Chương 25: Quỷ Linh

"Trần sư huynh, lần này ta đến là muốn xin lỗi các ngươi chuyện lần trước, kể cả tiểu sư đệ, cũng là ta có lỗi..."

Cơ Thiên Khôi giật mình, cả ba người còn lại cũng là giật mình, trước cổng tông môn có không ít người, vậy mà hắn lại công khai xin lỗi, Trần Ngọc Phong thì không nói, thực lực trong top 100 ngoại môn đệ tử, cúi đầu xưng thần cũng dễ nói, nhưng ngay cả Cơ Thiên Khôi hắn cũng cúi đầu nhận sai, vậy thì thực sự trong này có quỷ rồi.

Trước đó không lâu, Cơ Thiên Khôi chỉ lỡ làm bẩn áo của hắn một chút liền bị hắn ghi thù nửa năm trời cũng không có dấu hiệu bỏ qua, vậy mà mới có mấy ngày liền nghĩ thông ư, có chuyện dễ nói đến như vậy à, có ai tin được không?

Trần Ngọc Phong gật đầu lại quay sang nhìn Cơ Thiên Khôi, dù sao thì cũng không phải xin lỗi một mình hắn. Dĩ nhiên Cơ Thiên Khôi cũng phải tỏ ra hiểu lí một chút, người ta dù sao cũng lớn tiếng công khai xin lỗi, nếu như không bỏ qua, nhất định sẽ bị coi là kẻ không hiểu chuyện.

"Chu sư huynh khách khí quá rồi, chuyện nhỏ như con thỏ, không sao đâu, chỉ cần sư huynh ngươi không để bụng là được rồi..."

"Phải đó, ta cũng không để bụng đâu, nếu đã xin lỗi rồi vậy thì bỏ qua đi..."-Trần Ngọc Phong gật đầu.

"Vậy thì cảm tạ, sau này có việc cần giúp cứ tìm ta, nhất định ta sẽ giúp đỡ..."

Cơ Thiên Khôi nhìn Chu Bá Tiêu, lại quay sang nhìn Lệ Trì, từ đầu đến cuối tên này đứng ở phía sau không nói chuyện nhưng cũng không làm ra loại chuyện gì quá đáng, mặc dù hắn cũng có lỗi trong chuyện này, nhưng nếu hắn không thích thì Cơ Thiên Khôi cũng chả thèm bận tâm mấy lời xin lỗi thừa thãi kia làm gì. Đang định cùng ba người quay đầu rời khỏi tông môn thì hệ thống liền phát ra thông báo:

[DING! Phát động nhiệm vụ Tiêu diệt Lệ Trì.

Phần thưởng: 1 cây nhân sâm trăm năm."

Cơ Thiên Khôi giật mình, thật không ngờ hệ thống lại ra loại nhiệm vụ này, lúc này hắn mới tìm kiếm thông tin về nhiệm vụ. Thì ra tên Lệ Trì kia là dính dáng đến Qủy vật, vậy thì Chu Bá Tiêu kia cũng có vấn đề, thảo nào lại dễ dàng chạy tới xin lỗi đến như vậy.

Lệ Trì nhanh chóng lên tiếng :"Lần này mục đích của chúng ta giống nhau, mong các vị sư huynh sư tỷ chiếu cố!"

Ngay khi mọi người còn chưa hiểu chuyện gì, một luồng khí tức già dặn mà uy nghiêm áp xuống, như núi lớn ép đè. Một vị trưởng lão mặc thanh y, trên ngực đeo lệnh bài chấp pháp, lặng lẽ xuất hiện giữa sân. Cơ Thiên Khôi hơi nhíu mày, khí tức này còn mạnh hơn cả ngoại môn trưởng lão Phó Tử Tề kia. Ánh mắt trưởng lão quét qua một lượt, lạnh nhạt nói:

“Lần nhiệm vụ Oán Linh Quật, xét thấy nguy hiểm hơn thường lệ, tông môn quyết định cho phép hai đội đệ tử hợp lại cùng đi. Để đảm bảo công bằng, lão phu sẽ đích thân chứng nhận. Nếu kẻ nào dám nảy sinh tâm tư bẩn thỉu, gϊếŧ đồng môn mưu đoạt công lao… chớ trách chấp pháp đường gϊếŧ không tha.”

Tiếng nói rơi xuống, cả sân viện yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở.

Chu Bá Tiêu và Lệ Trì chỉ cười nhạt, không nói gì thêm. Nhưng sâu trong đáy mắt hai kẻ đó, sát ý và sự chế giễu đã lộ rõ, chỉ là không có biểu lộ ra bên ngoài mà thôi.

Cơ Thiên Khôi khẽ nheo mắt. Hắn hiểu, chuyến đi Hắc Vân Cốc lần này… tuyệt đối không chỉ là diệt quỷ đơn thuần.

Mặt trời vừa lặn, đoàn người sáu người rời khỏi ngoại môn, men theo con đường đá u ám kéo dài về phía tây. Càng đi sâu, sương mù càng dày, từng đợt hàn khí len lỏi như muốn cắn nuốt sinh cơ.

Con đường vào Hắc Vân Cốc càng lúc càng lạnh lẽo. Đoàn sáu người men theo vách đá tối tăm, từng bước chân như dẫm lên xương cốt, văng vẳng quanh tai là tiếng gió gào thét tựa như oán hồn khóc than.

