Tinh Nhàn thấy Cơ Thiên Khôi yếu ớt như thế mà lại dám xông lên khiến cho nàng không khỏi có chút khinh thường, dĩ nhiên là những người còn lại cũng là như thế.
- Ngươi còn không mau trốn đi, xông ra chỗ này muốn cản trở bọn ta gϊếŧ Quỷ vật ư?
- Đúng vậy, ngươi còn không mau lui ra....
"Các vị sư huynh, sư tỷ, ta là đến giúp mọi người a..."
Cơ Thiên Khôi không thèm giải thích nhiều, hắn thông qua Thánh Linh Vũ Điển, trực tiếp xông vào tấn công 1 đầu Tâm Phệ Quỷ Nhãn Quỷ Linh có cấp bậc như Phàm Thai cảnh giống hắn. Cục thịt gớm ghiếc kia toả ra mùi thối nồng nặc, khi thấy Tô Khôi Hàn xông vào dường như nó đang tỏ ra rất tức giận, vội vàng thở 1 mùi nồng nặc hướng về phía của hắn.
Cơ Thiên Khôi liền biết rõ, Tâm Phệ Quỷ Nhãn là đang thi triển kĩ năng của bản thân Dục Độc Lan, nếu hít phải khói này, nó sẽ tự động đồng hoá du͙© vọиɠ của bản thân từ đó khiến cho con mồi rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, điên loạn thần hồn.Khi trận khói tím đầu tiên lan ra, Tịnh Nhàn liền biến sắc: “Không ổn! Là Dục Độc Lan!”
Tiếng gào rú vang lên, mấy đệ tử lập tức trúng chiêu, ngã quỵ xuống đất, ánh mắt lờ đờ, miệng cười ngây ngô như bị thôi miên.
Tịnh Nhàn vội vận pháp lực hộ tâm, nhưng thân là Phàm Thai đại cảnh, nàng cũng bị ảnh hưởng, bước chân loạng choạng, thần trí bắt đầu hỗn loạn.
Tuy nhiên, bản thân Cơ Thiên Khôi có Vũ Linh Thánh Điển có thể tự động khắc chế lại thứ này cho nên hắn không cần quá quan tâm như như đệ tử ngoại môn kia, vừa phải chiến đấu lại loạng choạng chống lại Dục Độc Lan.
Bỗng nhiên, Tâm Phệ Quỷ Nhãn hiện hình, khói tím cuồn cuộn, thân thể phập phồng như trái tim sống. Hắn nhớ rõ lời Vũ Linh Thánh Điển đã đề cập:
“Nếu thấy khe hở nơi ngực nó mở ra, chỉ trong 3 giây! Đó là thời khắc duy nhất có thể gϊếŧ nó tận gốc.”Nhưng với thực lực Phàm Thai sơ cảnh, hắn liệu có đủ tốc độ và lực để xuyên phá phòng ngự?
Cơ Thiên Khôi nhíu mày, liếc nhìn một cây cổ mộc bị sương độc ăn mòn, ánh mắt sáng lên!
Hắn lao đến, chém đứt thân cây, mượn thế gãy đổ tạo ra một trận gió mạnh, khiến khói tím tạm thời tản đi. Tâm Phệ Quỷ Nhãn hoảng loạn, bản năng thu hút thêm oán khí để phục hồi — chính là lúc khe hở nơi ngực nó từ từ hé lộ!
“Ba giây…” – Cơ Thiên Khôi hít sâu, đan điền dâng lên một luồng chân khí mỏng manh. Hắn kích phát toàn bộ khí lực, phóng người lên cao, kiếm gỗ xoáy tròn như lưu tinh chém thẳng xuống!
Một tia sáng mỏng như tơ bạc, nhưng bén đến tận xương!
Xoẹt!
Thanh kiếm đâm xuyên qua khe hở, chọc trúng nhãn tâm. Một tiếng gào thê lương vang vọng khắp rừng. Thân thể Tâm Phệ Quỷ Nhãn co rút rồi bị kiếm ý nổ tung từ bên trong, bắn ra từng mảnh huyết nhục đang cháy xám.
Sương tím tan. Rừng trở lại yên tĩnh.
Tịnh Nhàn từ từ tỉnh lại, ánh mắt mơ hồ nhìn về phía trước, không chỉ riêng mình nàng, kể cả Phó Tử Tề và đám đệ tự ngoại môn còn lại đều mở to mắt kinh ngạc.
Trước mặt tất cả mọi người, Cơ Thiên Khôi quỳ một gối xuống đất, thở dốc, máu rỉ ra từ l*иg ngực và cánh tay, hiển nhiên trước khi thành công đâm trúng điểm yếu của Qủy vật, hắn cũng bị nó tấn công. Phía sau hắn, xác quỷ vật khổng lồ đang cháy âm ỉ.
Không ai nói gì.
Cả đám đệ tử còn sống sót chỉ biết trợn mắt nhìn tên học đồ mà họ khinh thường, vừa một mình gϊếŧ chết quỷ vật mà ngay cả Tịnh Nhàn cũng suýt bỏ mạng. Vậy mà cả 1 đám đệ tử ngoại môn lại không ai làm gì được, Phó Tử Tề cũng âm thầm đánh giá, mặc dù thiên phú không được tốt nhưng dường như tên này lại nhanh chóng phát hiện ra điểm yếu của Qủy vật rồi kết liễu nó, có lẽ đây là 1 hạt giống tốt.
