"Các vị muốn biết những gì?"
"Nơi này có những thế lực lớn nào cần lưu tâm không?"
"Có, rất nhiều, thật sự là đếm không hết, số lượng so với nhân loại ít nhất cũng gấp đôi, số lượng Đại yêu hóa hình cũng đã vượt quá 10 đầu ngón tay rồi, Ngao Hải thành này có thể tồn tại 1 là chỉ nằm ở biên giới hẻo lánh không có đυ.ng chạm gì với đám yêu thú, thứ 2 cũng không có lí do gì cả đơn giản chỉ là quá yếu làm cho bọn chúng mất đi sự hứng thú..."
"Không còn thế lực nhân loại thứ 2 nào ở đây sao?"
"Không có nhưng nơi này lại có 1 Vụ Tinh thành, được coi là trung tâm của Vụ Tinh Hải, tất cả các chủng tộc trong đại lục đều có thể tự do hoạt động, ở nơi này không được phép đánh nhau gây chiến, nếu không sẽ bị chưởng khống giả của Vụ Tinh thành chấn áp..."
"Lợi hại như vậy?"-Lý Thường Kiệt hứng thú nói.
"Đúng vậy? Nghe đồn nơi đó có tới gần 10 vị đã đạt tới nửa bước Hóa Thần, tất nhiên hơn 1 nửa trong số đó là đại yêu của Yêu tộc..."
"Ngươi có biết nơi này có di tích cổ nào có thể thám hiểm được không?"- Trần Nhật Duật lên tiếng.
"Có, nhưng chỉ với 2 tên Ngưng Nguyên cảnh sợ là có đi mà không có về..."
"Không sao? Dù không còn mạng cũng không ai trách ngươi, chúng ta muốn biết thông tin!"
"Thôi được rồi, ta có địa đồ của Họa Huyền Đàm vốn được coi là tử địa sống của Vụ Tinh Hải này, nghe nói năm xưa Thiên Ma tái thế tàn sát vô số sinh linh trong thiên hạ, các chủng tộc sau đó phải liên minh lại mới có thể gϊếŧ được kẻ này, Họa Huyền Đàm chính tử địa của hắn. Mặc dù đã chết được vạn năm nhưng nghe nói Ma Khí vẫn không ngừng bao quanh nơi đó giống như đang chờ đợi thời cơ để tái sinh vậy?"
"Ta có nghe sư phụ nhắc qua, Thiên Ma hay còn được biết đến với danh hiệu Bách Tổ Chi Ma, nhưng sư phụ cũng từng nói xung quanh nơi Thiên Ma chết đều đã bị xác đại cường giả liên thủ thi triển sát trận cường đại nội bất xuất ngoại bất nhập rồi..."- Trần Nhật Duật gật đầu đáp.
"Ta cũng không biết, chỉ biết rằng sinh linh ở quanh đó chỉ cần là bước tới gần đều sẽ trở nên điên dại tâm trí hỗn loạn thần hồn bị trấn áp..."
"Ái chà, ta có thể giúp các ngươi tiến vào trong đó!"
Một âm thanh lạ lẫm bất ngờ vang lên khiến tất cả đều cảnh giác, Mặc lão lúc này cũng phải nghiêm nghị dịch chuyển tới phía trước Khôi Vũ. Một giây sau đó, 1 bóng người cũng nhanh chóng xuất hiện mặt đối mặt với nhau, Mặc lão cảnh giác nói:
"Ngươi là kẻ nào?"
Nhưng thành chủ Ngao Hải thành lại nhanh chóng tiến tới quỳ xuống nói:
"Tham kiến tiền bối!!!"
Khôi Vũ lúc này mới có dịp nhòm ngó vị cường giả mới xuất hiện kia, chỉ tiếc là đã làm cậu thất thố, người tới không ai khác chính là Long Đô. Lúc này, cả Thương Vũ và Cao Chấn cũng buông lỏng cảnh giác thở phào 1 hơi khiến đám người Trần Nhật Duật khó hiểu.
"Thiếu gia, tìm ngài cực khổ quá!"- Long Đô nhanh chóng hướng tới Khôi Vũ đáp.
"Mặc lão, là người mình!"- Khôi Vũ gật đầu nói.
Mặc lão sau khi nghe được chính miệng Khôi Vũ xác nhận liền có chút buông lỏng trở về chỗ ngồi, tất nhiên lão không thể bỏ hết được nghi ngờ trong lòng bởi đối phương rất mạnh, hơn nữa trong có vẻ còn ít tuổi hơn cả lão cho nên dáng dấp mới chỉ ngoài 40 thay vì 70 80 tuổi như lão. Điều này dĩ nhiên làm cho Mặc lão kiêng kị, không ngờ Khôi Vũ mà lão đi theo bảo vệ suốt bao nhiêu năm qua cũng có hậu trường lớn đến như vậy, lại còn để 1 cường giả Chân Đãng cảnh gọi 1 tiếng thiếu gia.
"Sao ngươi lại đi lâu như vậy? Hắn xảy ra chuyện gì sao?"- Khôi Vũ lo lắng hỏi.
"Không có, ngài rất khỏe mạnh. Chỉ là sau khi ta mang thứ đó về thì ngài liền tuyên bố bế quan, chuyện trong tộc cũng cần có người gánh vác, giờ ta mới dứt ra được!"
