Sự xuất hiện bất ngờ khiến tình hình vốn đã căng thẳng nay lại càng rối loạn, Chu Bá Tiêu nhếch mép, trong mắt lóe lên ý cười lạnh, hiển nhiên hắn rất thích để nhóm người này gây áp lực thay cho hắn. Lệ Trì siết chặt nắm tay, bất mãn cực độ, nhưng bị khí thế đè nén mà không dám hành động lỗ mãng. Thanh Anh thần sắc ngưng trọng, nhìn qua Cơ Thiên Khôi và Trần Ngọc Phong, ý bảo phải thật cẩn trọng.
Trong không gian u ám của Hắc Vân Cốc, Tử Chân Thảo tỏa ra ánh tím rực rỡ như ngọn lửa yêu dị, thu hút tất cả ánh mắt. Bên trên nó, ba con Oán Linh Hấp Hồn Ma (怨灵摄魂魔) vẫn ngồi bất động, như ba pho tượng quỷ khổng lồ, chỉ chờ máu đổ xuống để mở ra Quỷ Tế Kết Giới.
Một tia sát khí mơ hồ đã lặng lẽ tràn lan, mùi tranh đoạt sinh tử sắp sửa bùng nổ…
Tên thủ lĩnh bên Huyết Nguyệt Giáo vừa dứt lời, bầu không khí trong cốc lập tức trở nên đè nén cực độ. Lệ Trì run rẩy nắm chặt vũ khí, Tịnh Nhàn vô thức lùi lại nửa bước, ngay cả Chu Bá Tiêu cũng thu hẹp ý cười, dò xét cục diện.
Chỉ thấy lúc này, Trần Ngọc Phong tiến lên một bước.
Ầm — một luồng chân nguyên cuồn cuộn bùng phát, khí tức phóng thẳng lên trời, sánh ngang với vị thủ lĩnh kia.
Linh áp giao thoa giữa hai bên, hư không như run rẩy, lá khô trên mặt đất lập tức bị nghiền nát thành tro bụi.
“Ngươi muốn chiếm hữu một mình?” – Trần Ngọc Phong lạnh giọng, ánh mắt tựa lưỡi kiếm, không chút nhượng bộ.
Thủ lĩnh Huyết Nguyệt Giáo thoáng biến sắc, nhưng rồi nhanh chóng cười lạnh, hạ thấp giọng:
“Hừ, quả nhiên không phải đám đệ tử bình thường… Nhưng nếu ở đây chỉ có chúng ta đối đầu, chẳng phải lại rẻ cho đám quỷ vật sao?”
Ánh mắt hắn liếc qua ba con Oán Linh Hấp Hồn Ma (怨灵摄魂魔) trên cao. Chúng đã bắt đầu chuyển động, những tiếng gào rít rợn người vọng khắp Hắc Vân Cốc. Bên cạnh chúng, từng bóng quỷ nhỏ lố nhố hiện ra – đó là Oán Linh phụ quỷ cấp thấp, số lượng đông như đàn dơi, vây khắp xung quanh.
Ngay cả Thanh Anh cũng biến sắc, giọng nghiêm trọng:
“Bọn chúng phát hiện ra chúng ta rồi, chúng đang tấn công tới nơi này…”
Trần Ngọc Phong và thủ lĩnh Huyết Nguyệt Giáo gần như đồng thời hừ lạnh, rồi lại nhìn nhau. Trong thoáng chốc, sát khí lắng xuống, thay bằng sự ngầm hiểu thỏa hiệp:
“Được, trước tiên… cùng nhau gϊếŧ sạch lũ quỷ này.”
Ầm!!!
Tiếng gào khóc thảm thiết của quỷ vật vang lên, trận chiến liên minh tạm thời chính thức bùng nổ.
Trong nháy mắt, toàn bộ Hắc Vân Cốc rung chuyển bởi tiếng gào thét.
Ba con Oán Linh Hấp Hồn Ma (怨灵摄魂魔) vươn lên cao, thân hình quỷ mị như sương máu kết tụ, đôi mắt đỏ rực xoáy sâu vào linh hồn người sống. Từng đạo âm khí đen đặc quét qua, khiến đá núi nứt toác, cây cối héo rũ.
Ầm ầm ầm—
Hàng chục Oán Linh phụ quỷ cấp thấp như sóng tràn xuống, gào khóc chói tai, chớp mắt đã bao phủ chiến trường.
“Gϊếŧ!” – Trần Ngọc Phong quát lớn, chân nguyên hùng hậu bùng phát, một kiếm chém ngang.
Kiếm quang rực rỡ, kéo dài như cầu vồng, lập tức cắt nát mấy chục phụ quỷ, tiếng nổ vang vọng dữ dội.
Thủ lĩnh Huyết Nguyệt Giáo cũng không kém, thân hình xoay tròn giữa không trung, vung ra Huyết Nguyệt Pháp Ấn. Một vòng trăng máu khổng lồ hiện ra, lưỡi huyết nguyệt xoáy cắt, cuốn sạch quỷ vật trong bán kính trăm trượng.
Trong tích tắc, tiếng kêu thảm thiết lan khắp nơi.
“Đừng để chúng bao vây, chia nhỏ ra mà diệt!” – Chu Bá Tiêu hét to, trường côn trong tay quét một vòng, bạo lực phá nát hơn mười đầu quỷ linh. Lệ Trì và Tịnh Nhàn thì gắng gượng ngăn chặn những đám quỷ nhỏ tràn xuống từ bốn phía, áp lực nặng nề khiến sắc mặt cả hai tái nhợt.
