấp thấp khác gào rú như quỳ phục dưới uy áp.

Trần Ngọc Phong mặt trầm như nước, kiếm ý trào dâng:

“Xem ra… hôm nay, e là chỉ có kẻ mạnh nhất mới đủ tư cách sống sót rời khỏi đây.”

Trong khoảnh khắc đầu tiên, Tân Sinh Oán Ma mới xuất hiện tuy đáng sợ nhưng khí tức vẫn chỉ ngang hàng với Trần Ngọc Phong và Ma Quang. Song ánh mắt đỏ máu của nó lộ ra sự hung tàn vô tận, tiếng gào thét từ hư vô rền vang, áp chế tâm thần tất cả.

Trần Ngọc Phong vận khởi chân nguyên, kiếm quang lướt trời. Ma Quang cũng nhe răng cười dữ tợn, huyết nguyệt ma công bạo phát. Hai bên đồng loạt công kích, từng chiêu thức khiến cả khe núi rung chuyển, oán khí bị xé toạc từng mảng.

Thoạt đầu, Oán Ma bị đánh lui liên tiếp, thân thể chấn động, từng mảng oán khí rơi rụng như tro tàn. Nhưng càng bị áp chế, đôi mắt nó càng sáng rực, như hấp thụ chính đòn đánh của đối phương làm dưỡng chất.

Ầm!!!

Một cú vung tay, Oán Ma hất cả hai người văng ra ngoài mấy trượng, đất đá vỡ tung, khí tức của nó tăng vọt, oán khí ngùn ngụt bốc lên tận trời cao.

Ngay khi tất cả còn chưa kịp hoàn hồn, ba con Oán Linh Hấp Hồn Ma gào rú tiến đến, không ngờ lại quỳ phục trước thân ảnh cao lớn ấy. Bầu không khí ngưng trệ.

Chỉ thấy Oán Ma cất tiếng cười trầm đυ.c, mở to cái miệng đầy răng nanh nhọn hoắt, từng vòng xoáy oán khí cuốn lấy ba Oán Linh Hấp Hồn Ma.

Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp hẻm núi… rồi im bặt.

Ầm!

Thân thể khổng lồ của Oán Ma bắt đầu co rút lại. Oán khí xoáy tròn quanh nó, hình thể thay đổi. Từ bóng dáng khổng lồ ba trượng, nó biến thành một cơ thể cao gần hai mét, gầy gò nhưng vô cùng linh hoạt.

Làn da trắng bệch như giấy, từng đường gân xanh uốn lượn khắp người như giòi bọ bò dưới da. Đôi mắt đỏ thẫm hóa thành khe dọc, tỏa ánh sáng tà dị. Móng tay dài như lưỡi đao, quanh thân quấn lấy những mảnh hồn phách gào khóc bi thương.

[Cảnh báo – Tân Sinh Oán Ma hấp thụ Oán Linh Hấp Hồn Ma – Tiến hóa hoàn tất]

[Hiện tại cảnh giới: Quỷ Sát cảnh]

[Nguy hiểm: có thể chiến đấu với Thiên Linh cảnh viên mãn, tuyệt đối không thể lấy lực thường nghịch chiến, yêu cầu ký chủ nhanh chóng rời khỏi nơi này.]

Cơ Khiên Khôi biến mắc, không nghĩ tới hai lần rời khỏi tông môn đều là lôi tới đại quái tồn tại ngang với cường giả Thiên Linh cảnh, hắn chỉ biết dở khóc dở cười không thể làm gì hơn.

Uy áp nhanh chóng ập xuống, tất cả mọi người cảm thấy hít thở khó khăn, đầu óc nặng nề, như bị oán linh vạn kiếp áp chế. Đệ tử bình thường run lẩy bẩy, không dám cử động.

Chỉ có Cơ Thiên Khôi, nhờ hệ thống, mới nghe được thông báo chi tiết, mặt cắt không còn giọt máu:

“Thiên Linh… Đại Cảnh… tồn tại cỡ này bảo bọn họ đánh kiểu gì đây, vượt xa bọn ta một mạch lớn rồi!”

Trong khi tất cả còn run rẩy, Chu Bá Tiêu bỗng mặt mày trắng bệch, đôi mắt đảo liên hồi. Hắn nghiến răng chửi một tiếng, xoay người bỏ chạy thục mạng về phía lối ra, mặc kệ đồng bọn bị uy áp khóa chặt, bỏ lại tất cả phía sau.

Oán khí quỷ dị phản chiếu lên bóng lưng hắn đang tháo chạy, khiến cảnh tượng càng thêm bi thương và tuyệt vọng.

Trong khi mọi người còn đang bàng hoàng trước sự tiến hóa của Tân Sinh Oán Ma, khí tức lạnh lẽo như đến từ địa ngục tràn ngập không gian, thì bỗng nhiên một tràng tiếng cười khanh khách vang vọng bốn phía.

Âm thanh như xuyên thẳng vào tai, nhưng lại không thể xác định phương hướng, vừa như gần ngay bên tai, vừa như xa tận chân trời.

“Khặc khặc… thật không ngờ các ngươi lại tự dâng đến tận cửa… Lần trước để các ngươi sống sót rời đi, đã là sỉ nhục lớn nhất của bản quỷ rồi!”

Màn sương đen lượn lờ, từ trong hư vô bước ra một thân ảnh gầy gò, da dẻ loang lổ vằn vện xanh tím như bị độc trùng cắn phá. Đôi mắt dài hẹp lấp lánh tà quang, khóe miệng vẽ nụ cười độc ác.

Lúc này Cơ Thiên Khôi, cùng Tình Nhạn vẻ mặt biến sắc, cả hai có chút trợn tròn con mắt nhìn về phía kẻ địch. Đối phương chính là kẻ thù cũ Tam Độc Quỷ Khí, lần trước ngoại môn trưởng lão Phó Tử Tề cũng không thể nào đánh bại được nó, hiện tại còn có thêm Tân Sinh Oán Ma thì phần thắng hoàn toàn không có, chính là 0%.

Còn Trần Ngọc Phong cùng với Thanh Anh thì ngơ ngác không hiểu Tam Độc Quỷ Khí nói cái gì nhưng giống như là đang nói bọn họ.

Một bóng mờ lóe lên, thân ảnh kia hóa thành trăm ngàn ảo ảnh, vây kín bốn phương tám hướng. Từng cái bóng đều cất tiếng thì thầm quỷ dị: