Triệu Văn Tranh truy hỏi: “Chuyện gì mà bận rộn đến thế?”
“Tam ca cũng biết, mẫu thân ta sức khỏe không tốt. Trước Tết ta liên lạc được một cố nhân nên đã đưa bà đến chỗ người đó chữa bệnh.” Du Chiêu cũng không giấu giếm: “Trùng hợp nơi ấy ấm áp, náo nhiệt, thích hợp để qua đông, ta liền để phụ thân cùng đi với bà.”
Hắn lại nói: “Tam ca, ta cũng là nam nhân, không thể chuyện gì cũng dựa vào ngươi được. Ngươi sẽ không trách ta, đúng không?”
Triệu Văn Tranh vẫn cảm thấy có gì đó không ổn: “Vậy tại sao không nói với ta?”
Dù sao cậu cũng có thể hiểu, nếu bản thân có thể gánh vác thì ai lại muốn để người yêu nuôi phụ mẫu mình? Nhưng vấn đề là vì sao lại giấu cậu? Đưa phụ mẫu đến một nơi thích hợp hơn để ở, cũng đâu phải chuyện gì không thể công khai?
Du Chiêu mím môi cười: “Nếu lúc đó nói ra, tam ca sẽ nghi ngờ ta.”
Nghe vậy, Triệu Văn Tranh như bị một gáo nước lạnh tạt vào đầu, cuối cùng cũng hiểu được cảm giác bất an kia đến từ đâu.
Du Chiêu giờ này mới chỉ mười mấy tuổi, cho dù không xét theo cốt truyện trong nguyên tác, hắn cũng chỉ là một thiếu niên xuất thân bần hàn, những ngày gần đây vẫn luôn ở lại Triệu gia. Vậy thì hắn lấy đâu ra năng lực và quan hệ để đưa mẫu thân đi chữa bệnh?
Phải biết rằng bệnh lâu năm khó chữa, mẫu thân Du Chiêu lại là người thường, không thể dùng thủ pháp của tu sĩ. Ngay cả dược sư được Triệu gia nuôi dưỡng cũng phải bó tay bó chân.
Tất nhiên, Triệu gia không phải đại tộc hiển hách gì nhưng dù thế cũng hơn Du Chiêu hiện tại gấp trăm lần. Đến Triệu gia còn không có cách, vậy thì hắn…
Quả đúng như lời Du Chiêu, trong lòng cậu bắt đầu sinh nghi.
Cậu nhìn vào mắt Du Chiêu, không kìm được mà hỏi: “Vậy tại sao lúc này lại nói ra?”
Du Chiêu khẽ mỉm cười, nụ cười ôn hòa mà điềm đạm nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo, giọng nhẹ nhàng: “Bởi vì, tam ca bây giờ… Đã không thể chạy thoát rồi.”
Lời nói dịu dàng ấy lướt qua bên tai, khiến sống lưng Triệu Văn Tranh bất chợt ớn lạnh, cậu nuốt khan một cái, cuối cùng cũng hỏi ra điều nghi vấn luôn canh cánh trong lòng: “Ta còn một câu hỏi nữa.”
“Làm sao huynh biết… người hại huynh là ta?”
Du Chiêu trầm mặc một lát, lặng lẽ nhìn cậu rồi nói: “Vấn đề này liên quan đến một bí mật chưa từng có ai biết.”
Tim Triệu Văn Tranh khẽ nặng nề một chút, không nhịn được mà hỏi: “Ta cũng không thể biết sao?”
“Không, ngươi có thể biết.” Du Chiêu lại cười, trong mắt thoáng qua một tia xảo quyệt, giọng điệu như đang thương lượng: “Nhưng đây là bí mật chưa từng được nói với bất kỳ ai, nếu tam ca muốn biết thì phải dùng một chút… Thành ý để đổi lấy.”
Ánh mắt hắn không rời khỏi Triệu Văn Tranh, sâu thẳm mà nóng bỏng như một chiếc lưới lớn vô thanh vô tức quấn chặt lấy đối phương.
Tim Triệu Văn Tranh theo bản năng mà run lên nhưng rồi lại thẳng thắn, ánh mắt sáng rực nhìn lại: “Huynh muốn thành ý gì?”
Cậu liên tưởng đến những lời Du Chiêu từng nói trước đó, liền hỏi: “Ta cởi một món y phục, huynh sẽ trả lời một câu hỏi sao?”
Mắt Du Chiêu sáng lên nhưng lại nói: “Đó được tính thành ý sao? Cùng lắm chỉ coi là món quà đính kèm thôi.”
“Tam ca cởi đồ, ta đâu phải chưa từng thấy.”
Triệu Văn Tranh lén nhìn phía dưới mặt nước của hắn, tai khẽ nóng lên, ho nhẹ một tiếng: “Vậy… Ta dùng miệng giúp huynh?”
Du Chiêu khẽ cười, trầm ngâm nói: “Ngươi đang đáp lại lời đề nghị lúc nãy của ta sao?”
Triệu Văn Tranh thực sự không biết như thế nào mới gọi là thành ý, lại nghĩ hai người bọn họ vốn đã như phu phu lâu năm, dẫu có làm gì cũng chẳng có gì không thể chấp nhận được, thế là dứt khoát nói: “Vậy huynh muốn sao, cứ nói thẳng đi.”
Trong khoảnh khắc, ánh mắt Du Chiêu lóe lên vẻ săn mồi rồi nhanh chóng giấu đi, mỉm cười nói: “Thế nào cũng được thật sao?”
Triệu Văn Tranh dứt khoát gật đầu: “Đúng, thế nào cũng được.”
Lời này nghe có chút quen tai, cậu nói xong thì khựng lại, Du Chiêu cũng sững người một thoáng rồi ánh mắt dịu lại, cả hai nhìn nhau mỉm cười, Du Chiêu tựa trán vào cậu, thì thầm nói: “Ta sẽ cho tam ca biết.”
“Nhưng bây giờ, vẫn nên để ta thực hiện lời hứa trước đã.” Nói xong, hắn quỳ gối, thân thể chìm dần vào nước, cánh tay vẫn siết chặt eo Triệu Văn Tranh cũng thuận theo mà trượt xuống, dừng lại nơi đầy đặn ấy.
Lời nói và hành động đều quá rõ ràng, tim Triệu Văn Tranh đập mạnh, máu toàn thân như chảy dồn xuống, khiến đầu óc hắn trong khoảnh khắc trống rỗng. Cậu theo bản năng thò tay xuống nước: “Tiểu Chiêu…”
Khoảnh khắc tiếp theo, cậu thở gấp, nghiến răng, cơ thể loạng choạng lùi lại đến khi tựa vào mép suối mới miễn cưỡng đứng vững, ý nghĩ muốn cự tuyệt vốn đã không kiên định, nay càng như khói mây tiêu tán, trong đầu chỉ còn bản năng thở dốc.
Cậu đứng trong suối nước nóng, tay chìm trong làn nước ấm áp, từng đợt sóng lăn tăn lướt qua lòng bàn tay và ngón tay nhạy cảm của cậu, cảm giác mềm mại mà vi diệu ấy, hoàn toàn không thể dùng lời diễn tả.