Chương:

Sáng hôm sau tại công ty

Vết thương của tôi đã đỡ hơn sau khi Thư chăm sóc cả đêm, nhưng cô ấy vẫn nhìn chân tôi mỗi khi tôi đi hơi nhanh, như thể chỉ cần tôi khập khiễng một cái là cô sẽ lập tức nhào tới giữ lại.

Khi đến công ty, tôi rẽ vào văn phòng còn Thư đi thang máy lên phòng thiết kế. Mọi thứ vẫn bình thường cho đến khi cô ấy đẩy cửa phòng vào.

Khải đã ở đó từ trước. Cậu ta đứng cạnh bàn Thư, tay cầm một lọ thuốc bôi y tế còn mới.

“Em chào chị Thư.” Khải hơi cúi đầu. “Em xin lỗi chuyện hôm qua. Đá bóng mà em hơi máu quá. Em mua thuốc này gửi chị đưa lại anh Huy giúp em.”

Giọng cậu ta nghe chân thành. Nụ cười lịch sự vừa đủ. Nếu chỉ gặp lần đầu, ai cũng sẽ nghĩ đây là một người đồng nghiệp dễ mến.

Thư khựng lại nửa giây.

Hành động này rất đúng phép. Không có gì để bắt lỗi. Cũng không thân mật đến mức khiến người khác cảnh giác. Mọi thứ nằm trong giới hạn đúng mực.

Nhưng trong đầu Thư lại thoáng hiện lên khoảnh khắc chân tôi bị quét đi. Cú va chạm nhìn thì nhẹ, nhưng sắc mặt Khải lúc đó có điều gì đó không rõ ràng, như không phải là lỡ chân.

Thư nhận lọ thuốc, mỉm cười xã giao.

“Không nặng đâu, nhưng tôi sẽ đưa cho Huy. Cảm ơn cậu.”

Khải nhìn cô thêm một nhịp.

“Nếu cần hỗ trợ gì thêm, chị cứ nói với em.”

Thư gật đầu rồi quay đi. Cô đặt lọ thuốc lên bàn, tiếp tục công việc mà không hề lộ ra một suy nghĩ tiêu cực nào. Bề ngoài hoàn toàn hợp lý.

Thế nhưng lòng cô vẫn lặng lẽ lưu lại một dấu hỏi nhỏ. Không đáng để bàn. Chỉ là trực giác.

Loại trực giác của người phụ nữ luôn để ý đến những thứ mà đàn ông thường bỏ qua.

...............

Hôm đó, Huy và Khải được phân công xuống xưởng khảo sát máy dập trước khi đưa vào sản xuất hàng loạt. Khí nóng, tiếng máy nén khí dội vang từng hồi, mùi dầu mỡ len sâu vào quần áo.

Huy cúi sát xem một bộ khuôn đang chạy thử. Anh hơi với tay để kiểm tra độ kín của khớp nối thủy lực. Bình chứa áp lực phía sau phát tiếng "xì" nhỏ, nhưng do chủ quan nên Huy chỉ liếc nhìn rồi tiếp tục ghi chú vào bảng thông số.

Một công nhân bất ngờ la lên:

"Ống áp lực… nổ kìa!"

Mọi thứ diễn ra trong hai giây ngắn ngủi. Một tiếng “đoàng” chát chúa vang lên. Mảnh kim loại từ van xả bung ra, bay thẳng về phía đầu Huy.

Một lực thật mạnh đẩy Huy ngã chúi xuống nền xưởng. Anh vừa kịp che mặt thì nghe tiếng rên khẽ sát bên tai mình.

"Khải!!!"

Cậu ta nằm đè lên Huy, lưng cong lại như cố che chắn cho anh. Áo đồng phục phía sau bị xé rách một đường. Máu thấm ra, đỏ tươi.

Huy hoảng hốt:

"Khải,...Khải, cậu bị…?"

Khải cắn răng, giọng nhỏ nhưng kiên định:

"Tôi không sao."

