Chương 24: Một viện bốn người

Ở ngoại môn, ai cũng rõ ràng Thanh Anh và Tịnh Nhàn là hai tỷ muội thân nhau hết mực, cho nên mặc dù Thanh Anh đan điền bị vỡ vụn không thể tu luyện nhưng cũng không làm khó được sự quan tâm của Tịnh Nhàn dành cho nàng.

Sau một hồi hàn huyên, Tịnh Nhàn có chút mừng rỡ trước sự trở lại của sư tỷ mình:

"Sư tỷ, môn công pháp này thật quá thần kỳ, nhưng mà sư tỷ ngươi lấy nó ở đâu?"

"Ta cũng không rõ ràng, từ sau khi biết mình không thể tu luyện trở thành phế nhân, ta định trở về gia tộc an phận sống một cuộc sống của phàm nhân, nào ngờ mấy ngày trước não hải ta xuất hiện một bộ công pháp, cho đến tận bây giờ..."

"Tốt quá rồi, có lẽ ông trời thương tình cho nên mới chiếu cố sư tỷ..."

Cơ Thiên Khôi suýt chút nữa bật cười thành tiếng vì sự ngây thơ của Tịnh Nhàn kia, chẳng có ông trời nào cả, có đại gia họ Cơ giúp đỡ chứ chẳng có ai đâu.Thanh Anh không nói gì, chỉ hơi liếc sang Cơ Thiên Khôi một chút rồi đáp lại:

"Ta biết rồi, mấy ngày ngày ta tạm thời sẽ ở lại nơi này tu luyện..."

"Sư tỷ, nếu như đã có thể tu luyện vậy thì nên nhanh chóng trở về, nếu không mấy ngày nữa sợ là trong tông sẽ đồn ầm lên chuyện ngươi ở chung với hai nam nhân đó..."

"Không sao, nếu họ muốn thì cứ để cho họ đồn, còn chuyện gì gấp gáp hơn việc tu luyện chứ... Muội đó, còn không chăm chỉ tu luyện, ta cảm thấy bản thân sắp đột phá Linh Tâm cảnh rồi đó..."

"Thật sự, vậy thì quá tốt, chuyện đáng mừng, trong họa có phúc a...."

Nghe thấy thế, Tinh Nhàn liếc nhìn Trần Ngọc Phong, tên này từ đầu đến cuối đều im lặng không nói, chỉ lặng lễ chuyên tâm nghiên cứu công pháp ở trước sân, thấy Tinh Nhàn đi tới mới dừng lại.

"Trần sư huynh, ta có chuyện muốn nhờ vả!"

"Sư muội, có chuyện gì cứ nói..."

"Ta muốn ở cùng sư tỷ, không biết có thể làm phiền sư huynh được không?"

"Phiền, cực kỳ phiền!"- Cơ Thiên Khôi lắc đầu đáp lời.

"Hứ, ai hỏi ngươi, ngươi cũng chỉ là đi ở nhờ, có tốt hơn ai ..."

"Được, chỉ là phòng đã hết..."

"Không sao, vậy thì sư muội ở chung với ta cũng được..."

"Sư huynh, ngươi chắc chắn đồng ý chứ? Ngươi có biết nếu hai nàng ta cùng ở nơi này vậy thì tới ngày mốt tông môn sẽ bắt sư huynh cưới cả hai đó..."

"Sư đê, xin lỗi vì đã làm phiền..."- Thanh Anh có chút khó xử nói.

"Hứ, cái tên mắt gà rừng kia, sư huynh đã đồng ý rồi sao ngươi còn cứ lèo nhèo...."

"Này, cô ả kia, ngươi nói ai là mắt gà rừng...."

"Ta là nói ngươi đó..."

Cãi loạn một hồi, cuối cùng Tịnh Nhàn vẫn là ở chung với Thanh Anh, Cơ Thiên Khôi cũng không có ý gì ghét bỏ nàng ta, chỉ là muốn trêu chọc một chút thôi.

Một tuần sau,

Từ trong phòng của Thanh Anh, việc tu luyện của nàng ta vô cùng thuận lợi, linh khí cứ giống như là sinh ra dành cho nàng ta vậy, toàn bộ đều tập trung xung quanh chờ hấp thu. Ba động về linh lực khiến Cơ Thiên Khôi chú ý, ngay cả hệ thống cũng phải lên tiếng rồi:

[ĐING! Thanh Anh sắp đột phá Linh Tâm trung cảnh...]

"Dựa vào cái gì chứ, chẳng lẽ là do công pháp, ta cũng muốn đột phá..."- Cơ Thiên Khôi không phục nói.

[Ký chủ cũng có thể dựa vào song tu, thông qua Dương Chi Tinh Hồn của Thánh thể, hệ thống cũng sẽ tận lực giúp ký chủ hấp thu từng giọt tinh hoa một...]

"Ngươi đừng hòng dụ dỗ, ta mới không cần thứ đó, ta muốn đi con đường riêng của mình..."

Trong lúc cãi tay đôi với hệ thống, Tinh Nhàn cũng lớn tiếng mừng rỡ đáp :"Sư tỷ, người đột phá rồi, tốt quá...!"

Lúc này, đầu óc Cơ Thiên Khôi lóe lên một ý nghĩ táo bạo, hắn vội gõ cửa phòng làm phiền hai nữ:

"Sư tỷ, ta có chuyện muốn thương lượng..."

"Cơ sư đệ, mau vào đi..."

"Hừ, sao lại là cái tên mắt gà rừng nhà ngươi, rốt cuộc ngươi muốn gì?"

