Chương 22: Khıêυ khí©h

"Sư huynh, có nhầm lẫn gì không? Chúng ta vẫn là nên báo cáo lại cho trưởng lão..."

"À ừ, ta hơi gấp gáp cho nên bất cẩn, đệ nói đúng, nên báo cáo lại với trưởng lão."

Cơ Thiên Khôi có chút khó hiểu, cái tên này vừa đi đâu về sao thần hồn cứ như ở trên mây trên gió rồi. Đang miên man đánh giá con người thì bỗng ngoài cửa có tiếng nữ tử vọng vào, giọng nói trong trẻo nhẹ nhàng, hơn nữa lại rất quen thuộc, là Thanh Anh.

"Sư huynh, sư huynh, ngươi có ở trong không?"

"Có, chờ ta chút..."

Hai người Cơ Thiên Khôi nhanh chóng chạy ra, đối với Thanh Anh, cả 2 dường như đều có chút áy náy, cùng nhau ra ngoài lịch luyện vậy mà giờ một mình nàng lại trở nên tàn phế rồi.

"Sư muôi, có chuyện gì không?"

"Ta có thể vào trong nói chuyện một chút được không?"

"Được, mau vào đi..."

Thanh Anh dáng vẻ tiều tụy, khí sắc tái nhợt, không còn dáng vẻ hoạt bát nhí nha nhí nhảnh của ngày hôm đó lúc đánh nhau với Thứ Hỏa Hầu nữa rồi.

"Ta đến là để gửi lời tạm biệt đến hai người, ta sắp rời khỏi tông môn..."

"Rời khỏi? Sư muôi, ngươi định đi đâu"

"Kinh mạch của ta đã vỡ vụn, đan điền cũng nát, đã trở thành phế vật, may mắn là vẫn giữ lại tu vi Phàm Thai cảnh viên mãn, trở về gia tộc, ít nhiều cũng có chỗ đứng, ở lại nơi này vướng víu tay chân ảnh hưởng đến mọi người..."

"Sư tỷ, là có người chèn ép đúng không?"- Cơ Thiên Khôi nheo mắt nói ra.

"Sao...sao đệ biết...?"-Thanh Anh kinh ngạc thốt lên, vốn dĩ nàng cũng không định nói ra nguyên do dạng này.

"Đây là chuyện không sớm thì muộn, ta vào tông môn đã 7 8 năm, khi còn là học đồ đệ tử, chỉ cần không thể làm việc, sẽ chẳng ai quan tâm tới ngươi, mặc cho những kẻ khác chà đạp, hoặc là rời đi hoặc là chết..."- Cơ Thiên Khôi nhẹ nhàng nói ra như thể lão già 70 80 tuổi vậy.

"Sư muôi, chuyện này có thật không? Là ai chèn ép muội, để ta ra mặt..."

Trần Ngọc Phong có chút nóng nảy đáp, mặc dù không thể chắc chắn người tối hôm đó cùng với hắn có phải là Thanh Anh hay không nhưng chắc chắn một điều nàng là người mạo hiểm tính mạng đem Hỏa Tâm Qủa trở về mới giúp hắn may mắn thức tỉnh Thánh thể Cửu Dương Thần Hỏa mà.

"Sư huynh, ngươi ra mặt giúp sư tỷ cũng chỉ có thể 1 vài 3 lần, nhưng không thể giúp cả đời, cần phải có cách khác để giải trừ tận gốc, bằng không sư huynh nên hỏi cưới nàng?"- Cơ Thiên Khôi thốt lên một câu khiến cả hai có chút ngại ngùng liếc nhìn đối phương.

"Cái đó..."- Trần Ngọc Phong có chút mắc nghẹn không nói lên lời.

"Haizzzz, thôi được rồi, ta lâu rồi không có trở về nhà, ta có chút nhớ mẫu thân, hai người không nên làm thế nữa..."

"Không, là vì ta cho nên sư muội mới bị phế đan điền..."

"Sư huynh, đừng nói nữa, ta muốn trở về gia tộc, sống cuộc sống của một người bình thường cũng tốt rồi..."

"Thôi được rồi, sư tỷ, ngươi nếu không phiền có thể cho ta bắt mạch ngươi một lần nữa được không?"

Cơ Thiên Khôi vốn dĩ là định tác thành cho hai người này nhưng dường như bọn họ đều không có quá nhiều tình cảm dành cho đối phương cho nên cũng đành thôi.

"Xem đi, các trưởng lão cũng đã xem qua một lần, họ đều lắc đầu, nói không còn cơ hội, ta cũng không muốn cưỡng cầu con đường tu đạo nữa, tất cả là số mệnh sắp đặt."

【Kích hoạt Thánh Linh Vũ Điển – Trạng thái mục tiêu: Thanh Anh】

- Tổn thương: Đan điền nứt rạn, linh căn suy tàn.

- Tính chất: 28 đường kinh mạch bị nghẽn tại mạch Tâm Hỏa.

- Phán đoán: Không thể tu luyện nếu không có phương pháp tái sinh linh căn hoặc chuyển dị hỏa sang vật trung gian.

Dù có kiểm tra bao nhiêu lần đi chăng nữa thì Thánh Linh Vũ Điển vẫn chỉ có một câu trả lời. Hết cách Cơ Thiên Khôi bèn quay sang thăm dò hệ thống:

"Hệ thống, có cách nào giúp đỡ đan điền của nàng ta không?"

