Phí Thành – Hạng 142: đột phá hệ mộc chuyển sang hệ hắc ám chỉ trong một đêm.
• Hứa Nhân Kiệt – Hạng 134: tưởng đã tử trận, đột nhiên hồi phục toàn vẹn.
• Mộ Dung Phàm – Hạng 118: ánh mắt mơ hồ, không đáp lời ai, như thể đang sống trong giấc mộng.
"Sư huynh, để ta giám sát Phí Thành cho?"
"Không được, đầu năm nay hắn đã đột phá Linh Tâm đại đại cảnh, nếu như không phải ta may mắn có được Thánh thể, thì cũng không biết là đến bao giờ mới vượt qua hắn..."
"Sư huynh, số lượng ngoại môn đệ tử mất tích quá nhiều, ngươi lại chỉ có 1 mình, vị trưởng lão kia vẫn đang xem chúng ta hành động..."
Sau 1 hồi lưỡng lự, Trần Ngọc Phong cuối cùng cũng thỏa hiệp, hắn thực sự không thể phân thân để đi theo dõi cả 3 người được.
Phí Thành những ngày đầu giám sát không có biểu hiện gì bất thường, sinh hoạt không khác ngoại môn đệ tử bình thường kia là mấy. Đến ngày thứ 6, khi Cơ Thiên Khôi định bỏ cuộc thì hắn lại hành động, hắn tranh thủ lúc nửa đêm trốn tránh sự giám sát 1 mình rời khỏi biệt viện.
Nơi hắn đi chính là khu vực phía Tây mà tông môn trông rau, chính là ruộng rau mà Cơ Thiên Khôi được phân công chăm nom mấy hôm trước, vô cùng trùng hợp. Phí Thành nhanh chóng băng qua ruộng rau tiến về vách cấm Linh Tuyền.
Trước đó không lâu nơi này từng là thánh địa tu luyện đối với ngoại môn đệ tử, không chỉ có nguồn linh khí dồi dào mà còn một hồ linh tuyền cỡ nhỏ, ngay cả một số ít nội môn đệ tử cũng thường ghé tới để tu luyện.Tuy nhiên một năm gần đây linh tuyền cạn kiệt linh khí héo mòn, hoa cỏ cây lá cũng không sống được, tông môn nhiều lần cử người đến kiểm tra tình hình nhưng lại không phát hiện điều bất thường, hai ba lần như vậy thành ra bỏ cuộc.
Bất ngờ ngoại môn đệ tử truyền tai nhau, nếu thường xuyên qua lại rất có thể sẽ khó khăn trong việc tu luyện. Chính vì thế mà nơi này dần ít người qua lại với cái tên vách cấm Linh Tuyền.
Phí Thành len lỏi qua từng hốc đá, hắn tiến vào một hang động cỡ lớn. Cơ Thiên Khôi nhanh chóng theo sát phía sau, bên trong hang động không ngờ lại có sinh vật ngoại lai, thế mà trốn tránh được sự giám sát của trưởng lão trong tông.
Một cục thịt đen sạm bất ngờ xuất hiện, vô số xúc tu bao quanh thân thể, nó lơ lửng tiến lại gần Phí Thành, Phí Thành cũng nhanh chóng quỳ xuống:
"Tham kiến chủ nhân!"
"Chuyện ta giao người làm đến đâu rồi?"
"Bẩm chủ nhân, ta đã bắt được gần hai mươi ngoại môn đệ tử, thực lực cao nhất cũng là Linh Tâm đại đại cảnh,tuy nhiên tông môn lại nhanh chóng cảnh giác nên không thể tiếp tục..."
"Được, vậy ngươi tạm thời đem hai mươi kẻ đó đến đây, cuối tháng này ta sẽ trực tiếp hiến tế Qủy Tào đại nhân..."
"Chủ nhân, ta sẽ cố gắng nhưng cũng sợ bản thân sẽ bị phát hiện, dù sao thì ta cũng chỉ là Linh Tâm nhỏ nhoi, nếu bị phát hiện sợ là nơi này cũng sẽ bị tìm ra."
Nghe đến đó cục thịt kia có chút khó chịu, ánh mắt nó trở nên sáng rực, nó không ngờ còn gặp phải tên nhân loại dạng này, cũng dám mở miệng đòi hỏi lời ích của nó. Tuy nhiên nó cũng không biểu hiện gì, chỉ thấy vài cái xúc tu kia chuyển động bao quanh thân thể Phí Thành, ánh sáng đỏ rực từ đôi mắt nó bỗng chốc chuyển thành màu vàng đậm cùng với đó cả người Phí Thành cũng sáng rực, Phi Thành hét lớn:"Aaaaaaa...."
Đó không phải là tiếng hét đau đớn mà là biểu lộ sự sung sướиɠ, dường như tên này đã nhận được không ít lợi ích từ Qủy vật kia.
Bên phía Cơ Thiên Khôi lúc này, hệ thống cùng với Vũ Linh Thánh Điển cũng đang tận lực cung cấp thông tin cho hắn:
[Phân tích hoàn tất – mục tiêu: Dương Hấp Dục Qủy-阳吸欲鬼, cấp bậc Quỷ Sát.]
