Nhìn thì oai phong lẫm liệt, nhưng kẻ tinh ý có thể nhận ra – mỗi chiêu của hắn đều đánh thẳng vào chỗ an toàn nhất, không phải liều mạng, lại để cho Cơ Thiên Khôi cùng Tịnh Nhàn chịu áp lực lớn hơn.
Một bên là áp chế mạnh mẽ của Trần Ngọc Phong cùng Chu Bá Tiêu, một bên là sự gắng sức liều mạng của Cơ Thiên Khôi, Lệ Trì và Tịnh Nhàn. Đội ngũ tuy trông có vẻ phối hợp, nhưng bên trong đã âm thầm tồn tại một khe nứt vô hình.
Trong tiếng gào khóc quỷ dị, máu tanh và sương đen cuồn cuộn, Cơ Thiên Khôi càng chiến đấu càng nhận ra, bản thân hắn đang phải chống đỡ thay cho phần mà lẽ ra Lệ Trì hoặc Chu Bá Tiêu có thể chia sẻ. Trong lòng dấy lên cảm giác bất an, nhưng lúc này chưa thể vạch trần…
Cả đoàn tiến sâu hơn vào Oán Linh Quật, từng luồng oán khí đen ngòm vờn quanh, không khí đặc quánh đến mức ngay cả linh lực vận chuyển cũng chậm lại vài phần.
Bất chợt, trong khe đá phía trước, ánh sáng tím mờ ảo rọi ra như vầng minh châu.
Một gốc linh thảo tím sẫm, lá tựa ngọc, tỏa ra từng luồng linh áp huyền diệu, hư quang lượn lờ quanh thân cây. Trên mỗi phiến lá còn đọng lại những giọt sương tím, tựa như thần dịch ngưng tụ vạn năm.
Trong đầu Cơ Thiên Khôi vang lên tiếng thông báo máy móc, lạnh lẽo vô tình:
[Phát hiện: Tử Chân Thảo (紫真草) – Linh dược cấp Thần.]
[Công dụng: có thể luyện chế Chân Nguyên Đan. Đan dược này giúp phạt mao tẩy tủy, rửa sạch kinh mạch, tăng cường căn cơ. Sau khi phục dụng, võ giả có thể bồi dưỡng thiên phú vượt xa thường nhân, thậm chí kẻ tư chất tầm thường cũng có cơ hội bước vào Chân Nguyên cảnh.]
Tiếng nhắc nhở vang lên, lạnh lẽo nhưng lại khiến trái tim hắn chấn động dữ dội. Linh dược cấp thần lại xuất hiện ở một nơi khỉ ho cò gáy này ư, bình thường Linh dược cấp 3 đã đủ khiến đám người Trần Ngọc Phong tham lam tranh giành rồi, sao Linh dược cấp thần lại không có cường giả nào phát hiện để tranh giành cơ chứ.
Cơ Thiên Khôi vẫn cảm thấy có gì đó không ổn nhưng thông báo của hệ thống không thể là giả được. Một gốc Tử Chân Thảo… giá trị không thể cân đo, đủ khiến cả một tông môn vì nó mà điên cuồng tranh đoạt!
Mọi người cùng lúc nhìn chằm chằm vào thần thảo, ánh mắt dần dần biến đổi. Trong đôi mắt Chu Bá Tiêu ánh lên một tia tham lam khó giấu, Thanh Anh khẽ siết chặt nắm tay, Tịnh Nhàn nuốt một ngụm nước bọt. Ngay cả Trần Ngọc Phong, thường ngày trầm ổn, cũng không giấu được tia lửa nóng bỏng lóe lên trong đáy mắt. Dường như tất cả mọi người đều không rõ ràng đẳng cấp của Tử Chân Thảo nhưng nhìn lướt từ xa liền đoán chắc đẳng cấp của nó không tầm thường.
Không ai lên tiếng, nhưng trong bầu không khí yên tĩnh ấy, du͙© vọиɠ đã sôi trào.
Ngay khoảnh khắc ấy, từ bốn phía hang động vang lên những tiếng rít quỷ dị, lạnh buốt như kim châm trực tiếp vào thần hồn. Một làn sương đen đặc bốc lên, từng bước từng bước ngưng tụ thành bóng dáng quỷ dị.
Ba thân ảnh cao gầy, toàn thân phủ đầy hắc vụ, đôi mắt trống rỗng lóe lên hắc mang lạnh lẽo. Hơi thở của chúng nặng nề như kéo linh hồn người đối diện xuống vực sâu vô tận.
Thông báo hệ thống lại vang lên:
[Nguy hiểm phát hiện: Oán Linh Hấp Hồn Ma (怨灵摄魂魔)]
[Cấp bậc: Quỷ vật – Quỷ Nô trung cảnh.]
[Đặc tính: chuyên hút thôn phệ hồn phách, khiến võ giả thần trí hoảng loạn, suy yếu đạo tâm.]
Trong nháy mắt, cả hang động tràn ngập sát khí cùng oán niệm lạnh thấu xương. Ba đầu quỷ vật như cánh cửa sinh tử chặn đứng trước mặt bọn họ, khiến từng hơi thở trở nên dồn dập, lòng tham cùng sợ hãi đan xen, chực chờ bùng nổ.
