Chương 46

Du Chiêu dựa vào đầu giường, ngửa mặt nhìn cậu, vẻ mặt bình tĩnh như thể đang dùng đôi mắt mù của mình chăm chú ngắm nhìn gương mặt Triệu Văn Tranh. Một lúc lâu sau, hắn mới lên tiếng: “Ngươi đã thích ta đến thế rồi sao?”

Vừa nói, hắn vừa đưa tay lên, dường như muốn chạm vào gò má của Triệu Văn Tranh.

Triệu Văn Tranh lập tức nghiêng đầu tránh đi, bị thái độ thản nhiên của hắn chọc giận lần nữa, không nhịn được châm chọc: “Đúng thế, nhìn ta vì huynh mà mê muội, huynh hả hê lắm phải không?”

Du Chiêu điềm nhiên: “Sao ta có thể?”

Triệu Văn Tranh tiếp lời: “Phải rồi, sao có thể, chắc huynh chỉ thấy chướng mắt thôi.”

Được kẻ hại mình yêu thương, trong lòng Du Chiêu, không biết còn có thể chế giễu cậu đến mức nào.

Khóe môi Du Chiêu hơi cong lên, chậm rãi trấn an: “Đừng giận, tam ca. Ta không hả hê, cũng chẳng thấy ngươi chướng mắt.”

Hắn ngừng một chút, giọng càng thêm dịu dàng, như ngậm chứa tình cảm sâu đậm: “Ta chỉ là rất vui mà thôi.”

Triệu Văn Tranh chẳng tin lấy một chữ: “Vui?”

“Đúng vậy.” Du Chiêu thẳng thắn thừa nhận, lại đưa tay định chạm vào má hắn, nhẹ giọng nói: “Tam ca, tình ý của ta với ngươi, lẽ nào ngươi không cảm nhận được chút nào sao?”

Câu nói ấy thật quá đỗi mê hoặc, vừa lọt vào tai Triệu Văn Tranh, tựa như lữ khách lạc giữa sa mạc suốt bảy ngày đêm rốt cuộc cũng nếm được vị ngọt của suối nguồn. Dù ý chí có kiên định đến đâu, cũng khó mà không rung động. Trong khoảnh khắc tâm tư dao động, cậu đã quên, hoặc vốn dĩ không định né tránh.

Cho đến khi bàn tay lạnh băng của Du Chiêu chạm lên mặt cậu, cậu mới bừng tỉnh, lập tức lùi ra sau né tránh: “Bớt dùng lời ngon tiếng ngọt đi!”

Du Chiêu lại hỏi: “Ý ngươi là… Lời ta vừa nói khiến ngươi cảm thấy vui vẻ sao?”

Triệu Văn Tranh trừng mắt nhìn hắn.

Cậu biết rõ mình khó lòng nói lý được với Du Chiêu. Nếu cứ tranh cãi tiếp, chẳng chừng lại bị hắn dỗ dành đến mức mơ hồ, mềm lòng rồi tháo luôn cả xiềng xích. Đến lúc đó, nếu Du Chiêu bỏ trốn, cậu còn biết đi đâu tìm?

Cậu tự nhủ những lời hay ý đẹp kia, cùng nụ cười dịu dàng ấy đều là kế sách của Du Chiêu. Rồi quyết tâm không để đối phương có thêm cơ hội mê hoặc mình nữa, quay lưng nói: “Huynh cứ ở đây đi, ta ra ngoài trước.”

Nào ngờ, chưa đi được mấy bước, đã nghe Du Chiêu đột nhiên thở gấp, giọng lộ rõ vẻ bất ổn: “Tam ca.”

Triệu Văn Tranh gắng giữ vẻ lạnh lùng: “Sao?”

Du Chiêu khép mắt lại rồi lại khẽ bật cười, giọng trầm khàn hẳn đi: “Ngươi nói giam ta không phải để biến ta thành vật sở hữu của ngươi… Vậy tại sao lại hạ thuốc ta?”

Triệu Văn Tranh lập tức nhíu mày.

… Hắn đang nói bậy gì thế?

Giọng nói của Du Chiêu vẫn vang lên từ phía sau, là kiểu giọng trầm khàn, dính dấp như thì thầm bên tai: “Tam ca, không ngờ ngươi lại là người như vậy.”

Không giống trách móc, mà chậm rãi như trêu chọc. Nhưng Triệu Văn Tranh sao chịu nổi kiểu khıêυ khí©h ấy, lập tức quay lại đáp: “Sao ta có thể hạ thuốc huynh chứ?”

Cậu đang định vạch trần lời dối trá của Du Chiêu thì lại thấy hắn thở gấp, khuôn mặt vốn luôn trắng nhợt và lạnh lẽo nay nhuốm một tầng đỏ ửng khác thường, mồ hôi li ti chảy xuống lông mày, làm ướt hàng mi, khiến đôi mắt đen láy kia phủ sương nước, lộ ra dáng vẻ yêu mị mà ngay cả khi hoan ái cũng chưa từng thấy.

Trông không giống đang nói dối.

Triệu Văn Tranh đột nhiên cứng họng.

Tâm loạn như ma, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt Du Chiêu, càng nhìn càng thấy giống như hắn thật sự đã trúng thuốc. Cơn hoảng loạn trào lên, cậu quên cả quyết định ban đầu, vội bước đến, nắm lấy tay Du Chiêu, nhíu mày lo lắng: “Sao lại thế này? Khó chịu lắm à?”

Tay Du Chiêu cũng ướt đẫm như vừa được vớt từ nước ra, nhưng chẳng hiểu sao… Lại không hề nóng như người bình thường mà còn lạnh hơn cả ngày thường.

Nhưng trong lúc cấp bách, Triệu Văn Tranh chẳng kịp để ý nhiều đến thế.

Du Chiêu ngược lại nắm lấy tay cậu, những ngón tay thon dài lạnh buốt chậm rãi len vào giữa kẽ tay rồi đan chặt lại, cả người khẽ tựa vào, mặt vùi nơi eo bụng cậu, yếu ớt vô lực nói: “Khó chịu quá.”

Hơi thở của hắn mỗi lúc một dồn dập, “Ngươi, ngươi đã cho ta ăn cái gì vậy?”

Triệu Văn Tranh quả thật là có trăm cái miệng cũng không cãi nổi.

Cậu có thể cho Du Chiêu ăn thứ gì không tốt được chứ? Ngay cả lần dùng mê dược kia, cậu cũng đã kiểm tra nhiều lần, đảm bảo không hại đến người.

Cậu quan tâm đến sức khỏe của Du Chiêu còn hơn cả hắn tự lo cho mình, sao có thể hạ thứ thuốc kia được chứ?

Cậu đâu có điên!

Nhưng nhìn Du Chiêu lúc này như vậy, cậu lại không khỏi bắt đầu nghi ngờ chính mình, dù gì thì Du Chiêu cũng đâu thể tự nhiên thành ra như thế.

Nghĩ kỹ lại, thể chất của Du Chiêu đặc biệt đến vậy, lỡ như có phản ứng ngoài ý muốn… Cũng không phải là không thể.