"Vậy sao ngươi không tiếp tục ở lại, chẳng lẽ hắn đã đột..."
"Không có, chớ có nghĩ vội thế? Chuyện đó không có 80-100 năm thì không thể nào đâu, cho dù bảo vật của thiếu gia ngài cũng thế, chúng ta đều đang sống dưới quy tắc mà thiên đạo nơi này đưa ra, không thể làm trái!!!"
"Vậy..."
"Thiếu gia, đừng hỏi nữa, sau khi xuất quan, ngài ấy sẽ tự đến tìm, còn hiện tại, ta sẽ bồi tiếp thiếu gia ngài!"- Long Đô nhanh miệng đáp.
"Tiền bối..."-Thành chủ Ngao Hải thành cung kính khi thấy Long Đô quay sang nhìn mình.
"Ừm, đứng lên đi, ngươi biểu hiện không tệ, ta sẽ thông tri cho người trong tộc chuyện trước đó!"- Long Đô gật đầu bình tĩnh đáp.
"Tạ ơn tiền bối!!!"
"Tốt, thiếu gia chúng ta đi thôi, nếu ngài muốn đến Họa Huyền Đàm, ta sẽ dẫn ngài đến, không cần địa đồ làm gì!"
"Sao ngươi có vẻ tích cực như vậy?"
"Đâu có, trước giờ Long Đô ta vẫn như thế mà, luôn luôn cúc cung tận tụy vì thiếu gia người làm việc!"
Tất cả mọi người ai cũng giật mình trước thái độ của Long Đô, nhất là thành chủ Ngao Hải thành cùng Mặc lão, vì cả 2 đều biết được người mới xuất hiện kia bá đạo đến nhường nào!
"Ồ, nhóc con này có 1 tia long khí! Là tộc nhân tộc ta sao?"- Long Đô khi đang nói chuyện liền phát hiện ra nhóc Long Đản đang co ro núp ở sau lưng Khôi Vũ.
"Long khí?"
"Thiếu gia, thằng nhóc này người tìm thấy nó ở đâu là bắt cóc được sao?"
"Ta gặp nó ở Ngao Hải thành này, thấy nó không cha không mẹ nên mới nhận nó, chứ ta thèm bắt cóc tộc nhân các ngươi sao?"
"Ừm, hắn xác thực là tộc nhân Long tộc, nhưng mà huyết mạch có chút kém, nếu qua tuổi 17 mà vẫn không được tẩy rửa ở thánh địa trong, cả đời này sẽ chỉ hóa thành Giao Long đã là cực hạn"
"Vậy ngươi mau đem nó về đi!"- Khôi Vũ gật đầu nói.
"Sư phụ, không muốn, đệ tử muốn đi theo người, xin đừng vứt bỏ đệ tử..."
Thấy nhóc con kia khóc lóc bù lu bù loa hết cả lên khiến Long Đô có chút ghét bỏ, bèn nói:
"Thiếu gia, lần này ta tới là để bồi tiếp người chứ không muốn trở về tộc, hơn nữa, để qua vài năm nữa cho nó cứng cáp hơn rồi hoàn thành tẩy lễ cũng không muộn!""Vậy thì lên đường thôi!"
Long Đô chỉ phẩy nhẹ tay 1 cái, vết nứt không gian nhanh chóng xuất hiện và từ từ mở rộng, vừa đủ cho 1 người trưởng thành tiến vào.
"Thiếu gia, xin mời!"-Long Đô ôm quyền lễ phép nói, ánh mắt còn có chút khiếu khích nhìn về phía Mặc lão.
"Tiểu tử, cần thận vẫn hơn..."-Mặc lão đứng ra ngăn cản, lão vãn chưa hết phòng bị người của tộc.
"Mặc lão, không cần lo lắng, tên này không có gan đấy đâu..."-Khôi Vũ bình thản gạt tay lão ra.
"Phải đó, cảnh giới như ngươi đã có thể dễ dàng xé mở không gian, thế mà lại để thiếu gia lặn lội đường xá xa xôi, ngươi có biết tội không?"-Long Đô trêu tức nói.
"Ngươi...."
"Long Đô, bớt làm trò lại, Mặc lão không quen thuộc địa bàn của yêu tộc các ngươi, cũng không thể dẫn chúng ta đi bừa được, mau vào thôi."
Khôi Vũ nhanh chóng tiến vào vết nứt không gian bỏ lại đám người Trần Nhật Duật còn đang há hốc mồm nhìn chằm chằm, Long Đô cũng nhanh chóng thuấn di vào vào trong. Tiếp đó là Mặc lão cũng biến mất không để lại dấu vết.
Phía bên kia của vết nứt không gian, là 1 tử địa màu đen kịt khiến Khôi Vũ giật mình, 2 chân thoáng chốc tự động lùi lại. Dường như nơi này được bao bọc bởi 1 trận pháp thần cấp nào đó ngăn chặn không cho những thứ đáng sợ kia thoát ra ngoài.
"Sư phụ, nơi này..."-Long Đản run rẩy nói,
"Chết, ta quên mất không nên dẫn nó vào nơi này, Long Đô, ngươi mau dẫn nó về