Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Kim Thụ Đại Khôi

Chương 21: Lần đầu

« Chương TrướcChương Tiếp »
-Thứ này gọi là Ma Tinh...

Từ tay của vị sư huynh kia, Lệ Trì nhìn thấy 1 sinh vật ngoại lai hình 1 quả cầu cỡ nắm tay của hài tử lên 6, xung quanh nó lổn ngổn những gai nhọn. Lệ Trì còn chưa kịp phản ứng gì thì thứ vội chuyển động lao về phía hắn, nó phát ra ánh sáng chiếu qua người Lệ Trì khiến hắn khó khăn, mặc dù có chút sợ hãi những hắn vẫn là không muốn từ bỏ cơ hội này, dù bản thân có bị biến thành thứ gì khác thì hắn cũng không muốn bị kẻ khác chà đạp nữa.

1 lát sau, cái dáng vẻ chật vật đau đớn kia đã biến mất, thay vào đó 1 Lệ Trì tự tin khác xuất hiện, hắn từ từ cảm nhận nguồn sức mạnh mới ở bên trong cơ thể mình.

- Cảm tạ sư huynh, Ma Tinh này đã giúp ta hiểu ra không ít thứ, nhất định ta nghe theo sư huynh..."

- Tốt, tạm thời ta chưa cần ngươi làm gì, ngươi cứ làm theo ý mình, trả thù những kẻ đã từng chà đạp ngươi, ta sẽ quan sát, nếu ngươi làm tốt, đến lúc đó làm việc cho ta cũng không muộn. Tốt nhất tranh thủ thời gian này đột phá Linh Tâm cảnh đi...

- Ta đã rõ....

Tối hôm sau, Lệ Trì lại mò đến tìm Chu Bá Tiêu, lúc này hắn vẫn đang tu luyện, bị Lệ Trì làm phiền hắn liền cau có mặt mày:

- Ngươi lại đến đây làm gì? Chuyện ta giao hôm qua làm đến đâu rồi.

- Sư huynh, ta đã làm xong rồi....

Lệ Trì vừa nói trên tay lại làm 1 số tiểu xảo gì đó rồi từ từ tiến lại gần Chu Bá Tiêu muốn dùng lời nói để gây sự chú ý của hắn.

- Ồ, ngươi phát hiện được gì...

-Sư huynh, mới vừa nãy ta phát hiện ra Cơ Thiên Khôi kia lén lút rời khỏi tông môn đi về phía nam.

- Ý của ngươi là hắn tiến về ngọn núi phía nam, nhưng tông môn hiện tại cấm đệ tử ra ngoài vào nửa đêm, có hộ sơn đại trận hắn ra ngoài kiểu gì? NGƯƠI DÁM LỪA TA.................

- Đúng vậy, Chu sư huynh hôm nay là ngày tàn của ngươi...

Dứt lời, Lệ Trì ném khối Ma Tinh về phía Chu Bá Tiêu, Ma Tinh lập tức sáng rực ánh sáng màu vàng chói lóa quét qua người Chu Bá Tiêu. Với khoảng cách gần như thế hắn không thể nào né tránh, hơn nữa Lệ Trì chỉ là Phàm Thai sơ cảnh hắn mới khinh thường đề phòng.

- Lệ Trì, tên chó chết, hôm nay ta thành toàn cho ngươi...

Chu Bá Tiêu đang định phản kháng muốn cho Lệ Trì một quyền chết tươi nhưng bất ngờ cái gai nhọn của Ma Tinh dài ra cắm vào đầu não khiến hắn khựng lại không để cử động...

- Ngươi...ngươi đã làm gì....mau dừng lại...

- Chu sư huynh...đừng lo lắng quá, rất nhanh thôi ngươi sẽ biết....hahaha...

Chỉ trong giây lát, cơ thể Chu Bá Tiêu dần thay đổi, hô hấp có chút khó khăn, hắn không biết bản thân bị trúng độc gì nhưng bên trong hắn bứt rứt quá.

- Sao nào, bên trong đã nóng lên chưa...

- Súc sinh, ngươi rốt cuộc đã làm gì ta...

- Cũng không có gì đặc biệt, đến ngày mai sư huynh sẽ tự hiểu, còn bây giờ thì vào việc thôi...

Chu Bá Tiêu không hề có 1 chút sức lực nào để phản kháng, hắn bất lực nhìn Lệ Trì lột bỏ quần áo trên người xuống.

- Ái chà, cũng 1 cục chà bá thế này ngươi còn đỏ mặt cái gì...

- Ngươi....

- Sư huynh của ta, hàng đêm ta vẫn cứ mong nhớ được chà đạp thân thể của ngươi, nhưng lại không có cách nào thỏa mãn, hôm nay ta muốn thỏa mãn mong ước bấy lâu nay kia của mình...

- Đừng...có gì...từ từ nói...

Lệ Trì không thèm nghe Chu Bá Tiêu nói, trực tiếp lật úp người hắn xuống, mặt không tự chủ mà úp hẳn vào phía sau. Lần đầu tiên Chu Bá Tiêu rơi vào tình huống này, cảm xúc của hắn có chút bất ổn miệng không ngừng rêи ɾỉ :"Ư...ư...ư...mau...dừng lại..."

Tuy nhiên, bên trong hắn càng ngày càng trở nên nóng ran, chính vì thế mà khi bị Lệ Trì úp mặt vào như thế hắn lại cảm thấy như lấp đầy được sự thiếu thốn kia.

- Sư huynh, ngươi thích không? Ta bắt đầu nhé, đây là lần đầu của ta...