[Kỹ năng: Hấp Dương Ma Ấn: Sử dụng xúc tu của bản thân khiến đối thủ rơi vào cơn sắc dục, nhiễu loạn tâm cảnh, về lâu dài ảnh hưởng với tốc độ tu luyện, đồng thời sẽ không thể sống nếu thiếu sắc dục.]
Cơ Thiên Khôi vừa nghe xong bên phía Phí Thành đã có dị động chỉ thấy con Hấp Dương Ma Ấn dùng xúc tu xe nát quần áo trên người Phí Thành ra, tên Phí Thành đó cũng vô cùng hợp tác hơn nữa lại giống như đã mất lí trí, hắn quay lưng chu mông về phía Qủy vật miệng lảm nhảm :"Chủ nhân, mau đến đi..."
Cơ Thiên Khôi sắc mặt có chút khó, gượng gạo quay đầu không muốn xem tiếp khung cảnh phía trước miệng không ngừng chửi rủa :"Thứ bệnh hoạn..."
[DING! Phí Thành sắp đột phá Linh Tâm cảnh viên mãn....]
"Hệ thống, ngươi không đùa chứ, làm như thế tên kia cũng có thể đột phá ư?"
[Theo phân tích, những xúc tu kia đang truyền quỷ khí cho Phí Thành, đồng thời cũng gượng ép nâng cấp tiềm năng thân thể cho hắn để hắn đột phá giới hạn, về lâu dài sẽ không bao giờ có thể tiến thêm, tối đã cũng chỉ là Chân Nguyên cảnh viên mãn....]
"Hôm nay tới đây thôi, lần tới sẽ kêu thêm người bắt quả tang tên này, hiện tại thực lực của ta không đủ, không nên mạo hiểm..."
----------------
Cùng lúc đó bên phía Lệ Trì, sau mấy ngày bị Cơ Thiên Khôi hạ nhục hắn liền đi tìm Chu Bá Tiêu, tuy nhiên tên này đã ra ngoài lịch luyện đến giờ mới trở về:
-Sư huynh, người đã trở về, tên Cơ Thiên Khôi lần trước làm hỏng tâm trạng của sư huynh đã đột phá Phàm Thai trung cảnh, ta không đánh lại hắn...
-Hừ, đồ phế vật, có vậy mà làm cũng không xong.
Chu Bá Tiêu nổi nóng đạp cho Lệ Trì 1 cái làm hắn ngã lăn long lóc không dám phản kháng. Lệ Trì cũng biểu hiện gì, hắn bò dậy vẫn mếu máo đánh tráo khái niệm:
-Sư huynh, tên Cơ Thiên Khôi kia trong thời gian ngắn đã đột phá, chắc hẳn là có liên quan đến Qủy vật...
-Ngươi chắc chắn không?
-Sư huynh, mới có mấy ngày trước hắn chỉ là 1 học đồ nhỏ nhoi, thiên phú tu luyện còn không bằng 1 nửa của ta, thế mà hiện tại lại còn đạt tới Phàm Thai trung cảnh, sư huynh nghĩ như thế nào?
-Ừm, ta đã là Linh Tâm cảnh, không tiện ra tay, nhưng nếu như hắn cấu kết với Qủy vật vậy thì dễ nói, nhưng phải có bằng chứng cụ thể.
-Sư huynh yên tâm, ta sẽ giám sát hắn, chỉ cần lộ sơ hở, nhất định sẽ khiến hắn thân tàn danh liệt.
-Được rồi, ngươi cút đi, làm không xong vậy thì ngươi cũng đáng chết...
-Dạ dạ, ta cút ngay đây...
Lệ Trì khập khễnh lết cái thân tàn của mình ra khỏi ngoại viện của Chu Bá Tiêu, hắn lảo đảo trở về phòng miệng lẩm bẩm chửi rủa:"Đám người các ngươi đều đáng chết, nếu như có thể, ta muốn các ngươi phải quỳ dưới chân ta, xin ta tha mạng, đặc biệt là ngươi Chu sư huynh à, không biết nếu cảnh tượng ngươi cầu xin ta sẽ ra làm sao..."
Sau lưng Lệ Trì lúc này đột nhiên xuất hiện 1 thân ảnh, âm thanh cũng khá rõ ràng:"Lệ Trì sư đệ, ngươi là muốn có được sức mạnh ư?"
"Ai..."-Lệ Trì giật mình quay phắt người lại.
"Là ta..."
"Ngươi là..."- Lệ Trì nhìn thấy phục bào màu cam liền giật mình vội hành lễ, người tới là nội môn đệ tử, hắn không dám làm càn :"Tham kiến sư huynh!"
"Được rồi, ở nơi này cũng không có người, đừng câu lệ tiểu tiết..."
"Sư huynh, người tới tìm ta là có chuyện gì?"
"Không có thì, ta có thể giúp ngươi!"
"Giúp? Ta không hiểu lắm..."
"Đúng vậy, Chu Bá Tiêu kia ta nghe nói hắn mới đột phá Linh Tâm đại cảnh, ta có thể ban cho ngươi sức mạnh đánh bại hắn..."
"Sư huynh, ngươi là đang..."
"Không cần nói nhiều, chỉ cần ngươi làm việc cho ta, những thứ khác ta có thể đáp ứng tốt cho ngươi...."
"Được, ta đồng ý, xin sư huynh ban cho ta sức mạnh..."
"Vậy thì nhận lấy thứ này đi...."