Từ xa, khe núi như một con hung thú há miệng, bóng đen cuồn cuộn, sương dày đặc bao phủ. Trên bầu trời, mây đen kéo xuống thấp đến mức như muốn nuốt trọn ánh trăng.

Thanh Anh siết chặt thanh kiếm, khẽ thì thầm:

“Nơi này… quả nhiên tà khí nặng nề.”

Trần Ngọc Phong hít sâu một hơi, bàn tay rắn chắc nắm chặt chuôi kiếm:

“Cẩn thận, càng đi sâu càng nguy hiểm.”

Cơ Thiên Khôi gật nhẹ, ánh mắt bình tĩnh quét qua đồng bạn, cũng không quên để ý hai gương mặt ở phía sau. Chu Bá Tiêu bước thong thả, miệng mỉm cười, Lệ Trì thì trầm lặng như cái bóng, dường như đều không có gì bất thường. Nhưng trong khoảnh khắc, một tia lạnh lẽo lướt qua đáy mắt cả hai, nhanh đến mức khó nhận ra.

Đoàn người vừa tiến vào cốc khẩu, đột nhiên không khí chấn động. Ngọn đuốc trong tay Tịnh Nhàn lập tức chập chờn, suýt nữa bị gió quỷ dập tắt.

“Khoan!” – Cơ Thiên Khôi dừng lại, toàn thân cảnh giác. – “Có thứ gì đó tới gần!”

Ngay sau đó, từ trong tầng sương dày đặc, từng tiếng rít khàn khàn vang vọng, như xé rách màng nhĩ. Hơn chục bóng quỷ vật xuất hiện, thân thể gầy guộc, da thịt xám ngoét, mắt trắng dã, máu đen rỉ ra từ miệng.

Một đàn Oán Linh Quỷ – mỗi con đều mang oán khí ngập trời, thực lực ngang bằng võ giả Phàm Thai sơ cảnh.

“Đông như vậy sao?” – Tịnh Nhàn sắc mặt hơi tái nhưng không quá lo lắng thực lực Quỷ vật dạng này bọn họ vẫn thừa sức chiến đấu.

Trần Ngọc Phong giơ kiếm, ánh mắt sáng rực chiến ý:

“Vừa hay đang ngứa ngáy tay chân, đánh đi!”

Chu Bá Tiêu bước tới nửa bước, giọng vang lớn, trông như chính trực:

“Đúng vậy! Mọi người cùng nhau ra tay, đừng để tách lẻ!”

Lệ Trì cũng gật đầu, đưa tay rút binh khí, bộ dạng nghiêm túc, dường như hoàn toàn đồng lòng với cả nhóm. Nhưng khóe miệng hắn giật nhẹ, nụ cười nhạt thoáng qua, nhanh đến mức không ai kịp nhìn rõ.

Oán Linh Quỷ lao tới như thủy triều. Trong khoảnh khắc đó, sáu người đồng loạt động thủ, ánh kiếm, chân nguyên, linh khí cùng bùng nổ.

Ở giữa trận chiến loạn lạc, chỉ có đôi mắt âm u của Chu Bá Tiêu cùng Lệ Trì liếc nhìn nhau, lóe lên một tia hiểm ác thầm kín — cơ hội, sớm muộn gì cũng đến.

“Cẩn thận! Đây là quỷ vật sinh trưởng từ oán khí, không dễ đối phó!” – Cơ Thiên Khôi quát lớn, nhanh chóng bước lên nghênh chiến.

Một con Oán Linh Quỷ xông đến, móng vuốt chém ngang, Khôi vội nâng kiếm đỡ, chấn động mạnh khiến cánh tay run rẩy, bàn tay suýt bật máu. Hắn cắn răng, thi triển công pháp, chân nguyên gào thét, nhanh chóng chặn được.

Bên cạnh, Tịnh Nhàn cũng bị hai quỷ vật vây quanh, mồ hôi túa ra, kiếm chiêu mượt mà nhưng rõ ràng khó chống đỡ lâu dài.

Lệ Trì đứng gần đó, nhìn thấy nàng nguy hiểm, lập tức “ra tay” vung kiếm, chém vào lưng một con Oán Linh Quỷ, buộc nó phải lùi lại. Hắn cười nhạt, giọng đầy chính khí:

“Yên tâm, ta ở đây.”

Nhưng ánh mắt lóe lên một tia khó dò. Thực tế, một chiêu vừa rồi hắn đã giữ lại vài phần lực, vừa để cho Tịnh Nhàn kiệt sức nhanh hơn, vừa không lộ ra sơ hở nào để bị nghi ngờ.

Trái ngược, Trần Ngọc Phong ở tuyến đầu lại như hổ nhập bầy cừu. Kiếm khí bạo ngược gào thét, mỗi một nhát chém là một con Oán Linh Quỷ tan thành tro bụi. Chân nguyên sơ cảnh của hắn bộc phát, uy áp làm quỷ vật khϊếp sợ, khí thế bức người khiến cả sương đen cũng bị xé rách.

Chu Bá Tiêu cũng không kém, thân thể cao lớn, quyền cước như núi sập biển trào. Một quyền tung ra, oán khí bị chấn tan, quỷ vật văng xa, tiếng nổ ầm ầm rung chuyển khe núi. Hắn cười sang sảng:

“Ha ha! Đám sâu kiến này cũng chỉ có vậy, để ta dọn sạch cho!”