Chu Bá Tiêu với cơ ngực 6 múi, cơ bụng phẳng chắc nịch, da dẻ màu đồng sẫm, không bóng loáng mà rắn chắc như đá núi qua gió sương, các cơ thịt không thô mà dày, kết chặt như dây cung đã giương hết cỡ. Lệ Trì đừng nói là chạm vào, chỉ cần nhìn thôi bản thân hắn đã thèm dỏ nước dãi rồi.

-Không...ta không muốn...đừng làm vậy...ta sai rồi...Lệ Trì....

- Haha...Sư huynh...chúng ta bắt đầu thôi....

- Không....á á á....cứu...mạng...

- Sư huynh...hộc hộc...ngươi la thế là muốn các huynh đệ...trong tông biết đươc tình hình hiện giờ của mình sao?

Chu Bá Tiêu giật mình, hắn cũng muốn có người phát hiện ra tình trạng của hắn, nhưng hiện trạng của hắn lại là lõα ɭồ cùng một nam nhân khác, hơn nữa khúc côn dài 25 mà hắn luôn tự hào kia lại đang không ngừng phản ứng kịch liệt mỗi khi bị Lệ Trì thúc vào. Nếu như bị người thứ 3 trong tông môn biết được, nhất định thanh danh của hắn sẽ mất hết, thậm trí hắn sẽ không còn chỗ đứng nữa.

- Hộc hộc...rốt cuộc...ngươi muốn như thế nào?

- Sư huynh....ta nói rồi, hôm nay ngươi thuộc về ta....

Đến sáng hôm sau, nếu như Cơ Thiên Khôi ở nơi này sẽ kinh ngạc phát hiện, Lệ Trì từ Phàm Thai sơ cảnh vậy mà lại đột phá đến Phàm Thai viên mãn, sắp đột phá Linh Tâm cảnh rồi. Cảnh giới tu luyện rốt cuộc là dễ đột phá đến như vậy ư.

Lúc này đây Chu Bá Tiêu vẫn không có ngủ, hắn là thức cả một đêm dài. Sức lực của hắn vẫn không có dấu hiệu hồi phục, vẫn giữ nguyên dáng vẻ tối qua, dĩ nhiên nguyên do lớn nhất là do cái thứ tròn tròn đang bay lơ lửng ở trên đầu hắn. Cái thứ lạ hoắc kia vẫn cứ xoay lơ lửng phía trên đầu hắn, lâu lâu cứ phát ra thứ ánh sáng màu vàng quét lên người Chu Bá Tiêu khiến cho hắn không thể di chuyển.

Hơn nữa, ở phía dưới, Lệ Trì đã thϊếp đi lúc nào không hay nhưng cái thứ kia vẫn cắm sau vào trong lỗ, cũng không hề có dấu hiệu suy giảm kích thước, cả 1 đêm dài cuốc đất gieo hạt. Đêm qua, Lệ Trì vậy mà liên tiếp 4 lần ân ái cùng Chu Bá Tiêu, có lẽ lời của hắn là thật lòng, đây thật là lần đầu tiên của hắn.

- Sư huynh, sao ngươi không ngủ?

- Hừ cái tên đáng chết...

- Ui, xin lỗi sư huynh, hôm qua làm tới hiệp thứ 4, do mệt quá nên ta liền ngủ quên lúc nào không hay, thế này đến giờ vẫn chưa rút ra. Nhưng mà bên trong sư huynh ngươi ấm lắm, ta không muốn rút ra chút nào.

- Ngươi, rốt cuộc ngươi còn muốn thế nào mới chịu buôn tha cho ta...

- Sư huynh, ngươi đã là Linh Tâm đại đại cảnh, ta chỉ một Phàm Thai nhỏ bé, nếu như hôm nay ta cứ thế mà rời đi, liệu có ổn lắm không? Nếu là ngươi, liệu ngươi sẽ làm thế nào?

- Vậy ngươi muốn sao?

- Ý của ta là chúng ta cùng gieo thêm 1 chút hạt giống nữa, sau đó sẽ tính tiếp...

- Không, không ....ta không muốn...

- Ta không xin ý kiến, ta là thông báo....

------------

Bên phía Cơ Thiên Khôi, việc đầu tiên trở về đi tìm Trần Ngọc Phong, hắn cần phải thông báo chuyện này càng sớm càng tốt, nếu lại hiến tế ra một đầu Qủy sát, sợ là tông môn sẽ gặp không ít sóng gió.

"Sư huynh, sư huynh, ngươi đâu rồi...."

Cơ Thiên Khôi vội vàng đi tìm Trần Ngọc Phong, nào ngờ hắn ngồi im lặng trong phòng không nói một lời nào, cũng không phải là đang tu luyện, khuôn mặt có chút đo đỏ, giống như vừa nhìn thấy thứ gì đó không tốt vậy.

"Sư huynh, sao ngươi lại ở đây? Ta phát hiện ra manh mối..."

"À, ừ....tốt.... ta cũng có chút mạnh mối..."

"Sư huynh, ta theo tên Phí Thành kia liền phát hiện ra ở vách cấm Linh Tuyền, hắn cấu kết với Qủy vật ở đó..."

"Tốt, hiện tại chúng ta đi đến đó..."

Cơ Thiên Khôi giật mình trước hành động của Trần Ngọc Phong, tên này bị gì vây, còn chưa rõ thực lực của đối phương, đây là muốn đi tìm chỗ chết ư.
« Chương TrướcChương Tiếp »