Ngay khoảnh khắc đó, trên trán La Chính, một ấn ký màu đen mờ mờ hiện lên – là hình ảnh một gương mặt quỷ ba đầu, đôi mắt đỏ rực như máu.
“Đây là…” – Trần Ngọc Phong mơ hồ thầm nghĩ.
"Sư huynh, là Qủy vật, hắn bị Qủy vật khống chế rồi!"- Cơ Thiên Khôi ở phía dưới hét lớn khiến tất cả đều chú ý tới hắn.
La Chính biết bản thân bị lộ tẩy liền gào thét, tung ra đại chiêu:
Huyết Quỷ Diệt Hồn Chưởng.
Chưởng kình như oán linh vô hình, xuyên qua mọi phòng ngự, tràn đầy âm khí ăn mòn. Hàng loạt đệ tử bên ngoài ngã lăn bất tỉnh, chỉ vì dính phải sát khí vây ra.
Trần Ngọc Phong nhíu mày, khẽ quát:
“Cửu Dương – Khai Thiên Biến!”
Chín luồng Dương Hỏa vô hình đột ngột hiện lên quanh thân thể hắn như chín cột trụ xoáy, hộ thể đồng thời công kích, va chạm với sát chiêu quỷ dị!
Ầm – Ầm – ẦM!!!
Không gian như sụp đổ.
Hai cỗ lực lượng cực đoan – tà dị và chí dương – va chạm dữ dội, mặt đất vỡ toang, sân thí luyện nứt như mạng nhện.
Sau cùng, La Chính bị đánh văng ra xa mấy trượng, cơ thể bốc khói, ấn ký trên trán mờ dần biến mất, rơi vào hôn mê bất tỉnh.
Trần Ngọc Phong đứng giữa đài, mồ hôi đọng trên trán, nhưng ánh mắt vô cùng trầm trọng, cùng với đó là sự dị nghị của các đệ tử trong tông:
“Tà vật… đã len lỏi vào ngoại môn?”
“Nếu không khiêu chiến chắc chắn khó mà phát hiện… hắn sớm muộn cũng gây đại họa.”
Trưởng lão giám sát trận đấu – Lưu chấp sự – sắc mặt tái mét, lập tức truyền âm cho cấp trên.
“Trưởng lão! Có vấn đề… đệ tử La Chính đã bị ký sinh tà vật!”
Trời chưa sáng hẳn, sương mù vẫn còn vấn vít trên đỉnh núi, Trần Ngọc Phong khoanh chân ngồi trong tiểu viện, ánh mắt khép hờ, quanh thân còn lượn lờ tàn dư của dương hỏa. Trận chiến với La Chính ngày hôm qua khiến hắn vẫn chưa nguôi. Không phải vì kết quả, mà là vì dấu ấn xuất hiện thoáng qua trên trán đối thủ lúc thi triển đại chiêu – hình mặt quỷ ba đầu u ám dị thường.
"Rõ ràng hắn bị điều khiển… nhưng là bởi thứ gì?"
Không lâu sau, một đạo kiếm quang từ xa bay tới, dừng lại ngay trước viện. Một đệ tử nội môn áo lam bước ra, hơi gật đầu rồi nhìn sang Cơ Thiên Khôi nói:
"Trần sư đệ, học đồ đệ tử Cơ Thiên Khôi, Lục trưởng lão triệu kiến, mời người lập tức đến Thanh Vân Điện."
Ánh mắt Trần Ngọc Phong lóe sáng, Cơ Thiên Khôi cũng không có gì thắc mắc, chiều qua hắn hét lớn như thế, trưởng lão không biết mới là lạ. Không chần chừ, hắn phi thân theo đạo kiếm quang về phía điện chính.
Thanh Vân Điện,
Tòa đại điện này vốn không dành cho ngoại môn đệ tử, nhưng lúc này cửa mở rộng, linh lực giao hòa, tầng tầng cấm chế nhẹ nhàng mở lối.
Bên trong, một lão giả râu dài bạc trắng, thần sắc uy nghiêm, đang đứng chắp tay sau lưng. Không khí xung quanh người này tựa hồ ngưng đọng, khiến cả hơi thở cũng trở nên nặng nề.
"Đệ tử Trần Ngọc Phong, tham kiến trưởng lão."
"Đệ tử Cơ Thiên Khôi, tham kiến trưởng lão."
"Không cần đa lễ."
Lục trưởng lão xoay người, ánh mắt sắc như kiếm chém thẳng vào hồn hải hướng Cơ Thiên Khôi dò hỏi:
"Ngươi thấy gì trên trán La Chính, lúc hắn dùng đại chiêu?"
Cơ Thiên Khôi không giấu giếm, kể lại tường tận cảnh tượng lúc ấn ký mặt quỷ ba đầu hiện ra, cùng khí tức tà dị lượn lờ quanh thân hắn.
Lục trưởng lão nghe xong, chỉ khẽ gật đầu, giọng trầm đυ.c:
"Quỷ Ấn."
"Một loại cấm chú tà đạo, truyền từ thời Tiên Ma đại loạn. Một khi bị hạ ấn, người bị điều khiển sẽ dần mất đi thần trí, cuối cùng trở thành khôi lỗi sống do tà vật thao túng."
Lão ngừng lại một chút, ánh mắt nặng nề:
"Và La Chính... không phải kẻ duy nhấ
t."Trần Ngọc Phong chấn động: “Còn những ai nữa?”