Chỉ có Cơ Thiên Khôi giữ vững tâm thần, linh thức vừa bùng ra đã lập tức cảm nhận được:
“Không ổn… âm khí đang tụ lại, chúng đang khởi động Quỷ Tế Kết Giới!”
Đúng lúc ấy, từ trên không, một con Oán Linh Hấp Hồn Ma há miệng, gào rít rợn người. Từ sâu trong cuống họng nó, từng luồng ám quang huyết hồn bắn ra, như sợi tơ đỏ quấn lấy linh hồn, nhằm trực tiếp câu dẫn nguyên thần võ giả.
Thanh Anh biến sắc, lập tức niệm động Tuyệt Mạch Hồi Sinh Kinh, bảo hộ thần hồn, nhưng thần sắc nàng trắng bệch, hiển nhiên vẫn bị áp lực khủng khϊếp đè nén.
Ầm—
Hai phe đệ tử và giáo chúng, lúc này thật sự không còn lựa chọn nào khác. Dưới áp lực kinh khủng từ quỷ vật, tất cả buộc phải dốc toàn lực phối hợp, kiếm quang, huyết nguyệt, linh lực giao hòa, tạo thành cảnh tượng chém gϊếŧ máu lửa kinh thiên.
Tiếng gào khóc ma quái dội khắp Hắc Vân Cốc, từng luồng âm khí nặng nề như muốn nghiền nát tất cả.
Trước vòng vây của Oán Linh phụ quỷ, Thanh Anh bước lên một bước, đôi mắt sáng rực dị thường.
Tay ngọc nàng kết ấn, trong cơ thể vang vọng một loại huyền âm kỳ dị—chính là Tuyệt Mạch Hồi Sinh Kinh.
Từ đan điền đã vỡ nát của nàng, từng đạo hư ảnh mạch lạc sáng lên, dường như huyết mạch toàn thân đang tự thiêu đốt để hóa thành linh lực.
Ầmmmmmm!
Một chưởng đẩy ra, chẳng có ánh sáng lộng lẫy, chỉ có hơi thở sinh cơ cùng tử khí đan xen. Lạ thay, đám phụ quỷ đang gào thét lao tới, vừa chạm phải lực chưởng liền phát ra tiếng kêu thảm thiết, thân hình vặn vẹo rồi tan rã thành tro đen.
“Đây là… công pháp gì?” – Chu Bá Tiêu và Lệ Trì đều kinh hãi nhìn nàng, dường như khó tin một người đã phế đan điền lại có thể bộc phát uy thế khủng bố như vậy.
Tịnh Nhàn ở gần đó lại là người đầu tiên kịp hoàn hồn, nàng thấy rõ ánh sáng ẩn hiện quanh thân Thanh Anh, chẳng phải linh lực thuần túy, mà là dùng mạch máu sinh mệnh làm dẫn dắt, nghịch chuyển sinh tử để hủy diệt quỷ vật.
Trong thoáng chốc, một vùng quỷ vật phụ cấp thấp hoàn toàn sạch trơn, mở ra khoảng trống ngay giữa chiến trường.
Ở một phía khác, Trần Ngọc Phong đối mặt trực diện với một con Oán Linh Hấp Hồn Ma (怨灵摄魂魔).
Khí tức hắn bùng nổ, chân nguyên hùng hậu cuồn cuộn như biển. Một kiếm giáng xuống, kiếm quang dài trăm trượng, chấn động quỷ vật lùi hẳn về sau.
Con quỷ vật há miệng rít gào, vô số sợi tơ huyết hồn phóng thẳng đến, muốn câu dẫn linh hồn hắn ra khỏi thân xác.
Thế nhưng đôi mắt Trần Ngọc Phong chỉ lóe hàn quang, kiếm thứ hai đã xuất hiện, mang theo lực cắt đứt thiên địa.
Ầm!!!
Kiếm quang chém xuyên âm khí, chấn cho hồn tuyến đứt gãy, thân ảnh quỷ ma bị ép phải lùi lại mấy trăm trượng.
Trong mắt mọi người, hắn tựa như chiến thần bất khả chiến bại, đứng vững giữa bóng tối ma quái.
Cùng lúc đó, Ma Quang – thủ lĩnh Huyết Nguyệt giáo – cũng không chịu yếu thế, đang đối phó một con Hấp Hồn Ma khác. Nhưng khác hẳn Trần Ngọc Phong, hắn phải dùng đủ loại bí pháp huyết nguyệt, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán.
Mỗi lần trăng máu quét ngang mới tạm đẩy lui được đối thủ, nhưng thân thể hắn đã bị quỷ khí ăn mòn, từng mảng da thịt thâm đen, nhìn thấy rõ sự chật vật.
Tiếng gào thét vang dội, bóng tối trong Oán Linh Quật càng thêm dày đặc.
Bỗng từ sâu trong khe núi, Oán Linh Hấp Hồn Ma thứ ba gầm lên, bóng hình dữ tợn lướt ra như quỷ ảnh. Nó không chọn mục tiêu Trần Ngọc Phong hay Thanh Anh, mà lao thẳng về phía đám giáo chúng Huyết Nguyệt đang tụ lại phía sau Ma Quang.
“Cẩn thận!” – Một tên giáo chúng kinh hô, vội vàng dựng kết giới huyết nguyệt.
Ầm!
Song chưởng của quỷ ma ập xuống như hai ngọn núi đen, trực tiếp đập tan mấy tầng huyết quang, khiến đám giáo chúng rối loạn.