"Sư huynh, sau khi ngươi đỡ cho ta và sư tỷ liền bị thương ngất đi, sư tỷ cũng đã vì lấy Hỏa Tâm Qủa cho ngươi nên đã bị Thứ Hỏa Hầu Vương đánh cho nát đan điền không thể tu luyện nữa, đồng thời ta cũng kiểm tra qua 1 lượt. Sư huynh à, lần này trong họa có phúc, thân thể ngươi đã thức tỉnh Thánh thể rồi..."
"Thật ư, Thánh thể...sao có thể.."
"Là thật đó, ta từng đọc trộm 1 cuốn sách trong Tàng Thư Các, Thánh thể của ngươi là Cửu Dương Thần Hỏa, ngươi có thể nhờ trưởng lão trong tông môn kiểm chứng."
Cùng với sự phấn khích vì bản thân đã nâng cấp thành thánh thể nhưng đồng thời Trần Ngọc Phong cũng cảm thấy khó chịu, chẳng lẽ những ký ức giao hoan kia là y cùng Thanh Anh sư muội làm ư, y có chút bối rối nhưng cũng nhanh chóng cáo từ Cơ Thiên Khôi và đi tìm Thanh Anh.
Cơ Thiên Khôi có chút thở phào, hắn đã dời bỏ sự chú ý lên người Thanh Anh kia, chuyện này chỉ cần không náo quá lớn, hắn vẫn sẽ coi như chuyện kia không có gì, chỉ là 1 sự cố vô tình đang mong muốn mà thôi.
Muốn nghĩ đến nhưng lại thôi Cơ Thiên Khôi lại dời sự chú ý của bản thân lên những thứ khác....
1 tuần sau,
Ngoại môn của Thánh Đạo tông rộng hàng ngàn dặm, đệ tử đông như mây. Trong đó, phần lớn kẻ tu hành quanh quẩn ở Linh Tâm cảnh, còn muốn bước vào Chân Nguyên, đều là nhân tài vạn người có một.
Ấy vậy mà mấy ngày gần đây, một cái tên tưởng đã bị quên lãng – Trần Ngọc Phong – đột nhiên trở lại bảng thách đấu, thực lực tăng vọt, đánh đâu thắng đó!
Tại quảng trường Luyện Võ Đài.
“Tiếp theo, ta muốn khiêu chiến Lục Tiến – hạng 195!”
Giọng nói bình thản, không lớn, nhưng khiến đám đệ tử quanh đó giật mình.
“Lục Tiến? Gã đó Linh Tâm đại đại cảnh , thân thể tu luyện Cuồng Long Thể, vừa dày vừa mạnh… Tên Trần Ngọc Phong này bị ngu sao?”
“Chưa chắc! Mấy trận trước hắn thắng quá gọn, có kẻ còn bị hắn đánh chỉ sau ba chiêu!”
"Ta cũng thấy chưa chắc, rất có thể là ngựa non háu đá, đừng vội.."
Trên đài.
Lục Tiến nhíu mày:“Ngươi là kẻ hạng dưới 250? Hừ, không biết trời cao đất dày!”
Hắn gầm lên, khí thế như hổ báo xé núi, thân hình như dã thú lao tới, mang theo uy áp Linh Tâm đỉnh phong.
Nhưng khi quyền kình gần sát mặt, ánh mắt Trần Ngọc Phong bỗng trở nên sắc lạnh, chân nguyên chấn động, một quyền hoá rồng nghênh đón!
Ầm!!!
Âm thanh vang dội như sấm rền.
Lục Tiến bị đánh bật ngược, tay phải run rẩy, máu chảy từ khóe môi.
“Chân… Chân Nguyên cảnh?” – Lục Tiến mở to mắt.
Phía dưới, có tiếng bàn tán râm ran:
“Không thể nào! Hắn… hắn đã là Chân Nguyên cảnh, Mới có mấy mày không phải là Linh Tâm đại cảnh ư?”
“Không giống, ta không cảm nhận được khí tức đặc trưng…”
“Không đúng. Hắn ẩn giấu khí tức rất kỹ… hơn nữa vừa rồi một quyền ấy, nội kình quá vững chắc, không phải Linh Tâm có thể làm được!”
Trên một ngọn tháp phía xa, một vị trưởng lão áo trắng, mắt sáng như điện, nhìn chằm chằm về phía ,Luyện Võ Đài.
“Hắn vừa rồi vận lực, quanh thân có… mơ hồ Cửu Dương khí dao động?”
“Cửu Dương Thần Hỏa Thể? Không lẽ... lại một đời nữa thức tỉnh thể chất này?”
Trên đài, Trần Ngọc Phong khẽ chắp tay.
“Đa tạ chỉ giáo. Trận tiếp theo, ta khiêu chiến hạng 188 – Từ Bình.”
Cuối ngày hôm đó, Trần Ngọc Phong đánh liên tục tám trận, thắng cả tám, từ hạng 250 nhảy lên hạng 179, khiến toàn bộ ngoại môn chấn động.
“Tên này từng là đệ tử tép riu, bây giờ đánh ngang Linh Tâm đỉnh phong, không mất một chiêu dư!”
“Chắc chắn là được người chống lưng hoặc dùng bí pháp!”
“Nhưng nếu hắn thật sự là Chân Nguyên cảnh… thì hắn là kẻ mạnh nhất ngoài top 100 hiện giờ!”
Tối hôm đó, trong một đình viện yên tĩnh phía sau Tử Vân Sơn.