[Với thực lực hiện tại của ký chủ, hệ thống dù có thì cũng không thực hiện được, ký chủ là yếu...]

"Hừ, không rảnh chơi đùa với ngươi, thực sự không có cách nào sao?"

[DING! Với tình hình trước mắt, hệ thống đúng là có một cách, tuy nhiên chỉ là biện pháp chống cháy, về lâu dài tất sẽ bị người trong tông môn phát hiện...]

"Cách gì? Mau nói, có còn hơn không?"

[Theo dữ liệu hệ thống tra được, thế giới này có một vài loại công pháp cổ xưa có thể trợ giúp võ giả hấp thu linh khí, tạm thời đột phá, còn có thể tự vệ mà không cần đan điền. Tuy nhiên nếu như muốn chiến đấu vậy tiền đề là phải cần 1 loại pháp bảo có chứa Linh khí để phát động công kích. Về lâu dài nếu như không có phương pháp tốt hơn, đan điên sẽ hoàn toàn vỡ vụn trở lại dáng vẻ của phàm nhân.]

"Ngươi có công pháp không?"

[Hệ thống không có, nhưng có điều...]

"Tổ cha ngươi, nói hết một lần đi, ngươi làm ta gấp tới chết rồi..."

[Ký chủ cũng không quá thông minh, lúc mới tới thế giới này, hệ thống đã tặng cho ngươi Thánh Linh Vũ Điển, thứ đó rất có khả năng chứa công pháp, sao ký chủ không thử tra xem!]

"Đúng ha, ta quên mất..."

Cơ Thiên Khôi một bên nói chuyện với hệ thống, còn một bên kia Trần Ngọc Phong cùng với Thanh Anh cũng căng thẳng quan sát dáng vẻ của hắn, chỉ cần vẻ mặt của hắn méo đi một chút là cả hai cũng méo theo cùng.

Ngay lập tức, não hải Cơ Thiên Khôi sáng rực lên, hắn xò xét từng chút 1 ở Thánh Linh Vũ Điển. Rất nhanh, thứ mà hắn tìm kiếm đã xuất hiện:

【Tuyệt Mạch Hồi Sinh Kinh】(绝脉回生经)

"Kẻ vô căn, kẻ đoạn mạch, chỉ cần tâm còn chưa chết – vẫn có thể sống như ngọn cỏ trong tuyết, cứng hơn đá, cháy bùng hơn lửa."

❖ Nguồn gốc:

Một đoạn tàn quyết cổ xưa, từng được lưu giữ trong Tàn Nguyên Các – nơi chứa những công pháp thất truyền, dị đạo, không trọn vẹn.

Tương truyền, "Tuyệt Mạch Hồi Sinh Kinh" do một nữ tu thiên tài thời Thượng Cổ, bị chính sư môn phản bội, đan điền bị hủy. Trong cơn tuyệt vọng, nàng dùng máu tươi viết nên bộ kinh này dưới gốc “Vô Mệnh Thụ”.

Kinh văn chỉ còn nửa phần đầu, nhưng đủ để giúp người “tuyệt căn” sống sót và duy trì một phần lực lượng tu luyện tối thiểu – như thắp lại ngọn lửa giữa gió đông.

❖ Cơ chế vận hành:

Không dùng đan điền làm trung tâm, thay vào đó:

– Mở rộng nhị mạch âm – dương trong tâm mạch

– Dẫn linh khí từ thiên địa vào kinh lạc phụ, nén lại từng giọt tại “Tâm Huyệt” (trung tâm l*иg ngực)

– Tinh luyện qua ý chí, chậm rãi chuyển hóa thành chiến lực ngắn hạn (dùng trong chiến đấu, kích hoạt pháp thuật…)

Linh khí không thể tích trữ dài lâu, nhưng đủ để:

– Tự vệ

– Thi triển pháp thuật hạng nhẹ

– Duy trì sinh cơ, trì hoãn linh thể thoái hóa

❖ Hạn chế:

- Không thể đột phá cảnh giới chính thống (trừ khi được chữa lành đan điền sau này)

- Cần ý chí vững vàng như sắt đá, người mang tâm ma, do dự, hoặc tự ti sẽ bạo thể sau khi tu luyện

- Có thể thúc đẩy linh lực trong thời gian ngắn, nhưng khiến tâm mạch bị tổn hao nếu dùng quá mức

❖ Điểm đặc biệt:

- Khi tu luyện đến mức nhập môn, Tâm Huyệt sẽ sinh ra “Hồi Sinh Tinh Hỏa”, ngọn lửa xanh lam nhỏ nhoi như đom đóm, nhưng có thể đốt cháy tà khí và những thứ âm u bám vào linh thể.

- Nếu cảnh giới ban đầu của võ giả dưới Thiên Linh cảnh, trong vòng 3 năm sẽ từ từ đột phá 1 đại cảnh giới. Tuy nhiên sẽ dừng lại cả đời ở cảnh giới này trừ phi đan điền được chữa trị.

Cơ Thiên Khôi nhanh chóng chú ý đến dòng cuối cùng, nếu như tu tuyện công pháp này, Thanh Anh nàng ta có lẽ đối phó được với người trong tông môn được 1 khoảng thời gian.

"Sư tỷ, ta đúng là có một cách!"

"Cái gì? Ngươi có cách?"-Thanh Anh mừng rỡ há hốc mồm, không thèm quan tâm với mình là nữ nhân nữa, trực tiếp kích động không nói lên lời.