"Ai dô, cái bà cô tổ này lắm lời quá, ta là đến tìm sư tỷ, không tìm ngươi..."

"Ngươi..."

"Được rồi, Tịnh Nhàn, muội cứ nóng nảy như thế này ai dám cưới muội nữa..."

"Vẫn là sư tỷ tinh mắt..."- Cơ Thiên Khôi bật cười lớn tiếng phụ họa.

"Sư tỷ, người xem, sao tỷ không binh ta..."

"Được rồi, lần sau ta sẽ binh muội..."-Thanh Anh bật cười, dường như là nụ cười thật tươi từ sau khi nàng bị phế đan điền.

"Sư tỷ, ta muốn rủ hai ngươi ra ngoài vây bắt Qủy vật đổi lấy điểm tích lũy..."

Từ sau khi thể lực của Qủy vật trở nên mạnh mẽ, Tông môn cũng ra lệnh, chỉ cần là tiêu diệt được Qủy vật mang tài liệu của chúng về, tùy vào cấp độ mà đổi được điểm cao hay hấp, điểm tích lũy cũng sẽ dùng để đổi lấy tài nguyên tu luyện. Mấy ngày nay, một số đệ tử cũng đã bắt đầu lập nhóm đội ra ngoài săn lùng Qủy vật, nhưng vì đảm bảo an toàn, tông môn quy định ra ngoài không quá năm ngày.

"Ừm, ta cũng nghĩ như vậy, nếu cứ ăn không ngồi rồi cũng không phải là cách..."

"Sư tỷ, ngươi đã khỏi hẳn chưa, liệu còn di chứng gì không?"

"Nha đầu ngốc, ta không sao, đừng có nghĩ nhiều, sắp thành bà cụ non rồi..."

Lúc này, Trần Ngọc Phong cũng đi tới, nhanh nhảu bước vào :"Ồ, không định cho ta đi cùng sao?"

"Đâu có, sao mà thiếu sư huynh được, ta biết chắc sư huynh nhất định muốn đi cho nên mới rủ sau cùng..."- Cơ Thiên Khôi lắc đầu đáp.

"Nhưng chúng ta chỉ có bốn người ư? Những người khác đều là hơn mười người cùng đi đó!"- Tịnh Nhàn có chút lo lắng đáp.

"Này bà cô tổ, bớt nghĩ nhiều lại, sư huynh đã đột phá Chân Nguyên cảnh rồi, ngươi không tin sư huynh hay sao?"

"Hả, đột phá rồi ư? Sư huynh...."- Tinh Nhàn có chút há hốc mồm.

"Đúng vậy, đều là nhờ Hỏa Tâm quả mà sư tỷ đem về..."- Cơ Thiên Khôi đánh tiếng sang cho Thanh Anh, hiển nhiên là hắn có ý định tác thành cho hai người mặc dù trước đó hắn đã húp người ta mất rồi.

"Tiểu sư đệ, không được nói bừa..."-Trần Ngọc Phong có chút khó xử nhìn Thanh Anh.

"Haha, được rồi, Tịnh Nhàn bà cô tổ, bây giờ chúng ta xuất phát luôn đi, để ta báo cáo trưởng lão, hai người chờ bọn ta trước cổng tông môn là được."-Cơ Thiên Khôi nhanh chóng kéo Tịnh Nhàn rời đi trước.

Cơ Thiên Khôi bước ra khỏi đại điện Ngoại Môn, trong tay nắm chắc một lệnh bài nhiệm vụ khắc hai chữ đỏ rực: “Hắc Vân Cốc”.

Hắn khẽ hít sâu, thần sắc vừa trịnh trọng vừa có chút hưng phấn. Trở về ngoại viện, ánh mắt lập tức chạm vào Trần Ngọc Phong, Thanh Anh cùng Tịnh Nhàn đang chờ đợi.

“Đã có nhiệm vụ.” – Cơ Thiên Khôi giơ lệnh bài ra, giọng điềm đạm nhưng mang theo một tia ngưng trọng. – “Tông môn đã xác nhận tin tức: Oán Linh Quật trong Hắc Vân Cốc xuất hiện quỷ vật tụ tập. Số lượng sơ bộ lên tới hơn mười bảy, trong đó có khả năng tồn tại một thực thể cấp cao chưa rõ danh tính.”

Nghe đến đây, không khí nhất thời lắng lại.

Trần Ngọc Phong khẽ siết nắm tay, cơ bắp cường tráng thoáng rung động:

“Cuối cùng cũng có cơ hội chém quỷ lập công! Lần này phải vung tay thỏa sức.”

Thanh Anh thì hơi nhíu mày, ánh mắt lóe lên tia lo lắng:

“Oán Linh Quật vốn là mỏ linh thạch bỏ hoang, mấy chục năm trước từng nghe nói có đệ tử mất tích ở đó. Nay quỷ vật chiếm cứ, tất không dễ đối phó.”

Tịnh Nhàn khẽ rùng mình, siết chặt thanh tiểu kiếm, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực ý chí:

“Có thể nhận phần thưởng cống hiến lớn như thế, chắc chắn cũng sẽ có nguy hiểm tương xứng. Nhưng nếu đã đi, ta không hối hận!”

Nhưng còn chưa đi được bao xa, thì hai bóng người nhanh chóng xuất hiện cản bước. Bóng dáng vô cùng quen thuộc, người đến chưa chắc đã có ý tốt. Hai bóng lưng len lỏi kia chính là Chu Bá Tiêu cùng với Lệ Trì, Chu Bá Tiêu nhanh chóng nói ra mục đích lần này của mình: