Ở, giữa không trung, một trận chiến long trời lở đất đang diễn ra.
Phó Tử Tề toàn thân vận Linh Giáp Xích Hỏa, kiếm pháp cuồng mãnh, từng chiêu từng thức đều mang khí tức Thiên Linh cảnh. Tuy nhiên, đối thủ của lão lại không phải hạng tầm thường.
Tam Độc Quỷ Khí — một quỷ vật đặc biệt,
cấp bậc Quỷ Nô viên mãn, thân hình cao hơn ba trượng, ba đầu sáu tay, mỗi đầu nhả ra một loại độc khí khác nhau:
Huyễn Độc, Oán Độc, và Huyết Độc. Nó được xem là vật tế trấn đàn — không thể để ai lại gần trung tâm.
“Lão già vô dụng! Ngươi cũng muốn ngăn bản tọa hiến tế thần quỷ sao?!” – Tam Độc Quỷ Khí gầm lên, âm thanh như mười vạn vong hồn rít gào.
Phó Tử Tề lùi lại, máu từ vai nhỏ giọt xuống đất. Mỗi bước chân lão dẫm lên đều in đậm dấu cháy xém — độc khí đang ăn mòn linh lực hộ thể.
“Linh khí bị áp chế... chân khí loạn... độc thẩm nhập cốt... không được, ta đánh không lại nó.” – Lão cắn răng, ánh mắt dần trở nên u ám.
Lúc này, con quỷ vật bỗng khựng lại, ba đầu cùng nhìn về hướng xa — đám Tâm Phệ Quỷ Nhãn vừa bị tiêu diệt sạch sẽ.
“Bọn vô dụng! Tâm Nhãn của ta... chết hết rồi sao!?”
Tam Độc Quỷ Khí gầm lên, từng luồng độc khí cuộn xoáy thành vòi rồng đen, quét tung một mảng tế đàn.
Phó Tử Tề tranh thủ thời cơ, truyền thần niệm vào một mảnh ngọc truyền âm, hướng về khu vực đệ tử: "Mau chạy! Quỷ nô nổi điên rồi!"
Cơ Thiên Khôi giật mình, hắn biết thời gian không có nhiều bèn hét lớn :"Các vị sư huynh sư tỷ, chúng ta mỗi người hỗ trợ mang theo 1 con tin, nếu như còn sống trở ra nhất định trưởng lão sẽ ban thưởng, nhưng nếu cứ như vậy mà trở về vậy thì chúng ta càng không xứng là đệ tử danh môn chính phái, chúng ta không chỉ tự bảo vệ mình mà còn phải cùng nhau cứu giúp đồng loại yếu thế hơn mình, đây chính niềm tự hào của Thánh Đạo tông..."
Dứt lời, Cơ Thiên Khôi liền nhanh nhảu ôm Thanh Anh sau đó quay lưng bỏ chạy 1 mạch. Đám đệ tử ngoại môn còn lại dĩ nhiên không chịu yếu thế mà cũng không chịu nổi những lời lẽ kí©h thí©ɧ của Cơ Thiên Khôi, không ai nói gì mà tự bảo nhau ôm 1 con tin ở trên tế đàn sau đó hướng về phía cửa hang mà bỏ chạy.
Lúc này, Tâm Độc Quỷ Khí chứng kiến đám nhân loại cùng đồng tâm hiệp lực như vậy khiến cho nó không khỏi điên tiết, 2 mắt của nó đỏ rực như máu, không gian xung quanh nó giống như biến ảo nứt ra thành từng mảnh, không khí xung quanh cũng dần trở nên thiếu thốn.
Phó Tử Tề nhanh chóng đứng ra chắn cho đám đệ tử ngoại môn :"Hừ, Qủy vật to gan, bản trưởng lão cũng không thể nào thua 1 đệ tử học đồ được, hôm nay dù có phải liều mạng ta cũng phải để đám đệ tử an toàn trở ra."
Tâm Độc Quỷ Khí cũng không hề nhún nhường nó điên cuồng lao về phía Phó Tử Tề :"Lão già chó chết, mau cút sang 1 bên, tế phẩm của ta chạy mất rồi..."
Cơ Thiên Khôi có chút bứt rứt vội vàng hỏi hệ thống :" Này, Huyễn Ảnh Kính có tác dụng với Tam Độc Qủy Khí kia không?"
[Do Qủy vật đã đạt tới cấp bậc Qủy Nô, tương đương với võ giả Thiên Linh cảnh, cho nên tác dụng của Huyễn Ảnh Kính bị giảm 1 nửa...]
Nghe thấy thế, Cơ Thiên Khôi sau khi chạy ra khỏi cửa hang động liền giao Thanh Anh cho Tịnh Nhàn rồi gấp rút quay trở lại bên trong :"Sư tỷ, hãy đưa Thanh Anh sư tỷ rời khỏi nơi này, ta sẽ nhanh chóng đuổi theo mọi người..."
Tịnh Nhàn có chút khó xử, nàng ta vẫn chưa bỏ qua định kiến mà nói chuyện bình thường với hắn được, tuy nhiên vẫn là quan tâm hỏi thử 1 câu :"Ngươi định làm gì? Muốn chết ư?"
"Haha, sư tỷ, mau chóng rời đi..."
Cơ Thiên Khôi không nói thêm gì hắn 1 mạch phi thẳng vào trong hang, lúc này Phó Tử Tề đã sắp không chống nổi nữa, lão tưởng rằng dù chống đỡ 1 chút cho đám đệ tử rồi nhanh chóng rời đi nhưng lại không ngờ, dưới trạng thái tức giận, đầu Qủy vật kia giống như mạnh gấp 2 lần vây.
"Trưởng lão..."
