Sau đó, Cơ Thiên Khôi đem toàn bộ thông tin về Tuyệt Mạch Hồi Sinh Kinh toàn bộ nói cho hai người biết.
"Mọi chuyện chính là như vậy? Sư tỷ, ý của ngươi thế nào?"
"Thật sự trên đời lại có loại công pháp thần kỳ đến như vậy ư?"- Thanh Anh hâm mộ nói.
"Sư đệ, ngươi từ đâu có được bộ công pháp này?"- Trần Ngọc Phong có chút cảnh giác nói.
"Sư huynh, chuyện này để bàn sau đi, quan trọng trước mắt là giúp sư tỷ kìa..."
"Đúng đúng, sư đệ ta muốn Tuyệt Mạch Hồi Sinh Kinh, xin hãy cho ta mượn, sau này có cơ hội nhất định ta sẽ báo đáp ân tình này..."- Thanh Anh thành khẩn cầu xin.
"Sư tỷ, vẫn còn 1 chuyện nữa, ngươi nên ăn nói với tông môn như thế nào về sự có mặt của môn công pháp này..."
"Chuyện này..."
"Cổ nhân có câu: thất phu vô tội, hoài bích có tội. Môn công pháp này mặc dù đệ tử trong tông môn không thể sử dụng nhưng muốn chiếm làm của riêng thì có không ít, là cơ duyên của tỷ nhưng căn cơ trong tông môn không cao, rất dễ làm mục tiêu cho những kẻ khác..."
"Haizz, thế này không được, thế kia cũng không được, có lẽ ta không có duyên với con đường tu tiên..."
"Không sao? Sư muội, ngươi cứ tu luyện Tuyệt Mạch Hồi Sinh Kinh đi!"- Trần Ngọc Phong tự tin nói.
"Sư huynh, ngươi là có cách ư?"
"Không sao đâu, chỉ cần sư muội ở yên trong tông môn, nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì, các trưởng lão cũng sẽ không làm ngơ những việc này..."
"Sư tỷ, có lẽ sư huynh nói đúng, nếu sư tỷ không muốn trở về gia tộc vậy thì tạm thời dùng nó đi, tạm thời chắc là sẽ không ai làm gì ngươi đâu..."
Cơ Thiên Khôi vừa với, trong tay đưa ra khẩu quyết, chỉ một ý niệm, hắn nhanh chóng truyền vào não hải của nàng.
"Vậy thì ta phải cảm ơn hai người trước, nếu không thực sự là phải rời khỏi tông môn thật rồi..."
"Thanh Anh sư muội, nếu muội không chê, ở cuối ngoại viện của ta vẫn còn một gian phòng trống, nếu tu luyện có vấn đề gì bọn ta cũng sẽ kịp thời hỗ trợ..."
"Được, lúc này đây dù có nói thêm gì cũng vô ích, sau này ta ích định báo đáp..."
Trần Ngọc Phong định nói gì đó nhưng lại thôi, dù sao thì người đem Hỏa Tâm Qủa về chính là Thanh Anh, chuyện như này vốn dĩ là việc nên làm.
Tối hôm đó,
một gian phòng nhỏ đơn sơ nhưng sạch sẽ, ngoài cửa sổ, ánh chiều dần ngả sang màu vàng sẫm. Trần Ngọc Phong vừa rời đi luyện công. Trong phòng chỉ còn lại một mình Thanh Anh, y phục trắng thanh thoát, tay áo dài buông, ngồi lặng trước bàn gỗ cũ.
Nàng lặng lẽ thăm dò thức hải, chăm chú quan sát từng khẩu quyết mà Cơ Thiên Khôi vừa truyền cho mình, một dòng chữ lớn hiện ra:
《Tuyệt Mạch Hồi Sinh Kinh》.Khóe mắt nàng run nhẹ. Đã bao ngày rồi… không thể cảm nhận được linh lực trong cơ thể, cảm giác bị tách rời khỏi thế giới tu hành như một lưỡi dao cùn cứa mãi vào tâm khảm.
“...Chỉ cần tâm chưa chết, thì một kẻ không có đan điền vẫn có thể tu luyện.”
– Hắn từng nói như thế, ánh mắt không hề dao động.
Thanh Anh hít một hơi thật sâu, bắt đầu nhập định theo khẩu quyết.
Tâm mạch nhẹ run.
Dưới lòng ngực – nơi “Tâm Cung” từng bị bỏ quên, lúc này như vang lên một tiếng động khe khẽ, giống như một giọt nước rơi vào lửa âm ỉ.
Từng sợi linh khí yếu ớt từ không khí quanh phòng khẽ bị hút về, không qua đan điền, mà chầm chậm trôi vào
Tâm Huyệt. Máu trong tim nàng như dâng lên từng đợt sóng ấm áp, một cảm giác vừa xa lạ vừa thân quen.
“Đây là… linh khí? Ta thật sự đang… dẫn khí?” – nàng mở mắt, môi khẽ mấp máy.
Phừng!
Ngay lúc ấy, trong l*иg ngực Thanh Anh, một đốm lửa xanh lam nhạt như ánh nến hiện ra, bập bùng nảy sinh — tuy nhỏ đến mức chỉ như đầu kim, nhưng khí tức lại cực kỳ tinh thuần, tựa như tâm niệm sống lại sau bão tố.
