Chương 15: Đột phá lớn.

Cơ Thiên Khôi ngỡ ngàng, hắn bị cưỡng hôn, hắn chưa từng hôn ai bao giờ, hắn không những bị cướp mất nụ hôn đầu mà đối phương lại còn là nam nhân nữa.

"Hệ thống, mau cứu ta..."

[DING! Hệ thống tiến vào trạng thái offline, chúc ký chủ ân ái vui vẻ...]

"Ta xxx cmm ....hệ thống... ngươi lừa ta.."

Quay trở lại với hiện tại, Trần Ngọc Phong điên cuồng hô hấp, 2 cái lưỡi đảo qua đảo lại quấn lấy nhau không ngừng. Lúc này, Cơ Thiên Khôi mới cảm nhận rõ thân thể của y, dáng người cao lớn như thân cổ mộc sừng sững trước gió. Vai rộng, eo không quá thon, từng múi cơ ngực và cơ bụng sắc nét, căng tràn sinh lực trong từng nhịp thở.

Làn da ngăm khỏe mạnh, dưới ánh tà dương ánh lên từng giọt mồ hôi óng ánh như kim tuyến chảy dọc theo từng cơ múi của cơ thể.Cánh tay rắn chắc của y ghì chặt lấy người của Cơ Thiên Khôi, những đường gân xanh nổi lên theo từng chuyển động, mang theo cảm giác của một cỗ sức mạnh bạo liệt bị kiềm hãm dưới lớp da thịt cháy nắng. Không phải kiểu cường tráng phô trương, mà là sự rắn rỏi được rèn luyện qua năm tháng chiến đấu, từng vết sẹo mờ ẩn hiện trên cánh tay như minh chứng cho những lần tử chiến trước bờ vực sinh tử.

Khi còn đang choáng váng, Cơ Thiên Khôi lập tức cảm nhận được có thứ gì đó không đúng lắm, 2 chân của hắn bị nhấc bổng lên 1 góc 90 độ. Sắc mặt hắn có chút khó coi nhưng không dám nghĩ thêm điều gì.

Trần Ngọc Phong trong cơn mê man liền vô thức úp mặt vào chỗ đó. Cặp mông của Cơ Thiên Khôi cũng rất săn chắc bị y vỗ 1 cái đốp mạnh vào, y đưa tay sờ nắn xoa bóp vài cái rồi banh rộng khe mông ra mà rúc lưỡi nào. Cái lưỡi của y to dài thọc sâu vào bên trong, mép lỗ hồng hào bị cái lưỡi điêu luyện kia làm cho bóng lưỡng. Cơ Thiên Khôi nhanh chóng cảm nhận được cái lưỡi thoăn thoắt kia đang len lỏi vào sâu bên trong, cả đời hắn chưa bao giờ cảm nhận được hương vị này bao giờ, phía dưới hắn có chút nhột nhột nhưng lại cảm thấy hơi sương sướиɠ, cảm giác khó tả không nói nên lời.

Hắn quay cuồng không biết làm sao, miệng rên ư ử trong cổ họng không dám phát ra âm thanh quá lớn sợ người ngoài nghe được.

"Ư...ư...Sư huynh...mau dừng lại..."

Lần này, đột nhiên Trần Ngọc Phong lại nghe lời, hắn không tiếp tục úp mặt vào bên dưới nữa, mà chồm lên điên cuồng khai phá thân thể Cơ Thiên Khôi, hơn nữa, phía bên dưới của y cũng không chịu ngồi yên, trong lúc hắn không để ý, cây gậy dài tới 20cm kia bất ngờ chĩa xuống đâm thẳng vào bên trong, cũng chính là 1 lần đâm tới tận cùng.

"Á..a...a...a...a...a....mau rút ra..."- Cơ Thiên Khôi cố gắng vùng vẫy trong sự bất lực.

"Hộc hộc....hộc hộc..."-Trần Ngọc Phong không trả lời mà tiếp tục ra sức.

"Sư huynh...ngươi...mau tỉnh..đau...đau..."

Trần Ngọc Phong nhấp mạnh quá khiến cho cây gậy kia trượt ra ngoài nẩy tưng tưng. y không có ý định dừng lại mà lập úp người Cơ Thiên Khôi xuống, hạ người nhét vào tiếp tục nhấp.

Sau 1 hồi lâu, thân thể Cơ Thiên Khôi dường như xảy ra biến hóa to lớn, hắn không còn cảm giác đau đớn khó chịu nữa mà thay vào đó, cứ mỗi lần cây gậy kia tiến vào ma sát với thân thể thì hắn lại thấy dễ chịu. Hắn luống cuống không biết làm gì nữa :"Ta bị sao thế này? Ta không thích nam nhân... là do tên này ép ta..."

Nhưng thân thể kia lại không nghe lời như vậy, Cơ Thiên Khôi nhìn xuống bên dưới, thấy cây gậy của mình cũng không tự chủ mà bắt đầu dựng đứng sau mỗi làn Trần Ngọc Phong tiến vào.

"Không....đây không phải sự thật...ta không muốn thế này..."

Ngay khi bản thân hắn còn chưa chấp nhận được sự thật kia thì Trần Ngọc Phong đột nhiên tăng tốc, nhanh hơn bao giờ hết. Hắn hét lớn: "Hộc..hộc...Aaaaa...."