Cơ Thiên Khôi lúc này đã chạy vào bên trong, hắn hô thật lớn cho Phó Tử Tề nghe thấy.
"Tiểu tử...ngươi còn không tranh thủ rời đi, muốn lão phu uổng phí mạng sống của mình ư?"
"Trưởng lão, ta cần ngài quay lưng lại với ta..."
"Ngươi muốn làm gì?"
"Khặc khặc, sắp chết đến nơi rồi muốn giãy giụa ư? Mất đám tế phẩm nhưng lời được 1 cường giả Thiên Linh cảnh cũng coi như không uổng phí..."
"Trưởng lão, xin hãy tin ta 1 lần..."
Sau đó, Phó Tử Tề cũng không lằng nhằng thêm, lão chủ động thay đổi hướng chiến đấu, lưng lão quay lại còn đối diện là Tâm Độc Qủy Khí thì đang hướng chính diện về phía Cơ Thiên Khôi.
"Chính là lúc này..."
Cơ Thiên Khôi lấy ra Huyễn Ảnh Kính hướng về phía cả 2 đang giao chiến, tâm khẽ động 1 chút, Huyễn Ảnh Kính liền phát ra ánh sáng chói màu vàng cam. Tâm Độc Qủy Khí lúc này cũng phát hiện ra điều bất thường, nó tò mò nhìn về thứ ánh sáng chói mắt do tiểu tử nhân loại ra phát ra, chỉ ngay sau đó thần trí nó trở nên mơ hồ không rõ ràng.
"Trưởng lão, ta khống chế được nó rồi, mau rời khỏi nơi này, nhanh nó sắp tỉnh lại..."
Cơ Thiên Khôi hét thật lớn sau đó quay đầu bỏ chạy, hắn đã làm hết trách nhiệm của mình rồi, nếu Phó lão đầu kia mà vẫn không chạy được thì chính là do số lão đến đó đã tận.
Nhưng Cơ Thiên Khôi lại không thể ngờ được, cơ thể hắn bỗng dưng lơ lửng trên không trung, sau khi phản ứng lại thì hắn mới rõ, Phó lão đầu kia không những đuổi kịp hắn mà còn chịu kéo hắn bỏ chạy cùng. Thiên Linh cường giả thân thể đã bắt đầu thuế biến, có thể ngự không phi hành vô cùng phi thường, hơn nữa tốc độ phi hành lại vô cùng nhanh.
"Tiểu tử, lần này lão phu nợ ngươi 1 mạng..."
"Trưởng lão nói đùa, ta là thấy ngài hi sinh bản thân để đổi lấy mấy cái mạng nhỏ bé kia, nếu hi sinh thì quá đáng tiếc..."
"Bớt phí miệng lưỡi, ngươi lần sau nên giữ pháp bảo kia cho kĩ không được tùy tiện sử dụng, có thể khống chế được Thiên Linh cường giả sợ rằng thứ này không có nhiều, nếu như không phải ngươi cứu ta, sợ rằng ta cũng có chút xúc động muốn cướp lấy nó làm của riêng..."
"Tạ trưởng lão...."
"Được rồi, trở về tông môn thôi..."
2 canh giờ sau, 1 già 1 trẻ nhanh chóng trở lại Thánh Đạo tông, với tốc độ của Phó Thử Tề thì không phải bàn, dĩ nhiên là đám người Tịnh Nhàn kia vẫn chưa trở về, cho nên Cơ Thiên Khôi cũng có chút lo lắng. Rất nhanh, hai thân ảnh—một già một trẻ—lảo đảo bước qua cổng ngoài của Thánh Đạo Tông. Cơ Thiên Khôi mặt mày tái nhợt, vết thương chưa lành, áo bào rách tươm dính máu khô, vai trái như muốn sụp xuống bất cứ lúc nào. Phó Tử Tề—ngoại môn trưởng lão—cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, sắc mặt trắng bệch, khí tức hỗn loạn.
Vừa đặt chân vào quảng trường ngoại môn, đã có không ít đệ tử tụ tập lại, ánh mắt mang theo mỉa mai và ngờ vực. Một tên đệ tử trẻ tuổi cười lạnh, giọng điệu sắc bén như gươm:
“Ồ, chẳng phải Cơ sư huynh oai phong sao? Một thân một mình quay về, lại còn mang theo cả trưởng lão? Thế còn Trần Ngọc Phong? Thanh Anh sư muội đâu? Hay huynh để mặc họ rồi quay đầu bỏ chạy?”
Tiếng cười phụ họa vang lên rì rầm. Ánh mắt đệ tử nhìn Cơ Thiên Khôi như nhìn một kẻ hèn nhát, chỉ biết lo cho bản thân. Một nữ đệ tử khác khẽ nói, đủ để người xung quanh nghe rõ:
“Nghe nói hắn chỉ là học đồ đệ tử may mắn được Trần sư huynh cho theo cùng, chứ nếu dựa vào thực lực... e là không đủ tư cách đi lịch luyện chung với Thanh Anh sư tỷ.”
“Câm miệng!” Phó Tử Tề rống lên một tiếng, nhưng vì nội thương chưa khỏi nên chỉ ho ra một ngụm máu đen. Ông giận dữ, nhưng chưa kịp mở lời, đã có tiếng bước chân dồn dập từ xa vọng đến.
“Tránh ra! Tránh ra một chút!” Một nhóm đệ tử xông vào quảng trường, trên vai là một nữ tử sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn còn hơi thở—Thanh Anh! Bên cạnh là Tịnh Nhàn, tóc tai rối bời, máu me vương vãi khắp người, ánh mắt vẫn chưa tan đi sự phẫn nộ.
“Tịnh sư muội?” Một đệ tử sững sờ.