Chương 10: Hiểu nhầm

[DING! Chúc mừng ký chủ nhận được Huyễn Ảnh Kính.

Pháp bảo Linh cấp Thượng phẩm.

*Huyễn Ảnh Kính: khi bị ánh sáng của nó chiếu vào, võ giả dưới Thiên Linh cảnh đều sẽ rơi vào trạng thái bất động, thôi miên trong vòng 30 giây.

Lưu ý: Huyễn Ảnh Kính không sử dụng linh lực của chủ nhân mà tự động hấp thu linh khí chuyển hoá thành linh lực. Cho nên sẽ cần thời gian 1 ngày để khôi phục..]

Cơ Thiên Khôi thở phào 1 hơi :"Cuối cùng cũng ra 1 thứ có thể tự bảo vệ mình rồi", tuy rằng không thể sử dụng nhiều lần nhưng dưới Thiên Linh cảnh đã là quá tuyệt vời rồi, phải biết rằng nội môn đệ tử cũng chỉ mới bước chân vào Thiên Linh cảnh mà thôi.

"Hệ thống, thứ này làm sao để điều khiển được nó!"

[Ký chủ chỉ cần nhỏ máu lên Huyễn Ảnh Kính để nó nhận chủ, sau đó thông qua suy nghĩ của chủ nhân, pháp bảo sẽ tự động thi triển uy năng của nó...]

Nghe thấy thế, Cơ Thiên Khôi liền nhỏ máu nhận chủ sau đó tranh thử thời gian đưa Trần Ngọc Phong trở về trước....

Ánh chiều tà nghiêng qua từng vạt cây, nhuộm đỏ con đường đất phủ lá khô dẫn về phía Tây. Cơ Thiên Khôi tay nắm chặt phù lục truy tung, theo sát chỉ dẫn của hệ thống.

[Hướng Tây – 1 dặm, phát hiện tàn dư khí tức mục tiêu Thanh Anh.]

[Cảnh báo: linh khí khu vực có dấu hiệu hỗn loạn, khuyến cáo cẩn trọng.]

Hắn không chút do dự, bước chân tăng nhanh. Khu vực này, tuy không xa Thánh Đạo tông, nhưng vẫn thuộc vùng hoang ngoại chưa được khai phá hoàn toàn – một ngôi thôn nhỏ tên Hạ Thủy thôn, người dân vốn sinh sống yên bình dưới bóng tông môn, nương nhờ phù lục hộ linh do đệ tử ngoại môn ban cho.

Thế nhưng—

Vừa bước qua bờ tre đầu làng, một cơn gió lạnh tanh mùi máu tanh đập thẳng vào mặt.

Cảnh tượng hiện ra khiến tim hắn siết chặt.

Cả thôn Hạ Thủy đổ nát. Mái nhà sụp đổ, cột gỗ cháy đen, đất loang lổ máu khô. Một chiếc xe trâu bị lật, bánh xe còn lăn nhẹ trong gió. Xác người rải rác khắp nơi – già trẻ, lớn bé – không một ai còn sống.

[Phát hiện dấu vết pháp trận tà tu – loại thuộc hệ Quỷ Môn, sơ cấp huyết tế.]

[Phân tích… xác nhận có dấu hiệu cưỡng chế phong linh hồn – thủ pháp thô ráp.]

[Nhiệm vụ phụ kích hoạt: Tìm ra kẻ đứng sau vụ huyết tế này.Phần thưởng: 20 điểm danh vọng, 5 viên linh thạch.]

Cơ Thiên Khôi cắn chặt răng. Đây không chỉ là manh mối cứu Dao Dao… mà còn là một tội ác không thể bỏ qua. Hắn bước sâu vào trong, ánh mắt cảnh giác, tay không rời khỏi túi áo chứa Huyễn Ảnh Kính. Dưới chân, từng vệt máu dẫn tới một tấm bia đá đổ nghiêng – bên dưới là một huyết chú trận pháp đã khô máu.

Bỗng nhiên—linh lực chấn động giữa không trung!

Một tiếng hô nặng nề vang lên:

“Dừng lại! Kẻ nào đang phá hoại hiện trường!?”

Trong chớp mắt, năm bóng người xuất hiện, dẫn đầu là một nam tử râu dài, mặc đạo bào màu xanh lam nhạt, ánh mắt sắc bén. Trên tay áo có thêu hoa văn ngoại môn cấp trung – ngoại môn trưởng lão Phó Tử Tề.

Theo sau là ba bốn đệ tử tay nắm kiếm, ánh mắt đề phòng, lập tức vây quanh Cơ Thiên Khôi.

“Ngươi là ai? Vì sao lại xuất hiện ở nơi này?”

“Trên người có mùi máu, lại đang đứng giữa hiện trường thảm sát – không lẽ chính là ngươi ra tay?!”

Cơ Thiên Khôi thoáng chấn động, vội vàng mở miệng:

“Không! Ta chỉ… ta là học đồ theo Trần Ngọc Phong sư huynh đi lịch luyện, theo nhiệm vụ hệ… theo dấu Thanh Anh sư tỷ tới đây, không hề ra tay sát hại bất kỳ ai!”

Phó trưởng lão cau mày nhìn sang bên cạnh Cơ Thiên Khôi:

“Trần Ngọc Phong bị thương nặng như vậy, sao một học đồ như ngươi có thể tự tiện hành động?”

Một nữ đệ tử bên cạnh lạnh giọng:

“Ngươi nói theo dấu Thanh Anh sư tỷ? Vậy nàng đâu? Người lành chẳng thấy, chỉ thấy một kẻ đứng giữa huyết án...”