Cơ Thiên Khôi sợ các đệ tử ngoại môn khác bên ngoài nghe được bèn lấy tay bịt miệng hắn lại, Và rồi, hệ thống đột nhiên vang lên thông báo:

[DING! Chúc mừng ký chủ nhận được Dương Chi Tinh Hồn, bắt đầu trợ giúp ký chủ hấp thu...]

Hệ thống vừa dứt lời, thân thể Cơ Thiên Khôi liền không tự chủ được mà trở nên nâng nâng, cảm giác thoải mái hơn bao giờ hết, linh khí bên ngoài đột nhiên lao về phía thân thể hắn.

[DING! Chúc mừng ký chủ đột phá Phàm Thai trung cảnh...]

Âm thanh của hệ thống không chỉ dừng lại ở đó, đến cảnh giới của Cơ Thiên Khôi đột phá đến Phàm Thai đại đại cảnh mới dừng lại. Hắn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, dơ khóc dở cười, bị hấp diêm 1 lần thân thể liền thuế biến, cảnh giới cũng đột phá, là đạo lí gì đây....

Lại quay sang nhìn Trần Ngọc Phong, không thể trách nhưng không thể tha thứ, có nên 1 kiếm kết liễu tên này không? Cơ Thiên Khôi vốn dĩ không có sát ý nhưng khi hắn nhìn xuống phía dưới, khúc côn kia của y vẫn chưa có dấu hiệu hạ hỏa, liền có xúc động muốn trừ khử tên này.

[DING! Trần Ngọc Phong đã đột phá Chân Nguyên cảnh viên mãn....]

Nghe hệ thống phát ra thông báo, Cơ Thiên Khôi nghe mà muốn ngã ngửa, không phải là nói cảnh giới càng cao thì đột phá càng khó sao? Sao hắn cũng đột phá 1 đại cảnh giới lớn rồi...

[Ký chủ đừng than vãn nữa, đây chính là ưu thế của Thánh thể, phế thể như ký chủ nên học cách chấp nhận...]

"Ngươi im đi, ta vẫn chưa tính sổ chuyện ngươi gài bẫy ta đâu..."

[Ký chủ không nên xấu tính như vậy, chẳng phải ngươi cũng đột phá lớn như vậy sao?]

"Ngươi nói láo, rõ ràng là có thể dùng trên thân thể nữ tử, sao hết lần này đến lần khác lại là trên người 1 tên nam nhân..."

[DING! Hệ thống tiến vào trạng thái offline...]

"Đồ khốn, mau ra đây..."

Cơ Thiên Khôi hét lớn nhưng hắn lại không có cách nào trừng trị cái hệ thống chết tiệt này.

Quay trở lại hiện tại, hắn không biết làm gì hơn, lại không thể ra tay với cái tên kia, y đã đột phá 1 đại cảnh giới, việc lọt vào top 100 ngoại môn đệ tử có lẽ đã không còn quá khó, cái nhiệm vụ kia hắn chỉ cần chờ để nhận phần thưởng mà thôi.

Cơ Thiên Khôi không nghĩ nhiều, hắn vội vàng đỡ Trần Ngọc Phong dậy, nghĩ bụng giấu giếm chuyện này không muốn cho y biết, tốt nhất là làm như không có chuyện gì xảy ra. Hắn nhanh chóng thay cho y 1 bộ quần áo mới, bản thân cũng nhanh chóng như vậy rồi sửa sang lại phòng trả về trạng thái ban đầu. Xong chuyện hắn cũng trở về phòng điều chỉnh lại thân thể.

Lúc trở về, cơ hông của hắn có chút vặn vẹo, rõ ràng là dư chấn còn xót lại sau trận chiến, hắn liền không tự chủ được mà nói móc hệ thống :"Cái gì mà Dương Chi Tinh Hồn, rõ ràng là cái thứ kia, ta khinh..."

Trần Ngọc Phong không lâu sau thì cũng tỉnh lại, hắn có chút mơ màng không rõ, nửa tỉnh nửa mê, đầu óc có chút thoáng qua những ký ức vui vẻ cùng thân thể kia, dường như hắn vẫn còn sót lại 1 vài khoảnh khắc, chỉ là không quá rõ ràng cho nên không biết đó có phải là thật hay mơ.

Rất nhanh hắn đã lấy lại bình tĩnh, vội vàng điều chỉnh thân thể, liền kinh ngạc hô lớn:

"Ta đột phá rồi, hơn nữa còn là Chân Nguyên cảnh viên mãn, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Đúng rồi, Cơ Thiên Khôi..."

Trần Ngọc Phong không nghĩ nhiều, hắn vội vàng lao ra khỏi phòng tìm Cơ Thiên Khôi.

"Sư đệ, ngươi đâu rồi?"

Cơ Thiên Khôi nghe thấy liền biết Trần Ngọc Phong đã tỉnh dậy, lại còn biết bản thân đã đột phá 1 đại cảnh giới lớn nữa.

"Sư huynh, ngươi tỉnh rôi ư? Đừng đi lại lung tung, mau nghỉ ngơi đi đã!"

"Không quan trọng, rốt cuộc là vì sao ta đột phá rồi, sư đệ ngươi có biết nguyên do không?"