Lục trưởng lão không đáp, chỉ đưa ra một miếng ngọc bài đen nhánh, khắc chữ “Giám Sát”. Bên trong ẩn chứa khí tức bí ẩn, hòa trộn giữa sát ý và trận pháp vi diệu.
"Từ nay trở đi, ngươi chính thức là Giám Sát đệ tử của Thanh Vân Điện."
"Danh phận vẫn giữ nguyên là ngoại môn đệ tử, nhưng được toàn quyền ra vào nội khu giám thị. Nhiệm vụ của ngươi: thăng hạng trên bảng, và... lặng lẽ điều tra những đệ tử có biến dị."
"Chỉ cần phát hiện ai có dấu hiệu dị thường – ánh mắt thất thần, lực lượng biến đổi đột ngột, linh khí mang tà ý – lập tức báo lại cho ta."
Trần Ngọc Phong siết chặt ngọc bài, ánh mắt kiên nghị:
“Tuân lệnh trưởng lão. Nhưng… xin hỏi, có manh mối gì không?”
Lục trưởng lão đưa tay vẽ vài cái trong hư không, ba cái tên hiện lên bằng ánh sáng mờ nhạt:
• Phí Thành – Hạng 142: đột phá hệ mộc chuyển sang hệ hắc ám chỉ trong một đêm.
• Hứa Nhân Kiệt – Hạng 134: tưởng đã tử trận, đột nhiên hồi phục toàn vẹn.
• Mộ Dung Phàm – Hạng 118: ánh mắt mơ hồ, không đáp lời ai, như thể đang sống trong giấc mộng.
"Một trong số chúng, hoặc cả ba, có khả năng đã bị ấn tà ký."
Trần Ngọc Phong gật đầu, thu lại ngọc bài. Sau đó Lục trưởng lão lại quay sang Cơ Thiên Khôi, dường như có cảm giác hắn chính là người thừa trong đại điện này:
"Ngươi vào Thánh Đạo tông ta bao lâu rồi?"
"Bẩm trưởng lão, khoảng 13 14 năm gì đó, đệ tử không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ lúc nhỏ đói ăn đói mặc đã được tông môn thu nhận.."
"Ừm, ngươi nếu đã đột phá Phàm Thai đại đại cảnh, vậy thì đến Ngoại đường tiếp nhận lệnh bài ngoại môn đệ tử, hãy hỗ trợ Trần Ngọc Phong cho tốt, ta sẽ từ trong bóng tối quan sát các ngươi..."
"Đệ tử đã rõ..."
Cơ Thiên Khôi có chút giật mình, hắn không hề phát ra 1 chút khí tức nào vậy mà Lục trưởng lão này lại nhận ra cảnh giới của hắn, thật sự không giũ được bí mật gì trước mặt người này... Cả 2 nhanh chóng xoay người rời khỏi điện, lúc này, thêm 11 đạo thân ảnh nữa bất ngờ xuất hiện ngồi vào 11 cái ghế lớn, lục trưởng lão cũng không ngồi vào vị trí thủ tọa mà trở về ghế của mình. Ngay sau đó, tông chủ Thánh Đạo tông Đấu Hải cũng xuất hiện, cả 12 người đồng loạt đứng dậy, tuy rằng không cần hành đại lễ nhưng vẫn là cung kính hô lớn:
"Tham kiến tông chủ..."
"Ừm, ngồi xuống cùng bàn bạc..."
"Tông chủ, Qủy vật đã bắt đầu len lỏi vào trong tông môn, chuyện này cần xử lí gấp..."- Bát trưởng lão lên tiếng trước tiên
"Tông chủ, Thánh thể đã xuất hiện, có nên trực tiếp bồi dưỡng không?"- Lục trưởng lão lên tiếng.
"Qủy vật phải trừ, nhưng quan trọng vẫn là Cửu Dương Thần Hỏa thể kia. Ta nghe đồn vào 1 ngàn năm trước, cũng từng có 1 vị đại năng mang trong mình Thánh thể này, chính là 1 mình đấu với hơn 10 đầu Qủy Sứ cấp Lệnh Chủ, thực lực vô cùng cường hãn. Tuy nhiên hiện tại không phải là lúc phô trương thanh thế, hãy mai dũa hắn cho tốt, tương lai nếu không chết yểu, chắc chắn sẽ làm nên đại sự cho tông môn..."- Đấu Hải gật đầu đáp.
"Vậy đám Qủy vật kia hiện tại nên đối phó như thế nào?"- Bát trưởng lão vẫn tiếp tục vấn đề chính của mình.
"Gỉa vờ như không có chuyện gì, không nên bứt dây động rừng..."
Trở lại viện nhỏ, cả 2 liền định tĩnh tâm suy nghĩ bước tiếp theo thì đột nhiên cảm thấy một tia sát ý thoáng qua cổ gáy của Cơ Thiên Khôi, cũng may có Trần Ngọc Phong giơ tay ra đỡ hộ, lạnh buốt tựa lưỡi dao.
Trên tay là một tờ giấy đỏ máu bị đóng thẳng bằng một cây kim bạc. Y nhìn thấy dòng chữ được viết bằng máu đã khô, mùi tanh vẫn chưa tan hết:
“Kẻ nào dám tra vào chuyện không nên tra… sẽ chết không toàn thây.”