Chương 19: Thương nặng

Tuy vậy hắn cũng không từ bỏ, trực tiếp xông lên tấn công đối thủ khiến tên này có chút bất ngờ, con mồi lại không hề lựa chọn chạy trốn.

Đối thũ dĩ nhiên không cho Cơ Thiên Khôi đánh trúng nhưng điều bất ngờ là tay trái của hắn lại đánh trúng kẻ địch.

"Ngươi...sao ngươi biết điểm yếu của ta..."

Tên này không kịp nói gì thêm vội vàng trở mình ngất lịm đi, tuy rằng hắn vẫn chưa chết nhưng đã nhanh chóng bị Cơ Thiên Khôi kết liễu tránh cho đêm dài lắm mộng, dù sao thì cũng đã ghi thù không thể hóa giải.

Đúng vậy, vừa nãy chính là được Thánh Linh Vũ Điển thông qua đòn tấn công của kẻ địch mà phân tích ra yếu điểm của hắn, đối phương dường như cũng vừa mới trải qua 1 trận chiến và bị thương ở phía sườn bên trái, nơi này cũng sẽ khiến cho việc di chuyển của hắn khó khăn hơn.

Cơ Thiên Khôi lột mặt nạ của tên kia, là 1 thanh niên khá trẻ, tuy rằng không rõ vì sao nhưng người cũng đã gϊếŧ, hắn mới lười đi tìm hiểu lai lịch của tên này.

"Ồ, không ngờ lại có 1 cái nhẫn trữ vật..."

Cơ Thiên Khôi nhỏ máu nhận chủ, bên trong có tới 23 viên linh thạch, 1 vài lọ đan dược trị thương, 1 số thứ khác nữa nhưng không có quá nhiều giá trị.

Hắn không có quá nhiều biến hóa, vội vàng trở về tông môn để tránh có người tò mò những thứ không tốt. Vừa bước trở vào ngoại viện của Trần Ngọc Phong thì y cũng vừa về. Nhưng y lại không lành lặn như hắn, cả người hắn toàn bộ là máu me, Cơ Thiên Khôi trở nên biến sặc vội vàng dìu hắn vào bên trong:

"Sư huynh, ngươi bị sao vậy?"

"Không sao? Là máu của yêu thú, không phải của ta..."

"Sư huynh ngươi không bị thương ở đâu ư?"- Tô Khôi Hàn giật mình gật đầu, tên này chăm chỉ quá, không đi khiêu chiến thì cũng ra ngoài luyện tập, lại mang trong mình Thánh thể, sợ là không lâu nữa sẽ trở mình.

"Ừm, ta bị thương ở hông trái, ngươi giúp ta bôi thuốc được không?"

"Được, sư huynh, ngươi mau nằm xuống..."

Trần Ngoc Phong nhanh chóng lột bỏ hết sạch quần áo trên người mình xuống rồi quay lưng úp người xuống mặc cho Cơ Thiên Khôi làm gì thì làm.

Thấy cái tên này không thèm nghĩ ngợi gì mà trực tiếp tồng ngồng khiến cho Cơ Thiên Khôi lại nghĩ là cái lần hôm đó, Nét mặt của hắn không tự chủ được mà thoáng đỏ lên.

"Sao rồi, còn đứng ngây ra đó làm gì, mau bôi thuốc giúp ta!"

"À, đến ngay đây, để ta đi lấy thuốc..."

Từ đằng sau lưng, Trần Ngọc Phong hắn có khá nhiều vết tích từ những trận chiến lớn không hề xóa đi được, thân thể rất cường tráng, lại nhìn xuống bên dưới, ngay cả khe mông kia cũng rất cứng cáp. Chuyện lần trước xảy ra khá đột ngột cho nên mới không quan sát kỹ, Trần Ngọc Phong không ngờ lại sở hữu cặp mông rất bự là đằng khác, Cơ Thiên Khôi chỉ chạm nhẹ vào cũng cảm nhận được độ cứng cáp kia. Tim hắn vội đập nhanh hơn, thêm vào đó, phía bên dưới kia của hắn vội vàng biểu tình, hắn không biết bản thân mình bị cái gì, hắn không muốn điều đó xảy ra với mình.

"Nhẹ nhẹ chút, ngươi bôi mạnh quá đó..."

"Ta biết rồi, sư huynh ngươi chiến đấu với yêu thú loại nào mà lại lại bị thương ở nơi này..."

"Ta ra ngoài gặp phải 1 đầu Hống Sư cấp bậc Chân Nguyên viên mãn giống như ta..."

Đang bôi thuốc, Cơ Thiên Khôi vội vàng phát hiện ra ở giữa khe rãnh kia có 1 cài sợi lông đen nhanh nhô ra rung rinh mỗi khi hắn bôi thuốc khiến tâm cảnh của hắn có chút rạo rực rồi. Hắn bối rối vội vàng đáp lời:

"Sư huynh ngươi trở nên mạnh hơn rồi, ngay cả yêu thú cùng cấp ngươi cũng đánh lại, sợ rằng cũng có thể vượt cấp đánh nhau với cường giả Thiên Linh cảnh rồi..."

"Haha, ta chưa thử bao giờ..."

"Xong rồi đó, sư huynh ngươi mau đi nghỉ ngơi đi..."