Công nhân chạy đến hỗ trợ. Huy vội đỡ Khải ngồi dậy, tay run run kéo tà áo phía sau để xem vết thương.

Và rồi anh khựng lại.

Dưới lớp máu tươi, không chỉ có vết rách mới. Còn hằn lên những vết sẹo dài, mảnh, chồng chéo như từng bị roi quật, hoặc dây lưng đánh đến bật máu. Bề mặt da lồi lõm như đã trải qua điều gì đó vô cùng tàn khốc.

Một loạt những dòng ký ức xa xăm lập tức bật lên.

Một thằng bé gầy gò.

Những đường roi loang máu.

Tiếng nấc nghẹn, đôi mắt cầu cứu trong bóng tối.

Huy buột miệng:

"Cậu bạn năm đó…"

Khải quay đầu lại nhìn anh, ánh mắt thoáng sửng sốt rồi lập tức khép kín cảm xúc như kéo sập một cánh cửa vô hình.

"Anh… nhớ gì sao?"

Huy chưa kịp trả lời thì nhân viên y tế công ty đã chạy đến. Khải được đưa đi băng bó, Khải cũng ngất đi ngay sau đó mà không kịp phản ứng gì.

Đến chiều, Khải tỉnh lại trong phòng bệnh trắng toát. Mùi thuốc sát trùng hắc đến mức khó chịu. Cậu mở mắt, ngay lập tức bắt gặp Huy đang ngồi dựa vào giường bên cạnh, ánh mắt Huy đầy lo lắng, nhưng cũng pha chút gì đó… bối rối.

"Cuối cùng cậu cũng tỉnh." Huy thở phào nhẹ nhõm, nhưng giọng vẫn hơi run.

Khải cố nhếch môi cười như không có gì.

"Chỉ là vết thương nhỏ. Không đáng để anh lo như vậy."

Huy im lặng vài giây, ánh mắt vẫn dán vào phần băng sau lưng Khải. Rồi anh lấy hết can đảm mở lời, giọng thấp hẳn xuống.

"Những vết sẹo trên người cậu… Khải này, năm xưa tôi có quen một đứa trẻ. Bị bạo hành rất nặng. Tôi vẫn luôn tự nhủ nếu gặp lại, nhất định phải bảo vệ nó. Khi nhìn cậu hôm nay… tôi…"

Khải lập tức cắt ngang, giọng bình thản nhưng lạnh như một tảng đá chìm sâu đáy nước.

"Anh nhận nhầm rồi. Tôi không phải người mà anh đang tìm."

Huy ngỡ ngàng. Khải không nhìn thẳng vào mắt anh, ánh nhìn hướng ra khung cửa sổ đêm tối, nơi ánh đèn thành phố nhòe nhoẹt như ký ức bị xé nát.

"Nhưng…" Huy cố nói tiếp.

"Người bạn đó của anh." Khải quay lại, môi cong lên một nụ cười nhợt nhạt. "Cậu bé đó từng có ý nghĩa với anh đến vậy sao?"

Huy gật đầu, không hề do dự.

"Không, chỉ là năm đó có duyên gặp gỡ, tôi tình cờ cứu cậu bé đó, đột nhiên cậu ta biến mất mà không để lại lời tạm biệt nên có chút tò mò không biết cậu ta hiện giờ ra sao thôi!"

Khải khẽ bật cười, nụ cười mỏng tang nhưng đượm đầy cay đắng.

"Nghe thật đáng thương, chắc cậu ta sẽ sống tốt thôi!"

Huy định hỏi lại, nhưng Khải đã quay mặt sang hướng khác, giọng nhỏ lại như thì thầm với chính mình điều gì đó.

Không khí lặng đi. Chỉ còn tiếng máy theo dõi nhịp tim vang đều, nhưng dường như mỗi nhịp lại đẩy nỗi căng thẳng lên cao hơn.

Một lúc sau, Khải lấy lại vẻ tỉnh táo, quay sang nhìn Huy với án

Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Minh Thư bước vào với túi đồ ăn và vài hộp sữa.

“Khải tỉnh rồi ư? Cậu ổn không?”

Cô đến gần, giọng dịu dàng hỏi han Khải. Cậu ta mỉm cười lịch sự, vẫn giữ thái độ bình tĩnh.

“Không nặng lắm. Chỉ trầy xước thôi.”

Thư thở phào rồi quay sang Huy, lườm yêu.

“Còn anh thì sao? Lúc nào cũng lao vào nguy hiểm. Làm em sợ muốn chết.”

Huy bật cười, đưa tay kéo Thư lại gần, xoa đầu cô đầy cưng chiều.

“Anh vẫn còn đây mà.”

Thư bất giác đặt tay lên bả vai Huy, ngước lên nhìn anh với ánh mắt thân thuộc. Bầu không khí giữa hai người lập tức chuyển biến. Họ trêu đùa nhau bằng những cử chỉ tình tứ rất quen thuộc của một cặp đôi đã quá hiểu nhau.

Khải lặng lẽ quan sát.

Không tỏ vẻ khó chịu.

Không so sánh.

Không chen ngang.

Chỉ bình tĩnh chứng kiến từng cái chạm tay, từng tiếng cười, từng ánh nhìn mà Huy dành cho Thư như một thói quen đã ăn sâu vào máu.

Một lúc sau, Thư ôm nhẹ lấy Huy. Anh đáp lại bằng cách hôn lên trán cô, tự nhiên như thể nơi này không có ai khác.

Ngay lúc đó, ánh mắt Khải khẽ tối đi.

Không ai nhìn thấy.

Không ai nên nhìn thấy.

Khải hít một hơi thật sâu. Ngón tay siết lấy mép chăn đến trắng bệch.

Thư quay sang cười với Khải.

“Yên tâm nghỉ ngơi nhé. Bọn tôi ra ngoài mua thêm ít đồ. Tối nay anh Huy sẽ chở tôi về luôn.”

Khải gật đầu.

“Cảm ơn.”

Giọng trầm xuống, rất nhỏ.

Cửa đóng lại.

Căn phòng chìm vào im lặng tuyệt đối.

Khải ngả đầu ra sau, mắt nhìn lên trần nhà như tìm kiếm một điểm tựa vô hình. Nụ cười mỏng kéo lên môi, nhẹ như tơ nhưng lạnh buốt.

Ba hôm sau, Khải quay lại làm việc như chưa từng bị thương. Dáng đứng thẳng, bước đi vững vàng, khuôn mặt điềm đạm không hề để lộ sự đau đớn nào phía sau tấm lưng còn băng kín.

Nam đến gần Huy, hạ giọng thì thầm như vừa phát hiện kho báu.

“Huy, mày đoán xem. Khải học rất nhanh luôn. Tao chỉ hướng dẫn một lần là cậu nhóc đó nhớ hết, thậm chí còn góp ý ngược lại cho tao. Người gì mà đáng nể thật.”

Huy hơi ngạc nhiên.

“Vậy à? Chắc trước đây cậu ta từng làm qua rồi.”

Nam lắc đầu, gãi đầu tỏ vẻ khó tin.

“Cậu ta nói mới vào ngành này không lâu. Tài năng vậy mà chịu làm nhân viên bình thường, hơi lạ ha.”

Trước khi Huy kịp suy nghĩ sâu, trưởng phòng bước vào thông báo có đoàn khách quan trọng từ Trung Quốc sang khảo sát và trao đổi hợp tác về công nghệ khuôn dập.

Cả phòng được dặn dò kỹ càng, ai cũng khẩn trương chuẩn bị tài liệu và sản phẩm demo.

Một lúc sau, đoàn khách xuất hiện. Những cái bắt tay, những câu chào hỏi bằng tiếng Anh rời rạc vang lên trong không khí đầy nghi thức.

Trưởng phòng định nhờ trợ lý phiên dịch nhưng chưa kịp nói hết câu, Khải đã bước lên, hoàn toàn tự nhiên.

Cậu ta nói tiếng Trung… trôi chảy.

Không phải kiểu học qua phim ảnh hay sách vở.

Mà là sự tự tin của người từng sử dụng thường xuyên trong môi trường công việc.

Cả phòng giật mình.

Các vị khách hơi ngạc nhiên nhưng lập tức hài lòng. Họ bắt đầu trao đổi chuyên môn với Khải. Tốc độ quá nhanh đến mức một vài người trong phòng còn chưa kịp hiểu nội dung.

Khải đứng thẳng, giọng điềm tĩnh, thỉnh thoảng ghi chú lên tài liệu, ánh mắt sắc bén như một chuyên gia đầy kinh nghiệm.

Khi buổi gặp kết thúc, trưởng phòng vô cùng vui mừng và khen Khải hết lời. Thậm chí còn vỗ vai Huy, cười:

“Xem ra cậu phải cẩn thận rồi. Có người cạnh tranh rồi đấy.”

Huy chỉ cười cho qua, mặc dù có chút tò mò nhưng vẫn không đến nỗi ghen tuông với Khải.

Tôi viết tiếp theo đúng hướng bạn muốn, tập trung thể hiện sự nổi bật của Khải và những xung động tâm lý đang hình thành.

Đến tối, cấp cao của công ty đến nhà hàng sang trọng để giao lưu cùng đoàn khách Trung Quốc. Nhân viên văn phòng ai cũng được mời, dĩ nhiên Minh Thư cùng tổ kế toán cũng có mặt.

Ngay từ khi buổi tiệc bắt đầu, Khải gần như trở thành tâm điểm.

Chỉ mình cậu ta có thể trò chuyện tự nhiên với các vị khách nước ngoài, lại còn có thể dùng thuật ngữ chuyên môn rất chính xác.

Nụ cười lịch thiệp.

Giọng nói cuốn hút.

Sự nhàn nhã khiến người khác cảm giác như cậu ta sinh ra để đứng ở những nơi này.

Mỗi lần Khải quay sang hướng các bàn khác, ánh mắt ngưỡng mộ lại hướng đến cậu ta từ khắp nơi. Đặc biệt là từ phía các nhân viên nữ.

Tiếng trầm trồ khe khẽ vang lên liên tục.

“Đẹp trai thật luôn…”

“Giỏi ngoại ngữ, chuyên môn cũng tốt.”

“Giống nam thần phim truyền hình ấy.”

Thư thấy vậy chỉ cười nhẹ.

“Khải nổi quá ha?”

Huy nhìn theo Khải, ánh mắt vừa ngạc nhiên, vừa có chút tự hào cho đồng nghiệp mới. Anh gật đầu:

“Ừ. Cậu ta thực sự tài năng.”

Thư tinh ý nhận ra Huy dành cho Khải sự chú ý nhiều hơn bình thường. Cô khẽ nghiêng đầu nhìn bạn trai rồi trêu:

“Nhìn gì dữ vậy? Ghen à?”

Huy bật cười, lấy tay véo nhẹ mũi Thư.

“Anh chỉ là đang quan sát nhân viên mới thôi. Sao ghen chứ.”

Thư bẹo má anh, cười càng tươi hơn.

“Người ta đẹp trai vậy, anh ghen chút cũng dễ thương mà.”

Dù chỉ là một câu nói vui, nhưng Khải – người đang đứng không xa – đã nghe rõ từng chữ.

Cậu ta không quay lại, chỉ tiếp tục nâng ly với khách, gương mặt chẳng thay đổi biểu cảm.

Nhưng khóe mắt khẽ nheo lại, ánh nhìn sâu và tối hơn một nhịp.

Trong khoảnh khắc đó, Huy vô tình quay sang. Hai ánh mắt chạm nhau.

Khải mỉm cười.

Kiểu cười khiến tim người khác thoáng run nhẹ.

Không phải vì ngông cuồng.

Không phải vì kiêu hãnh.

Mà vì nó quá… bí ẩn.

Huy cảm thấy hơi lạ. Anh định quay đi thì Khải đột ngột tiến lại gần. Đứng sát bên Huy và Thư, mùi nước hoa nhàn nhạt phảng phất theo hơi ấm.

Khải nhìn thẳng vào Huy, giọng nhỏ nhưng rõ từng chữ:

“Đàn anh cũng nói tiếng Trung được chút ít phải không? Lúc nãy nghe anh giao tiếp cơ bản khá tốt. Lần tới nếu cần, tôi có thể dạy thêm cho đàn anh.”

Huy còn chưa kịp đáp lời thì Thư đã cười tươi:

“Tốt quá nhỉ. Anh Huy cũng nên mở rộng kỹ năng chứ. Có Khải hỗ trợ thì còn gì bằng.”

Khải nghiêng đầu nhìn Thư, ánh mắt dịu hẳn đi như thể cậu ta hoàn toàn thân thiện.

“Chắc chắn rồi.”

Nhưng khi quay lại nhìn Huy, trong mắt Khải lại hiện lên cảm xúc khó nắm bắt.

Hiểu rồi. Tôi giữ mức miêu tả tinh tế như trước và tập trung vào cảm xúc, nội tâm. Tôi sẽ viết tiếp đoạn này để đẩy cao mâu thuẫn giữa ba người.

Bữa tiệc càng về sau càng náo nhiệt. Ai cũng đã ngà ngà, tiếng cười nói vang khắp phòng. Khải vẫn là tâm điểm, cậu trò chuyện với đoàn khách bằng thái độ tự nhiên, tự tin. Thỉnh thoảng còn dịch lại vài câu nói đùa khiến cả bàn bật cười.

Khi một bài hát vang lên, Khải quay sang Thư, ánh mắt nhẹ nhàng mà đầy chủ ý.

“Chị Thư, em mời chị một ly được không? Cảm ơn chị hôm trước đã chăm sóc giúp em ở bệnh viện.”

Thư thoáng ngạc nhiên, rồi mỉm cười lịch sự.

“Không có gì. Chỉ là chuyện nhỏ thôi.”

Hai người cụng ly. Thư không uống nhiều nên chỉ nhấp nhẹ. Khải chủ động kéo ghế lại gần hơn, vừa đủ để Huy ở phía đối diện nhận ra sự thay đổi đó.

“Chị làm lâu ở đây rồi. Em mới đến nên có gì mong chị chỉ bảo thêm.”

Thư bật cười.

“Em giỏi vậy mà còn cần chị chỉ gì nữa sao.”

Giọng nói của Thư vốn nhẹ, nhưng trong không gian này lại như đâm thẳng vào tai Huy. Cậu siết tay quanh ly bia, đáy mắt ánh lên một tia cảm xúc khó hiểu. Nam ngồi cạnh liếc sang, khẽ nhướn mày nhưng không nói gì.

Khải nhìn Thư bằng ánh nhìn sâu hơn một nhịp. Cậu không làm gì quá đáng, chỉ là nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt như muốn hiểu rõ hơn về người phụ nữ trước mặt.

Giữa tiếng nói cười rộn rã, Huy bỗng thấy mình như bị tách ra khỏi vòng tròn đó. Cảm giác không tên, hơi nóng bốc lên nơi đáy cổ. Huy hiểu rằng mình không nên để tâm, Thư là bạn gái mình, chuyện chỉ là tiếp khách bình thường.

Dù vậy, khó chịu vẫn len lỏi.

Khải bất ngờ quay sang hỏi Huy, giọng chân thành mà vẫn đủ để người nghe phân vân.

“Anh Huy, hôm nay anh thấy em làm được không?”

Huy gắng nở nụ cười. “Tốt lắm. Không có gì để chê.”

Khải mỉm cười đáp lại, rồi quay về phía Thư. Sự chú ý của cậu một lần nữa đặt vào người phụ nữ đó, như thể chỉ mỗi cô mới hiểu điều cậu nói.

Huy chợt cụng mạnh ly xuống bàn hơn cần thiết.

Không ai để ý. Chỉ có Khải khẽ liếc qua, khóe môi cong lên một thoáng rất khó nhận ra.