Cơ Thiên Khôi đứng trước ao sen, ánh trăng rọi xuống vai áo trắng bạc của hắn. Chính là Cơ Thiên Khôi khẽ gật đầu, giọng trầm ổn:
“Thánh thể vừa thức tỉnh, lực lượng mới chỉ bắt đầu vận chuyển, chờ hắn quen với khí tức của Chân Nguyên cảnh, chắc chắn sẽ là ngày ta hoàn thành nhiệm vụ..."
“Hắn cần chiến đấu, cần khıêυ khí©h, cần máu lửa để hoàn toàn kiểm soát Cửu Dương Thần Hỏa.”
Đến tối, Trần Ngọc Phong trở về ngoại viện của mình, cũng là lúc thân thể hắn mệt mỏi ra rời. Cơ Thiên Khôi cũng vui vẻ chào mừng chiến thắng của hắn:
"Sư huynh, chúc mừng ngươi, chiến thắng vang dội lắm!"
"Có gì đâu, cách biệt cảnh giới thắng cũng không vẻ vang gì, đáng tiếc là tông môn có quy định không được trực tiếp khiêu chiến top 10 nếu không ta đã không phải mất công thế này..."
"Tốt, ăn cơm thôi, ta đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi,..."
Dù giúp đỡ Trần Ngọc Phong rất nhiều, nhưng Cơ Thiên Khôi vẫn chưa bao giờ quên thân phận của hắn chính là 1 học đồ đệ tử công việc chính vẫn là du dọn cơm nước cho các đệ tử trong tông.
"Ừm, ta đi tắm đã, đi tắm cùng đi..."
"Cái đó..."
"Sao vậy? Có vấn đề gì ư?"
"À không, ta còn có chút việc lát mới tắm, sư huynh ngươi tắm trước đi... nhanh còn nghỉ ngơi mai còn tiếp tục khiêu chiến..."
"Được rồi,..."
Trần Ngọc Phong có cảm giác Cơ Thiên Khôi trở nên xa lạ hơn hắn tưởng, lúc y mới thu nhận, tên này còn chăm chỉ xin tắm chung để cọ lưng giúp hắn, thế mà giờ lại....
Chiều hôm sau, ánh mặt trời đỏ như máu rọi xuống quảng trường Thí Vũ, phản chiếu lên đôi mắt lạnh như băng của Trần Ngọc Phong. Hắn đã đánh bại thêm hai đệ tử:
Hạng 168 – Chu Kha: Linh Tâm đại đại cảnh, chiến bại sau bốn chiêu.
Hạng 153 – Lôi Bằng: Chân Nguyên sơ cảnh, thiên phú về tốc độ, vẫn bị ép vỡ hộ thể chân khí sau mười hai chiêu.
“Trần Ngọc Phong hiện giờ… sợ rằng đã sánh ngang với đám top 120 – thậm chí top 100!”
“Nếu không ngăn lại, hắn sớm muộn gì cũng tiến vào Thí Vũ Lâu!”
“Trận tiếp theo.” – Trần Ngọc Phong ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào bảng xếp hạng.
“Ta khiêu chiến – La Chính, hạng 101.”
Không khí lập tức như đóng băng.
“La Chính? Tên đó luôn ẩn dật, rất ít ra tay… nhưng mấy kẻ khiêu chiến hắn đều bại thảm!”
“Nghe đồn hắn từng ở top 90, sau tự nguyện rớt hạng để khỏi bị chú ý…”
Tại đài số 1, La Chính bước lên.
Hắn mặc áo xám rộng, đầu tóc rũ rượi che kín mặt, thân thể cao gầy như một xác chết biết đi. Ánh mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm không đáy, tỏa ra khí tức bất tường.
Trần Ngọc Phong nhíu mày ngay từ khoảnh khắc đầu tiên.
“Cảm giác... kỳ quái. Không giống một người sống.”
Trận chiến bắt đầu.
La Chính không nói một lời, thân ảnh đã hóa thành một vệt u linh xông tới, chưởng kình lạnh lẽo như quỷ khí, mạnh mẽ hơn hẳn Chân Nguyên sơ cảnh thông thường.
Ầm! Ầm!
Hai bên va chạm như sấm sét. Trần Ngọc Phong vận dụng chân nguyên cường mãnh, Cửu Dương Hỏa Ý ngầm vận hành, từng đạo hỏa diễm vô hình quanh người hộ thể, khiến đối phương không dễ chạm vào thân.
Nhưng La Chính cực kỳ kỳ dị: mỗi khi bị thương, hắn không thối lui, mà càng đánh càng mạnh, như không biết đau, không biết mệt.
Sau 30 chiêu.
Trần Ngọc Phong đạp mạnh xuống đất, thân ảnh lùi lại ba bước, ánh mắt hơi nheo lại.
“Không đúng… hắn là Chân Nguyên trung cảnh.”
“Ẩn khí đến mức cả ta cũng bị đánh lừa, tuy nhiên ta lại là Chân Nguyên cảnh viên mãn lại còn là Thánh thể, dù ngươi có ẩn dấu cũng vô dụng thôi...”
Bỗng nhiên –
La Chính gầm lên, hai tay giương rộng, một loại chân pháp dị thường được thi triển – như u linh xé rách không gian, khiến cả đài số 1 rung chuyển.
Trần Ngọc Phong cảm nhận áp lực đáng sợ từ hư ảnh sau lưng đối phương – một thứ như ác quỷ đội lốt nhân hình, gào rú điên loạn.