"À, ngươi có vấn đề gì không?"- Trần Ngọc Phong ngơ ngác hỏi.

"Sao vậy, có vấn đề gì không?"

Trần Ngọc Phong không nói thêm gì, chỉ vào phía bên dưới Cơ Thiên Khôi đang sưng lên 1 cục kia, còn chưa để cho hắn kịp phản ứng, Trần Ngọc Phong liền xông lên khống chế hắn sau đó dùng bóp thật mạnh vào khoái chí trêu chọc:

"Nói mau, ngươi vừa đi đâu về đúng không? Làm hại con gái nhà ai rồi..."

"Sư huynh, ta không có, mau buông ra..."

"Lại còn chối, để ta lột sạch ngươi xem ngươi còn dám chối không?"

Cơ Thiên Khôi đánh không lại đành chấp nhận bị y lột quần phía dưới xuống. Lúc này hắn không biết rúc cái mặt vào đâu nữa, chỉ biết lấy 2 tay chống chế che lấy cây gậy đang phản ứng kia.

"Ái chà, cũng khá to đấy chứ, cố 1 chút nữa là gần bằng của ta đấy..."

Trong lòng Cơ Thiên Khôi thầm mắng nhẹ :"Dĩ nhiên là ta biết kích thước của ngươi rồi, mới không lâu trước đo ngươi còn quậy phá bên trong ta mà..."

Sau khi chứng kiến được sự thật, Trần Ngọc Phong cũng buông tay không làm gì quá đáng thêm nữa.

"Được rồi, sư đệ ngươi nghỉ ngơi đi, ta đi thăm Thanh Anh đã..."

Nói xong, Trần Ngọc Phong nhanh chóng mặc lại quần áo rồi rời khỏi ngoại viện để lại Cơ Thiên Khôi đơ người ra với khuôn mặt đo đỏ.

Tối hôm đó, Cơ Thiên Khôi lăn lộn mãi không thể chìm vào giấc ngủ, hắn cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, bên trong quá trống vắng khiến cho hắn không thể nào ngủ được, tâm trí không tự chủ mà nhớ về cái lần đó. Chẳng biết từ lúc nào, quần áo trên người hắn không còn gì cả, hắn tự ve vãn thân thể mình như muốn làm giảm cơn thèm khát kia.

Rồi đột nhiên, ngón tay di chuyển xuống phía dưới luồn lách vào sâu bên trong, miệng hắn vội vã thốt lên những lời lẽ không nên có của 1 nam nhân :"Sư huynh...sư huynh...mau....vào đi..."

Nhưng Cơ Thiên Khôi không thể ngờ được rằng, phía bên ngoài của lại còn có người khác, người này không ai khác chính là vị sư huynh trong lời mà hắn nói. Ngay cả Trần Ngọc Phong lúc này đây cũng có chút giật mình, hắn dường như liên tưởng đến điều gì đó :" Không lẽ, thân ảnh đó không phải Thanh Anh sư muội mà là của sư đệ ư?"

"Không thể nào, đệ ấy và ta không thể nào đâu!"

Bên trong phòng, những âm thanh rối rắm kia vẫn không ngừng phát ra:"Sư huynh, nhẹ thôi..."

Trần Ngọc Phong sau khi nghe được những lời lẽ đó không những không cảm thấy khó chịu mà ngược lại, phía bên dưới hắn, cây gậy 20 cm kia cũng đang bắt đầu biểu tình chỉ bằng những câu từ kí©h thí©ɧ kia.

"Không, ta không thể nào!"

Trần Ngọc Phong nhất thời không thể chấp nhận nổi sự thật này, hắn vội vã ôm đầu rời đi, để lại Cơ Thiên Khôi ở trong phòng tự mình thỏa mãn cơn thèm thuồng kia 1 cách khó khăn.

Nhưng sau khi rời đi, cả 2 liền không biết được rằng vẫn còn 1 thân ảnh khác đang quan sát họ từ đằng xa, tất cả mọi thứ diễn ra với cả 2, người này đều chứng kiến hết thảy. Nhưng hắn lại không hề chen ngang hay có bất kỳ 1 phản ứng nào mà, chỉ lặng lẽ quan sát rồi quay người rời đi.

Mấy ngày sau đó, Thánh Đạo tông lúc này đã có hơn 20 đệ tử mất tích, 1 đi không trở lại, hơn nữa toàn bộ đều là ngoại môn đệ tử. Điều này có 2 phướng hướng lí giải :1 là đối phương không đủ mạnh chỉ có thể nhắm vào ngoại môn, 2 là đối phương vốn dĩ muốn trêu đùa ngoại môn, sau đó mới đến lượt cấp cao hơn. Nhưng cho dù là thế nào thì kẻ địch đang khıêυ khí©h uy quyền của Thánh Đạo tông rồi.

Toàn tông bước vào trạng thái canh phòng nghiêm ngặt, ngoại môn đệ tử tất cả đều được sắp xếp ở cùng 1 nơi, ăn chung ngủ chung, nếu như ra ngoài hay làm gì đều phải có 1 người nữa đi cùng, dù có chút bất tiện nhưng cũng không còn cách nào khác, nếu như không sợ, vậy thì không cần thiết phải làm theo.

Lúc này đây, 3 cái tên mà trước đó Lục trưởng lão yêu cầu cũng nhanh chóng được đưa vào tầm ngắm: