Ngay giây tiếp theo, cậu bắt đầu giãy giụa kịch liệt nhưng Du Chiêu dùng thân mình đè lên hắn, còn xảo quyệt bẻ ngược hai tay cậu ra sau lưng. Thật đáng thương cho một nam nhân cao lớn như cậu, giãy giụa thế nào cũng không thoát được.
Ngược lại, Du Chiêu như bị sự phản kháng ấy kí©h thí©ɧ, động tác càng thêm dữ dội, hơi thở hỗn loạn, từng nhịp một nặng nề hơn, còn cắn vào sau gáy cậu như tìm được kɧoáı ©ảʍ cực độ trong việc cưỡng ép cậu thế này.
Triệu Văn Tranh nhận ra hắn hưng phấn khác thường, lại phát hiện bản thân càng lúc càng khó thoát ra, cả người cứng đờ, miễn cưỡng chịu đựng, bực bội nghĩ hắn coi cậu là cái gì chứ?
Du Chiêu lập tức phát hiện ra sự ngoan ngoãn của cậu, liền áp sát gáy Triệu Văn Tranh bật cười khe khẽ. Hắn ôm cậu rất chặt, tiếng cười nhẹ rung lên nơi l*иg ngực, khiến Triệu Văn Tranh cảm nhận rõ động tác thân mật đến cực điểm.
Trước giờ những lần thân mật, đều là Triệu Văn Tranh ngồi đối diện trên đùi hắn, dẫn dắt tất cả. Đã từng có lúc nào như thế này đâu? Cậu không thấy được vẻ mặt Du Chiêu nhưng lại càng nghe rõ từng tiếng động hắn tạo ra, cảm nhận hơi thở nóng bỏng ấy thiêu đốt gáy mình và...
Cậu là nam nhân, cho dù trước giờ chưa từng nghĩ đến chuyện đó, dù còn đang xấu hổ giận dữ nhưng dần dần vẫn bị hơi thở ái muội của Du Chieu ảnh hưởng, thân thể bắt đầu nóng lên…
Nhưng cậu cố nhịn, không để ý đến Du Chiêu, cũng không quan tâm đến chính mình.
Cứ thế qua một lúc lâu, Du Chiêu cuối cùng cũng phát tiết xong, thỏa mãn liếʍ lên dấu răng trên gáy cậu: “Đa tạ tam ca.”
Mặt Triệu Văn Tranh nóng bừng, không rõ là vì tức giận hay vì lý do nào khác. Cậu nghiêng mặt đi, nghiến răng nói: “Buông ra!”
Du Chiêu khẽ mỉm cười, thong thả nói: “Tam ca cũng khó chịu phải không? Để ta giúp ngươi được không?”
Nói xong, một tay liền chen vào khe hở giữa thân thể cậu và mặt đất.
Triệu Văn Tranh vùng vẫy dữ dội nhưng vẫn bị hắn đắc thủ. Cuối cùng chỉ có thể ép cơ thể xuống, ra sức đè tay hắn lại, mặt đỏ bừng, lúng túng nói: “Dừng tay!”
Nhưng miệng thì không kiểm soát được mà nói ra: “Huynh muốn giúp ta, chẳng lẽ chỉ biết dùng tay thôi à?”
Bị Du Chiêu làm đến mức như vậy đã là vô lý rồi, huống chi giữa họ còn chưa nói rõ ràng, lại ở nơi đất trời hoang vu này, cậu sao có thể mơ mơ hồ hồ mà lăn lộn với Du Chiêu lần nữa?
Nghĩ vậy, cậu quả thật liền giữ chặt tay Du Chieu ngay tại chỗ.
Thấy cậu kiên quyết, Du Chiêu suy nghĩ một chút rồi cũng không miễn cưỡng. Trong khoảng không gian cực kỳ hạn chế đó, hắn thản nhiên xòe các ngón tay ra, vô tình hay cố ý mà nhéo nhẹ phần thịt mềm nơi gốc đùi cậu, mỉm cười nói: “Ngươi không muốn tay, vậy muốn cái gì?”
Hắn khẽ hôn lên sau tai Triệu Văn Tranh, thì thầm: “Ta dùng miệng được không?”
Hơi thở ấy nóng rực, nhẹ nhàng thổi qua vành tai khiến nửa thân dưới của Triệu Văn Tranh gần như mềm nhũn. Còn lời nói đầy ám muội kia thì trực tiếp đánh sâu vào ý chí cậu.
Miệng của Du Chiêu.
Mềm mại, ẩm ướt, là thứ mà mỗi lần nhìn thấy cậu đều muốn hôn một cái, chính là đôi môi của Du Chiêu.
Ánh mắt hắn lóe lên. Lý trí thì bảo cậu không nên bị Du Chiêu mê hoặc nhưng trong đầu lại không ngăn được mà hiện lên hình ảnh Du Chiêu ngậm lấy nơi đó, khiến cả nhịp thở cũng rối loạn.
Du Chiêu cười khẽ bên tai cậu, nụ cười như đã nhìn thấu lòng người. Rồi bàn tay nắm lấy eo bất ngờ dùng lực. Triệu Văn Tranh chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn, lúc lấy lại tinh thần thì đã nằm ngửa, còn Du Chiêu thì quỳ giữa hai chân cậu, một tay giữ lấy hông cậu, mỉm cười rực rỡ đến mức làm người ta lóa mắt, nhẹ giọng nói: “Tam ca.”
Tim Triệu Văn Tranh giật thót, nghiến răng kìm nén sự mong chờ theo bản năng, đột ngột co chân lại, lật người một cái, gắt lên: “Du Chiêu!”
Du Chiêu lại có vẻ rất thích bộ dáng hoảng loạn này của cậu, nhanh tay lẹ mắt lật ngược cậu lại lần nữa, còn nghiêng người đè lên, đôi mắt ánh lên tia sáng, không nói thêm gì, cứ thế cố chấp vuốt ve đùi dài rắn rỏi của cậu, lòng bàn tay dán sát theo đường nét cơ thể.
Triệu Văn Tranh giận dữ, nghiến răng đập tay hắn ra rồi dùng lực nắm lấy.
Nhưng toàn thân Du Chiêu lúc này ướt đẫm, bàn tay cũng vậy. Triệu Văn Tranh vừa nắm liền cảm thấy một tay đầy trơn trượt và lạnh lẽo, không giống bàn tay người mà như là sinh vật dưới nước.
Chưa kịp suy nghĩ kỹ, Du Chiêu đã vùng thoát ra. Nhìn thấy bàn tay lạnh như băng kia đang hướng về nơi càng thêm mờ ám, cậu vội vàng túm lấy vai Du Chiêu, không biết lấy đâu ra sức mà lật cả người hắn lại.
Cậu thực sự sợ kiểu dây dưa của Du Chiêu. Vừa được tự do liền chật vật đứng lên, chẳng nhìn đường mà cắm đầu bỏ chạy. Nhưng dù hành động của cậu không chậm, Du Chiêu còn nhanh hơn, lập tức túm lấy mắt cá chân cậu. Triệu Văn Tranh càng thêm sốt ruột, dùng lực hất ra nhưng không hất nổi, trái lại còn tự vấp, loạng choạng ngã về phía trước.