Chương 44

Cậu nghĩ, người làm những chuyện kia với Du Chiêu vốn dĩ không phải là mình. Cậu xuyên qua đây, cũng chẳng phải do ý muốn. Du Chiêu đổ hết mọi tội lỗi lên đầu cậu, để Hứa Lăng dồn cậu đến kết cục như trong sách thì thôi đi.

Sao còn phải lừa dối tình cảm của cậu nữa?

Người đầu tiên mà cậu yêu, qua cả hai đời, Tiểu Chiêu của cậu… Sao lại là người như vậy chứ?

Bên tai bỗng thấy nóng, là Du Chiêu đang ngậm lấy vành tai cậuhôn mυ"ŧ, sau đó thì thào yêu cầu: “Tam ca, mau nói lại câu ngươi thích ta.”

Triệu Văn Tranh cụp mắt xuống: “Ta thích huynh.”

Cậu nhìn hai tay Du Chiêu siết chặt lấy mình, hắn ôm cậu thật sự rất chặt, khiến người ta có cảm giác như được yêu thương sâu sắc.

Ngay sau đó, môi lại bị hôn.

Cậu dùng ánh mắt vẽ nên gương mặt tuyệt đẹp, vì dục tình mà ửng đỏ của Du Chiêu, từ hàng mi dài ướt đẫm mồ hôi, đến sống mũi cao thẳng, phải thừa nhận ngay cả trong tình cảnh thế này, Du Chiêu vẫn là người chỉ cần nhìn một cái, tim cậu đã lỡ nhịp.

Cậu xúc động đến mức chỉ muốn cúi xuống, hôn lấy giọt mồ hôi li ti nơi chóp mũi hắn.

Khi nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, tình yêu đã lại lan tràn. Hai cảm xúc mãnh liệt giằng xé trong lòng cậu, dần dần sinh ra một ý niệm xa lạ, lạnh lẽo và tối tăm.

Cậu khẽ hé môi, ngoan ngoãn để Du Chiêu hôn mình. Một nụ hôn kết thúc, cậu mỉm cười mơ hồ, dịu dàng hỏi: “Huynh cũng thích ta, đúng không?”

Du Chiêu nhẹ nhàng hôn cằm cậu: “Đúng vậy.”

Triệu Văn Tranh lặng lẽ nhìn hắn, đồng tử đen kịt.

Dù không tin vào cái gọi là tình cảm Du Chiêu nói ra… Nhưng cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Nếu đã hết lần này đến lần khác nói thích cậu, vậy thì chắc sẽ không ngại ở bên cậu mãi mãi, đúng không?

Lần này động tác của Du Chiêu có phần quá mãnh liệt, đến khi kết thúc, Triệu Văn Tranh hiếm khi cảm thấy đau rát nhẹ, đi đứng cũng hơi khó khăn, khiến cậu vô thức cau mày. Sau đó, cậu nuốt lại tiếng rên vừa đến cổ họng, làm như không có chuyện gì mà nói: “Ta gọi người mang nước đến.”

“Đợi đã.” Du Chiêu nắm lấy tay cậu, hàng mày khẽ nhíu lại, dù quanh thân vẫn vương chút hỗn loạn sau cuộc hoan ái, vẻ mặt lại chẳng mấy vui vẻ.

Hắn dùng đôi mắt đen láy vô thần nhìn Triệu Văn Tranh, như muốn dò xét suy nghĩ của cậu nhưng rõ ràng là vô ích.

Một lúc sau, hắn buông tay cậu ra, chỉ hỏi một câu: “Tam ca, ngươi sẽ quay lại chứ?”

Triệu Văn Tranh nhìn hắn, mỉm cười: “Đang nghĩ vớ vẩn gì đó? Tất nhiên là ta sẽ quay lại.”

Cậu mặc lại y phục, đợi hạ nhân mang nước nóng tới, chẳng buồn để ý ánh mắt soi mói của người ngoài về chuyện tam thiếu gia hoan lạc ban ngày, vẫn theo lệ thường thử độ ấm của nước rồi dìu Du Chiêu vào bồn tắm, chăm sóc chu đáo như mọi khi.

Sau đó cậu xoay người rời đi. Du Chiêu cũng chưa đến mức không thể tự lo, mọi lần đến lúc này cậu đều tránh mặt.

Nhưng lần này, Du Chiêu lại gọi cậu : “Tam ca.”

Hắn hỏi, giọng khẽ khàng như mê hoặc: “Ngươi có muốn tắm chung với ta không?”

Tim Triệu Văn Tranh khẽ run, khó tránh khỏi chút dao động nhưng rất nhanh, cậu lại nhớ tới câu nói lạnh lùng “Ta không thích hắn.” mà Du Chieu thốt ra ở tửu lâu.

Cậu lập tức trấn định lại, lòng như đá tảng, giọng lại dịu dàng như gió xuân: “Bồn tắm nhỏ quá, thời tiết lại lạnh thế này, đừng để nhiễm lạnh.”

Du Chiêu liền thuận theo lùi một bước: “Vậy ngươi giúp ta được không?”

Triệu Văn Tranh bất đắc dĩ thở dài: “Tiểu Chiêu.”

Lời lẽ và ngữ điệu cậu vẫn như thường ngày, dù không nghe được tâm ý của cậu nhưng Du Chiêu trầm mặc một lúc rồi vẫn mỉm cười nói: “Thôi được, không làm khó ngươi nữa.”

Thế là Triệu Văn Tranh rời khỏi phòng, ánh mắt dọc đường liên tục đảo qua mấy vật dụng bằng gỗ, bằng đá, âm thầm cân nhắc.

Thật ra với nội lực hiện tại, cậu hoàn toàn có thể đánh ngất Du Chiêu mà không làm y bị thương, nhưng…

Nhưng cuối cùng cậu vẫn thu lại ánh mắt, khép cửa nhẹ nhàng, sang phòng khác để tắm rửa.

Nếu có thể, cậu không muốn dùng đến cách thô bạo.

Dù gì… Cậu cũng không nỡ khiến Du Chiêu đau.

Tắm xong, cậu gọi một người đến, lát sau, trong tay cậu có thêm một bình thuốc nhỏ bằng ngọc.

Cậu mở nắp, đưa lên mũi ngửi, lần nữa xác nhận với người kia: “Loại thuốc này thật sự không gây hại cho người dùng đúng không?”

“Hoàn toàn không có.” Người kia cam đoan chắc nịch: “Tam thiếu gia, trên đời này có hàng ngàn loại mê dược nhưng lão phu dám khẳng định, duy chỉ có loại này là không gây chút tổn hại nào.”

Triệu Văn Tranh rũ mắt, do dự một chút rồi gật đầu: “Được, ta biết rồi. Đa tạ.”

“Tam thiếu gia khách khí rồi.”

Không lâu sau, cậu cất kỹ bình thuốc, trở về phòng Du Chiêu.