Ánh mắt cả nhóm càng lúc càng lạnh. Có đệ tử đã nắm chặt pháp khí trong tay, chuẩn bị ra tay chế trụ.

Ngay lúc ấy, Thánh Linh Vũ Điển lóe sáng trong thức hải của Cơ Thiên Khôi, truyền ra âm thanh máy móc:

[Tình huống nguy hiểm – gợi ý sử dụng quyền năng “Phân Tích Kết Cấu Trận”]

[Xác định: Mảnh huyết chú dưới chân có dấu hiệu cưỡng chế mở, không khớp với phong cách pháp lực của ngươi.]

[Đề nghị: Trích xuất thông tin, hiển thị cho bên điều tra.]

Một đạo linh văn màu bạc mờ ảo hiện lên trong tay Khôi Hàn – hắn không chần chừ, đưa ra giữa không trung:

“Ta có thể chứng minh sự trong sạch của mình. Trận pháp nơi này đã bị phá thô bạo bằng pháp lực lệch hỏa – không trùng khớp với phàm thể của ta, thậm chí… có tàn khí của yêu hồn quỷ hệ.”

Phó trưởng lão sửng sốt. Linh văn kia tuy không rõ là thuật pháp nào, nhưng cách ghi chú mạch trận, ký hiệu minh chứng cực kỳ chính xác, không phải do người phàm biên soạn.

Ánh mắt lão trầm xuống, rồi phất tay:

“Tạm thời khoan động thủ. Người này có thể không phải hung thủ, cũng có khả năng là nhân chứng.”

“Ngươi theo ta. Nếu lời nói là thật, bản tọa sẽ cho người giúp ngươi truy ra kẻ chủ mưu.”

Cơ Thiên Khôi gật đầu, trong lòng vẫn không thể yên.

"Được rồi, vậy ngươi có manh mối vì của đệ tử Thanh Anh không?"- Vị trưởng lão kia kiên nhẫn nói.

"Bẩm trưởng lão, theo manh mối này, tiếp tục đi về phía Tây, nhất định có thể tìm được sư tỷ."

"Tốt, tạm thời nghe theo ngươi, nếu như có gian dối, đến lúc đó lại sử phạt cũng không muộn!- Trưởng lão gật đầu sau đó quay sang nói 1 với đệ tử khác :"Ngươi quay về tông môn báo cáo tình hình nơi

"Trưởng lão, Trần sư huynh vẫn còn bị thương nặng, mong ngài ra tay cứu giúp..."-Tô Khôi Hàn khẽ chắn chặt răng lên tiếng, nếu như lão đầu này có Hoả Tâm Qủa thì rắc rối cũng đỡ hơn 1 chút.

"Ừm để ta xem thử..."

Phó Tử Tề gật đầu đáp, dù sao thì lão cũng là ngoại môn trưởng lão, nếu thấy chết mà không cứu sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng của hắn trong tông môn.

1 lát sau, nét mặt của Phó Tử Tề có chút khó coi, cau mày lên tiếng:

"Các ngươi chiến đấu với Thứ Hoả Hầu ư?"

"Bẩm trưởng lão, chính là là Thứ Hoả Hầu Vương, 1 mình nó tung hoả cầu khiến cả 3 chúng ta đều trọng thương..."

"Vậy nó đâu rồi, chẳng lẽ nó tha cho các ngươi rời đi..."

"Ta không biết, ta cũng bị ngất đi lúc tỉnh lại thì Thanh Anh sư tỷ đã ở bên cạnh, bọn ta bàn cách tìm Hoả Tâm Qủa chữa trị cho sư huynh, sau đó thì sư tỷ cũng mất tích..."

1 nam đệ tử khác lúc này cũng lên tiếng :"Trưởng lão, lời nói của tên này dường như có chút mâu thuẫn, không nên tin hắn..."

"Được rồi, chờ tìm được Thanh Anh kia rồi tính tiếp, ngươi nếu như tìm thấy manh mối vậy thì dẫn đường đi..."

Cơ Thiên Khôi cũng không biết nên giải thích như thế nào nhưng hắn cũng không nói nhiều, chỉ có trực tiếp tìm thấy Thanh Anh mới có thể giúp hắn giải vây.

Trần Ngọc Phong sau đó được 1 tên đệ tử khác tạm thời đưa về tông môn trước, dù sao thì hắn cũng chưa rơi vào tình trạng nguy kịch, trước mắt là tìm thấy tung tích của Thanh Anh. Cơ Thiên Khôi dẫn đám người Phó Tử Tề trưởng lão đi theo phương hướng mà hệ thống dẫn dắt cuối cùng bọn họ dừng chân ở 1 hang động cổ xưa, nơi này dường như không có khí tức của sự sống nào cả, âm u và tịch mịch.

"Ngươi có chắc là Thanh Anh sư tỷ bị bắt tới nơi này không, ta thấy ngươi 8 9 phần là đã cấu kết với đám tà ma ngoại đạo kia dẫn trưởng lão tới nơi này mà thôi"- Nử đệ tử tên Tịnh Nhàn lên tiếng, ngay từ đầu nàng đã không có hảo tâm đối với Cơ Thiên Khôi.

"Ừm, ngươi dẫn đường đi, ta cũng muốn xem thử, rốt cuộc là kẻ nào lại dám bày trò ma quái trong tầm mắt của Thánh Đạo tông ta..."- Phó Tử Tề giọng điệu quang minh chính đại 1 bụng chính nghĩa lớn tiếng đáp.

Cơ Thiên Khôi nghe xong thì không khỏi ngã ngửa, bụng dạ thầm nghĩ :"Thằng già chết bầm này, không sợ chết mà bắt ta đi trước, ngươi có cảm thấy hổ hẹn không?"