Ngoài sân, Cơ Thiên Khôi đang chăm chú tu luyện, bỗng nghiêng đầu nhìn về phía gian phòng.
Hắn cảm nhận được một luồng linh khí dị thường, cực kỳ mỏng manh, nhưng lại sắc bén – như xuyên qua không khí mà chạm thẳng vào thần thức.
“Đó là...” – ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc.
Cùng lúc, Trần Ngọc Phong vừa trong phòng bước ra, mắt đầy ngạc nhiên cùng với sự hâm mộ:
“Là... linh lực dao động? Nhưng không giống công pháp nào ta từng thấy.”
Cơ Thiên Khôi chậm rãi đứng lên, nhìn về căn phòng nơi ánh sáng xanh lam mơ hồ tỏa ra từ khe cửa.
“Không chỉ không bài xích linh khí… mà còn có thể cộng hưởng với hỏa nguyên tố.”
“Tuyệt Mạch Hồi Sinh Kinh… thật sự có hiệu quả.”
Trong phòng, Thanh Anh mở mắt – đôi đồng tử vốn ảm đạm giờ như phản chiếu một tia sáng xanh nhạt.
Ngọn lửa nhỏ nơi tâm mạch vẫn lập lòe như sự sống vừa thắp, đôi môi nàng khẽ run, thì thầm:
“Ta… còn có thể tu luyện…”
Lệ, rơi xuống không kịp ngăn lại — nhưng là lệ của một người được sinh lại từ tuyệt vọng.
Cơ Thiên Khôi cùng Trần Ngọ Phong liếc nhìn nhau, cả hai hơi gật rồi quay đi ai làm việc người nấy.
Hôm sau,
"Sư huynh, tối nay chúng ta cũng nên báo lại cho Lục trưởng lão, để lão nhân gia ngài biết..."
"Được, tối nay ta sẽ xin ý chỉ của trưởng lão, ngươi có đi cùng không?"
"Ta không đi đâu, ở yên trong phòng tu luyện mới là phải đạo..."
Trần Ngọc Phong gật đầu, nhiều người đi cũng không có ích lợi gì, huống hồ người mà Lục trưởng lão để tâm là hắn, Cơ Thiên Khôi đi theo sợ là chỉ khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Nhưng Trần Ngọc Phong rời đi không bao lâu thì đã trở về, Cơ Thiên Khôi cũng có chút tò mò dò hỏi:
"Sư huynh, sao mới đó mà đã trở về, trưởng lão nói sao?"
"Trưởng lão bảo ta đừng bứt dây động rừng, còn ban cho ta 1 lọ Trúc Cơ đan, ngươi cầm lấy đi..."
"Không được, là trưởng lão ban cho sư huynh, ta không thể nào chiếm tiện nghi được..."
"Là ta chiếm tiện nghi của ngươi mới đúng, vốn dĩ tin tức này là do ngươi vất vả dò la được mới có, ta chỉ cất công đi thông báo..."
"Thôi được rồi, cả hai chúng ta đều có công lao, nếu vậy thì mỗi người một nửa..."
"Được, sư đệ cầm lấy 5 viên Trúc Cơ đan đi, loại đan dược này đối với Phàm Thai cảnh chính là thần dược tu luyện, không nên bỏ lỡ..."
"Được, cám ơn sư huynh đã nhắc nhở...."
Hơn mười ngày sau, nhờ sự hỗ trợ từ hệ thống, Cơ Thiên Khôi đã nhanh chóng hấp thu toàn bộ dược lực của Trúc Cơ đan nhưng vẫn chưa có dấu hiệu đột phá đại đại cảnh. Chẳng qua hắn mới đột phá nhờ đêm xuân với Trần Ngọc Phong cho nên cũng không vội đột phá để tránh căn cơ bất ổn.
Lúc đó, bên ngoài ngoại viện của Trần Ngọc Phong vang lên âm thanh của một nữ tử khác. Là một âm thanh thoáng có chút quen quen, nàng ta chính là Tịnh Nhàn, từ lần trước chia tay nàng ở lần chạm mặt với Tam Độc Qủy Khí thì đây là lần thứ 2 gặp lại. Nàng ta gia nhập tông môn chỉ sau Thanh Anh một cho nên tu vi cũng không kém là bao, Phàm Thai cảnh viên mãn. Cơ Thiên Khôi cười nhẹ, vội ra đón tiếp nàng ta:
"Đã lâu không gặp, sư tỷ của ta..."
"Là ngươi, hừ...dám chiếm tiện nghi của ta, ta là sư tỷ của ngươi hồi nào..."-Tịnh Nhàn lòng có chút mừng rỡ khi gặp lại Cơ Thiên Khôi, dù sao là lần gặp mặt đó hắn cũng để lại ấn tượng khá sâu sắc trong lòng nàng.
"Sư tỷ, đừng nghiêm trọng thế, ta chỉ đùa vui một chút thôi...."
"Hừ, ta không rảnh đùa với ngươi, Thanh Anh sư tỷ đâu?"
"Sư tỷ đang tu luyện ở bên trong, mau vào đi!"
"Hồ ngôn loạn ngữ, giờ phút nào rồi mà ngươi còn dám lôi sư tỷ ra châm chọc..."
"Hahah, chuyện có chút dài dòng, sư tỷ à, ngươi cứ đi gặp chính chủ, ắt sẽ rõ nguyên do..."