Tịnh Nhàn cắn môi, ánh mắt phức tạp chưa từng thấy. Lần đầu tiên trong đời, nàng không còn dám cười nhạo Cơ Thiên Khôi nữa.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó, bởi vì khói tím chưa tan hẳn. Bóng của Tâm Phệ Quỷ Nhãn thứ hai, rồi thứ ba, từ trong rừng lần lượt hiện hình. Khí tức âm lãnh, sắc bén, oán khí như thủy triều tràn về, khiến trời đất một lần nữa vặn vẹo.
Cơ Thiên Khôi khụy xuống, mồ hôi đổ thành hàng, thân thể run rẩy vì vừa dốc hết chân khí. Nhưng khi hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn sáng như đuốc.
Những đệ tử xung quanh, kể cả Tịnh Nhàn, vẫn đang loạng choạng trong mê vụ — đôi mắt dại ra, thần trí chưa hoàn toàn tỉnh táo. Dục Độc Lan vẫn đang ảnh hưởng, nhưng sức mạnh của nó đã suy yếu rõ rệt sau khi chủ thể đầu tiên bị gϊếŧ.
Cơ Thiên Khôi bỗng đứng dậy, nén đau, hét lớn giữa sương độc:
“Tâm Phệ Quỷ Nhãn – điểm yếu là
Nhãn Tâm nằm sâu trong ngực nó! Khi hấp thu oán khí,
khe hở hiện ra đúng 3 giây! Đó là lúc duy nhất có thể gϊếŧ nó!”
Tiếng quát như lôi âm xé mây, xuyên qua mê vụ, đập vào tai từng người.
“Các ngươi có thể khinh ta, ghét ta, coi thường ta — nhưng bây giờ chúng ta đang sống hay chết, là do chính tay chúng ta lựa chọn!”
“Chúng là quỷ vật cấp cao! Nếu còn do dự...
tất cả sẽ chết!”
Từng lời của hắn như kiếm bén chém tan màn mê hoặc. Ánh mắt mơ hồ của các đệ tử bỗng sáng lên. Tịnh Nhàn cũng run lên, thân thể đang ngả nghiêng bỗng chấn động, như có gì đó bị đánh thức từ tận sâu trong thần trí.
“Chỉ có ba giây…”
“Không thể một mình hắn gϊếŧ hết được…”
Một đệ tử lẩm bẩm, rồi cắn răng rút kiếm. Người thứ hai đứng lên. Rồi người thứ ba. Ánh mắt của họ đều đổ dồn về phía Cơ Thiên Khôi — không còn khinh thường, mà là hoảng hốt, là kính phục, là thẹn thùng.
Tịnh Nhàn cắn chặt môi, rồi nâng tay kết ấn: “Ta hỗ trợ trấn tâm cho mọi người! Các ngươi gϊếŧ quỷ!”
Ngay lúc đó, con Tâm Phệ thứ hai gào lên, phóng đến như thiểm điện, khói tím tỏa ra dày đặc hơn. Nhưng khác với lần trước, lần này mọi người đã có mục tiêu, có dũng khí, có niềm tin.
Cơ Thiên Khôi khàn giọng hô to:
“Chờ lúc nó hấp oán! Nhìn kỹ ngực nó! Khe hở sẽ mở ra – lúc đó chém!”
Một luồng oán khí tràn đến, thân thể quỷ vật căng phồng, khe hở hé lộ — ánh sáng đỏ lấp lóe!
“NGAY BÂY GIỜ!” – Cơ Thiên Khôi gào lên.
Hơn bảy thanh kiếm cùng lúc phóng ra, pháp quyết bạo phát. Một đạo pháp phù trấn hồn được Tịnh Nhàn kích hoạt, cắt đôi làn khói tím, mở lối thẳng đến nhãn tâm.
ẦM!!!
Một kiếm đâm trúng! Tiếng nổ vang trời, quỷ vật tan thành từng mảnh máu đen!
Rồi con thứ ba, thứ tư — mặc dù Dục Độc Lan vẫn còn, nhưng không đủ mạnh để lấn át tinh thần đã thức tỉnh của cả nhóm. Càng đánh, lòng người càng nóng, càng tỉnh táo.
Cuối cùng, toàn bộ Tâm Phệ Quỷ Nhãn bị tiêu diệt hoàn toàn
Giữa bãi chiến, mùi máu và oán khí còn phảng phất, Cơ Thiên Khôi ngồi bệt xuống đất, toàn thân run rẩy vì kiệt sức. Ánh mắt hắn lặng lẽ nhìn vào rừng sâu, nhưng chẳng ai rõ hắn đang nghĩ gì.
[DING! Xét thấy ký chủ vì nghĩa quên thân, hỗ trợ đồng đội tiêu diệt kẻ địch, có tố chất của 1 nhà lãnh đạo tài ba, hệ thống ghi nhận, đồng ý cho ký chủ hoàn thành nhiệm vụ]
[DING! Hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt 10 đầu Qủy Linh.
Phần thưởng: 500 điểm danh vọng, 10 viên linh thạch.]
Tịnh Nhàn bước đến gần, không còn vẻ lạnh lùng như trước. Nàng mở miệng định nói gì đó, nhưng lại thôi. Lần đầu tiên, nàng cúi đầu nhẹ — như một cái vái cảm tạ.
Các đệ tử xung quanh vẫn chưa hết bàng hoàng. Một học đồ Phàm Thai sơ kỳ… lại là người chỉ huy, giữ vững tinh thần cho cả đội, phát hiện điểm yếu của quỷ vật, và cứu cả bọn thoát chết.
Không ai cười nhạo nữa.
Cách đó không xa, ở giữa trung tâm tế đàn, máu thấm vào từng phiến đá, từng tiếng rên la yếu ớt vọng ra từ đám người bị trói quanh tế đàn – là dân thường và đệ tử các tông môn bị bắt.