Chương 18: Gây sự

Trong mắt Trần Ngọc Phong, dương hỏa lóe sáng, nhưng Cơ Thiên Khôi lại phản ứng khác vội vã nhấc tay Trần Ngọc Phong lên, tay của y lúc này đã trở nên đen nhạm.

Nhưng Trần Ngọc Phong dường như không hề nao núng, chín luồng Cửu Dương Thần Hỏa mơ hồ xoay quanh sống lưng y, nhanh chóng bộc phát tụ lại ở bàn tay sau đó Qủy khí nhanh chóng tan biến. Cơ Thiên Khôi cũng không ngạc nhiên gì, Thánh thể của hắn vốn dĩ là khắc tinh đối với đám Qủy vật, chút tiểu xảo này sợ là không làm gì được.

Trần Ngọc Phong cười nhạt:

“Thú vị đấy. Tà vật các ngươi đã biết đến ta, tức là… sắp không giấu được nữa rồi.”

"Sư huynh, bọn chúng làm thế này hẳn là đang đứng ngồi không yên rồi, cũng nên chờ đợi bọn chúng lộ ra sơ hở..."

"Tốt, đi tắm thôi..."

Nghe thấy thế, Cơ Thiên Khôi liền bật tốc biến chạy mất hút khiến Trần Ngọc Phong khoái chí cười lớn.

Ngày hôm sau,

[DING! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ trợ giúp Trần Ngọc Phong lọt top 100 đệ tử ngoại môn.

Phần thưởng: +50 điểm danh vọng, 1 lần rút thưởng ngẫu nhiên, ký chủ có muốn rút thưởng không?]

"Rút đi..."

[DING! Chúc mừng ký chủ nhận được Hồn Tâm Linh Sơn...]

"Hệ thống, thứ này là gì, lần trước ta nhận được Hồn Tâm Linh Thai, lần này lại là Sơn, rốt cuộc là cái gì vậy?"

[Ký chủ chưa tiếp xúc đến mấu chốt, khi nào cần thiết, hệ thống sẽ thông báo.]

"Hừ, ngươi lại hố ta như lần trước đi gì?"

[Tất nhiên là không, mọi thứ hệ thống làm đều muốn ký chủ trở nên mạnh hơn!]

"Đừng nói nhiều, ta muốn mua 10 lọ Trúc Cơ đan...""

[DING! 1 lọ Trúc Cơ Đan 10 viên giá 100 điểm danh vọng, ký chủ chỉ mua được 5 lọ mà thôi.]

"Được rồi, ta biết giá rồi, chọc ngươi thôi...""

Trúc Cơ đan là đan dược dùng cho võ giả Linh Tâm cảnh, so với linh thạch thì thứ này dễ dùng hơn rất này, linh thạch ẩn chứa rất nhiều linh khí nhưng việc hấp thu nó để tu luyện lại vô cùng khó khăn, hơn nữa giá cả lại rất đắt đỏ. Còn Trúc Cơ Đan thì khác, bên trong nó không những ẩn chứa nhiều Linh khí mà còn hỗ trợ hấp thu linh khí trong thiên địa vô cùng dễ dàng. Tất nhiên, giá cả thì không phải bàn, cũng chính là đắt ngang nhau. Tuy nhiên Linh thạch thì hiếm có, còn Trúc Cơ đan thì có thể mua bằng linh thạch.

Hôm sau, cuối cùng thì cũng có rắc rối tìm đến, và người đến là Lệ Trì, tên này lần trước đánh không lại hắn đã dẫn thêm 3 người khác tới, không ngờ Trần Ngọc Phong lại đứng ra ngăn cản cho nên hắn mới tránh được 1 rắc rối, lần này tên Lệ Trì kia không biết lấy đâu ra dũng khí lớn như vậy, dám 1 mình tới gây sự.

"Ái chà, đây không phải là huynh đệ Cơ Thiên Khôi à, sao lại lởn vởn 1 mình ở đây? Trần Sư huynh đâu..."

"Hừ, lại là ngươi, mau cút đi..."

"To gan, ngươi dám nói chuyện với ngoại môn đệ tử như vậy, hôm ta sẽ giáo huấn ngươi 1 phen tránh cho những học đồ đệ tử khác cũng đua đòi làm theo..."-Lệ Trì dường như chỉ trực chờ Cơ Thiên Khôi mở miệng là xông đến.

Vào 2 hôm trước, Lệ Trì Thành công dẫn khí mở kinh mạch bước vào Phàm Thai sơ cảnh, lại được ngoại môn đệ tử Chu Bá Tiêu cất nhắc cho nên xin được lệnh bài trở thành ngoại môn đệ tử. Những ngày qua tên Lệ Trì này hí hửng khoe khoang lên mặt với tất cả học đồ đệ tử. Ngày hôm nay không ngờ lại chạm mặt Cơ Thiên Khôi, hắn dĩ nhiên là phải đòi lại cả vốn lẫn lời a, dù sao thì cũng không có Trần Ngọc Phong ở bên cạnh mà.

Nói xong Lệ Trì dứt khoát xông lên muốn 1 quyền hạ gục Cơ Thiên Khôi, nhưng điều làm hắn cảm thấy giật mình chính là đối phương vậy mà không có né tránh, cho đến khi 1 quyền kia của hắn đã lao tới đích. Trông cứ giống như là đấm vào đá vây, Cơ Thiên Khôi không hề xi nhê, vẫn đứng yên như trời chồng.