Cơ Thiên Phôi vội vàng dò hỏi hệ thống :"Hệ thống, Quỷ Nô trung cảnh là cấp bậc nào..."
[DING! Hệ thống tạm thời xếp thực lực của nó ngang với Chân Nguyên sơ cảnh Trần Ngọc Phong...]
Nhận được câu trả lời, Cơ Thiên Khôi liền gật đầu, đôi mắt lắp lóe không biết nói điều gì, thực lực của bọn họ không đủ, nhưng nếu suy đi tính lại, một gốc Linh dược cấp thần mà chỉ có có mấy đầu Quỷ vật cấp thấp trông coi thì dường như lại hạ thấp sự quý giá của Tử Chân Thảo rồi.
Khi ánh mắt mọi người vừa lóe sáng vì tham niệm, trong đầu Cơ Thiên Khôi chợt vang lên giọng hệ thống:
[Cảnh báo nguy hiểm đi kèm: gốc linh dược này đã trở thành “Tế Dược” trong Quỷ Tế Kết Giới.]
[Cảnh báo – cưỡng ép hái dược sẽ kích hoạt Trận Pháp Quỷ Tế Kết Giới.]
Giọng hệ thống lạnh lùng, không mang chút cảm tình, nhưng từng chữ lại khiến trái tim Cơ Thiên Khôi nặng trĩu. Hắn lập tức dò hỏi trong đầu, và thông tin kế tiếp truyền đến làm mồ hôi sống lưng chảy ròng:
[Quỷ Tế Kết Giới – một loại tà trận cổ xưa, nuôi dưỡng quỷ thai. Mỗi sinh linh chết đi trong kết giới đều biến thành tế phẩm, tinh khí thần hồn sẽ bị quỷ thai nuốt sạch.]
[Nguy hiểm cấp: Chí Hung.]
[Số lượng tế phẩm càng nhiều, quỷ thai càng nhanh hình thành, khi nở ra sẽ sinh ra “Tân Sinh Oán Ma” có thể sánh ngang với cường giả Thiên Linh cảnh.]
Đôi mắt Cơ Thiên Khôi khẽ co rút, vừa ra đời đã có thực lực sánh ngang với Thiên Linh cảnh cường giả, thật sự là khôgn thể động thủ lúc này. Lại liếc sang nhìn hai gia hỏa hỗn đản kia khiến hắn không khỏi lắc đầu, để Lệ Trì hay Chu Bá Tiêu tùy tiện động thủ hái thảo, chẳng những nguy hiểm tức khắc bùng phát, mà còn khiến cả nhóm rơi vào tử địa.
Lệ Trì vốn tính tình nóng nảy, đã định lao ra:
“Một gốc linh dược này, lẽ nào còn để bọn quỷ kia chiếm giữ sao? Chúng ta cùng nhau xông lên, không chừng còn có cơ hội!”
Thanh Anh nghe vậy, sắc mặt khẽ biến, nàng mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng. Chu Bá Tiêu vẫn bình thản, nhưng ánh mắt lóe sáng, hiển nhiên hắn cũng đang toan tính: “Nếu để mấy tên này đi trước mở đường, càng hợp ý ta…”
Chỉ duy Cơ Thiên Khôi nghe xong cảnh báo trong lòng càng thêm căng thẳng.
Không gian xung quanh Tử Chân Thảo, sương đen lượn lờ, từng luồng oán khí như có nhịp thở, phảng phất tiếng khóc than vọng ra từ hư vô.
Mỗi bước tiến gần, cảm giác như có vô số bàn tay lạnh lẽo từ dưới đất vươn lên, muốn kéo bọn họ xuống vực sâu.
Ba con Oán Linh Hấp Hồn Ma (怨灵摄魂魔) chưa động, chỉ mở mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm, như chờ kẻ nào ngu ngốc bước vào vòng giới hạn.
Lệ Trì còn chưa kịp lao lên, một tràng cười lạnh từ xa vọng đến, mang theo ma lực quỷ dị.
“Ha ha… một gốc Linh Dược cấp cao, các ngươi cũng dám mơ tưởng?”
Sương đen ở phía đối diện chợt lay động, từng bóng người xuất hiện từ trong oán khí. Năm kẻ lạ mặt bước ra, trên người mặc hắc y, ngực áo có thêu ký hiệu hình huyết nguyệt.
Trần Ngọc Phong cau mày, khẽ hừ:
“Là người của Huyết Nguyệt Giáo…”
Nhóm này rõ ràng không phải lần đầu xuất hiện trong Hắc Vân Cốc, mà hành tung vô cùng bí hiểm. Ai nấy đều tỏa ra khí tức tàn nhẫn, ít nhất cũng đạt tới Linh Tâm trung cảnh, đại cảnh, thủ lĩnh của bọn chúng dường như không thua kém Trần Ngọc Phong đã chạm đến cảnh giới Chân Nguyên sơ cảnh.
Tên cầm đầu bước lên một bước, ánh mắt đỏ ngầu như huyết, nhìn chằm chằm vào Tử Chân Thảo, khóe miệng kéo lên nụ cười quỷ dị:
“Bảo vật như thế, chỉ có kẻ mạnh mới xứng đáng sở hữu. Các ngươi nếu thức thời, hãy ngoan ngoãn giao ra, tránh rước họa sát thân.”