"Ngươi...tại sao ngươi..."

"Ồ, Phàm Thai sơ cảnh, tu luyện cũng rất nhanh nha..."-Cơ Thiên Khôi cười ngất ngưởng đáp.

"Ngươi, không lẽ ngươi cũng đột phá được...không thể nào..."

"Ngươi có thể đột phá tại sao ta lại không thể..."

"Ta không tin, ngươi nhất định là bị Qủy vật phụ thể nên mới đột phá nhanh như vậy..."

"Bớt chơi trò nạo phá thai lại, hôm nay ai cũng không cứu được ngươi...."

"Không...ngươi đừng qua đây...áaaaaa"

Cơ Thiên Khôi cũng không thèm lèo nhèo thêm với tên này trực tiếp đáp trả, chênh lệch 3 tiểu cảnh giới không phải nói chơi, cú đấm của hắn làm cho Lệ Trì trực tiếp bật ngửa về phía sau, miệng thổ huyết không cam tâm nhìn về phía hắn. Lúc này, người muốn hóng chuyện cũng đã tụm năm tụm bảy lại xì xào bàn tán không ngớt.

Thấy Cơ Thiên Khôi không có ý định tha cho mình mà tiếp tục tiến về phía hắn, Lệ Trì lúc này đã biết sợ, hắn run rẩy vội vàng bò về phía miệng méo xin tha:

"Khôi ca, xin hãy tha mạng...là ta có mắt như mù..."

"Khôi ca...ta biết sai rồi...lần sau ta không dám nữa..."

"Hừ lần sau nhìn thấy ta thì tìm cách trốn đi, nếu không thấy ngươi 1 lần là ta đánh 1 lần..."

Thấy Lệ Trì cứ ôm lấy chân mình, miệng lẩm bẩm lẽo nhẽo cố tình phát ra âm thanh cực lớn, lúc này Cơ Thiên Khôi mới thấy chán ghét, dù sao thì hắn cũng không thể nào gây uy hϊếp gì được cho nên Cơ Thiên Khôi cũng dần nguôi giận mà quay người rời đi.

Cơ Thiên Khôi vừa mới rời đi không lâu, Lệ Trì liền thay đổi sắc mặt, nhưng hắn không dám nán lại quá lâu, dù sao cũng đông người, có ở lại cũng chỉ càng thêm mất mặt, quan trọng là phải tìm được cách giải quyết a.

Buổi tối hôm đó, Cơ Thiên Khôi liền nhanh chóng xuất hiện ở 1 chợ đen dưới chân núi của Thánh Đạo tông. Nếu hắn công khai bán đan dược trong tông, tất sẽ bị người trong tông dòm ngó, tốt nhất là cứ bán ở nơi này cho chắc ăn. Chợ đen không quá lớn nhưng người lại khá nhiều, từ khí tức hắn liền có thể cảm nhận được đại đa số đều là Linh Tâm và Phàm Thai.

Rất nhanh, Cơ Thiên Khôi liền tìm 1 góc nhỏ bày bán Trúc Cơ đan, hắn không cần không gian lớn cho nên cũng không ai tìm hắn gây sự làm gì. Không lâu sau đó đã có người tìm đến, là 1 thanh niên với trường bào màu đen, mặt đã đeo 1 cái mặt nạ, không rõ có phải là người trong tông hay không.

"Vị huynh đệ này, ngươi bán đan dược gì vậy?"

"Đại ca, ta bán Trúc Cơ đan..."

"Ồ, Trúc Cơ đan, bao nhiêu 1 viên?"

"5 viên linh thạch"

"Ta mua hết, huynh đệ à ngươi có bao nhiêu?"

"Ta có 10 viên..."

"Cầm lấy đi, 50 viên linh thạch, ngươi đếm đi, hahaha..."

Qủa đúng là 50 viên linh thạch, người kia rất sảng khoái, không hề trả giá mà vội vàng rời đi ngay sau đó. Sau khi thanh niên kia rời đi, Cơ Thiên Khôi liền lấy tiếp 1 lọ Trúc Cơ đan, hắn phải đề phòng đối với tất cả người ở nơi này, nếu bán cùng lúc, chắc chắn sẽ bị người khác dòm ngó.

Rất nhanh, 500 viên linh thạch đã tới tay Cơ Thiên Khôi, hắn nhanh chóng đứng dậy và rời khỏi chợ đen, tuy nhiên đã có kẻ theo chân. Cơ Thiên Khôi cũng rõ ràng, kẻ đó đã quan sát hắn từ khi hắn mới bước vào trong chợ đen cơ. Lần này e cũng không tránh khỏi 1 trận chiến rồi.

"Ra đây đi, đừng ẩn nấp nữa!"

"Haha, tiểu huynh đệ, ngươi phát hiện ra ta từ khi nào?"

"Không quan trọng!"

"Tốt, vậy thì ta cũng không nhiều lời..."

Người kia nhanh chóng xông tới muốn 1 đòn kết thúc trận chiến. Cơ Thiên Khôi nhanh chóng phát hiện ra vấn đề, đối phương là Linh Tâm trung cảnh. Hắn cố gắng chống đỡ đòn tấn công của kẻ địch, tuy rằng đã có sự chuẩn bị, nhưng khác biệt về cảnh giới vẫn không thể nào khắc phục, 1 ngụm máu nhỏ từ trong miệng hắn không tự chủ được mà phun ra.