Chỉ có điều, cái sự lạnh lẽo thờ ơ ẩn giấu trong giọng nói ấy, lại vô cùng xa lạ.
Tựa như một chậu nước lạnh, dội thẳng xuống đầu cậu.
Bất ngờ đến mức khiến cậu sững sờ một thoáng, sau đó mới cố gắng hiểu được hàm ý của câu nói kia.
Ngay lập tức, hàn ý từ trong ra ngoài thấm vào từng thớ thịt.
Thậm chí cả kẽ xương cũng lạnh buốt đau đớn.
Cậu không còn cách nào khác ngoài việc nghiến răng, trừng lớn mắt, cố gắng hít thở sâu để chống chọi lại cái lạnh thấu xương ấy.
Nhưng đến cả hơi thở… Cũng lạnh giá.
Không biết đã qua bao lâu, cậu mới từ cái lạnh thấu xương đến đông cứng cả máu ấy mà hoàn hồn lại. Đang nghĩ liệu có phải là hiểu lầm gì không thì lại nghe thấy trong phòng dùng giọng nói lạnh nhạt nói: “Ta không thích hắn.”
Giọng điệu ấy lạnh lùng, xen lẫn sự chán ghét không cách nào che giấu, như thể đang nói về một bãi bùn dơ lỡ giẫm phải.
Là một giọng điệu cậu chưa từng nghe thấy…
Không, không đúng, cậu từng nghe rồi.
Ngày đó ở nhà Du Chiêu, khi cậu nhắc đến việc đưa cả nhà họ Du đến Tuyên Châu, lúc Du Chiêu từ chối, chẳng phải cũng là giọng điệu như thế này sao?
Mà nửa năm nay, Du Chiêu quả thực chưa từng để cậu tiếp xúc với người thân của hắn.
Nghĩ tới đây, cậu cảm thấy như bị ai đập một cú thật mạnh vào đầu, đầu óc choáng váng, phải chống vào tường mà đứng, bên tai ong ong vang dội, đến mức chỉ cách một bức tường mà cậu lại không nghe rõ được lời nói trong phòng nữa.
Chỉ có câu tự tay giày vò hắn sẽ càng thú vị hơn của Du Chiêu, mang theo ý cười, cứ thế vang vọng mãi trong đầu cậu hết lần này đến lần khác. Mỗi lần vang lên, đều như một nhát dao cùn, chém sâu vào tim hắn, nỗi đau triền miên không dứt, kèm theo là cơn giận bị đùa giỡn bùng lên từ đáy lòng. Cậu siết chặt nắm đấm, suýt nữa đã lao vào chất vấn Du Chiêu, cuối cùng lại cắn chặt răng, xoay người rời đi.
Cậu cứ thế đi mãi đến tận con phố lớn, tiếng người ồn ào bất ngờ lọt vào tai mới miễn cưỡng kéo lại một chút lý trí. Cậu cố gắng ép bản thân nghĩ theo hướng khác nhưng dù có nghĩ thế nào, cuối cùng vẫn quay về với câu nói kia của Du Chiêu: “Ta không thích hắn”, “Tự tay giày vò hắn sẽ càng thú vị hơn.”
Du Chiêu và Hứa Lăng là bằng hữu. Trước mặt bằng hữu, có lý do gì để Du Chiêu phải nói dối?
Vậy nên, quả nhiên là không thích thật rồi.
Thật ra nghĩ lại, mối quan hệ giữa cậu và Du Chiêu, vẫn luôn tồn tại nhiều nghi vấn. Cậu thích Du Chiêu, là do nhiều loại cảm xúc tích tụ dẫn đến biến chất, là kết quả của việc tiếp xúc gần gũi ngày ngày đêm đêm, còn Du Chiêu thì sao? Dựa vào đâu mà lại thích cậu?
Hắn đâu biết cậu trông như thế nào, cũng không phải kiểu người ngây thơ dễ bị lừa, sao có thể đi thích một người đối xử tốt với mình một cách vô cớ?
Huống hồ, theo những gì cậu vừa nghe được, Du Chiêu vẫn luôn biết Triệu Văn Tranh chính là người hại hắn.
Càng nghĩ lại, cậu càng thấy đoạn tình cảm này thật vô lý, như một tòa lâu đài trên mây nhìn thì đẹp, lộng lẫy nhưng thực ra không có nền móng, chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ sụp đổ.
Du Chiêu thích cậu , là giả.
Không thích cậu… Mới là thật.
Thậm chí cậu còn chưa có thời gian để nghĩ xem Du Chiêu làm thế nào mà biết được “Triệu Văn Tranh” là người hại hắn, sao lại khác với những gì trong sách đã viết.
Chỉ cảm thấy một nỗi bi thương chưa từng trải qua tràn lên từ đáy lòng, cào xé trái tim cậu đến đau nhói.
Chỉ là, chỉ là… Cậu có một điều không thể hiểu nổi, nếu Du Chiêu không thích cậu thì tại sao lại còn cùng cậu làm những chuyện đó?
Những nụ hôn ấy, cái ôm ấy…
Mỗi một đêm nồng nhiệt…
Cậu nghĩ không thông thì không thể buông được.
Lại càng hận chính mình vì không buông được.
Nhưng cho dù trong lòng giằng xé đến thế nào, cậu vẫn chọn quay về nhà, lặng lẽ chờ đợi.
Cậu uống một bình trà thanh tâm, lại đốt một lò hương an thần, ép mình đọc nửa canh giờ kinh Phật, cuối cùng cũng đè nén được sóng gió trong lòng. Sau đó đi tắm rửa thay y phục, tẩy đi hương khói vương trên người rồi mới sang phòng Du Chiêu.
Cứ thế lại qua nửa canh giờ nữa, Du Chiêu mới trở về.
Ước chừng hắn đã ra ngoài ít nhất một canh giờ rưỡi.
Xem ra hắn và Hứa Lăng trò chuyện rất vui vẻ. Triệu Văn Tranh mặt không biểu cảm nghĩ, lẽ nào nguyên chủ cũng từng thích Hứa Lăng, Du Chiêu cũng vậy?
Cậu biết ý nghĩ đó thật vô lý nhưng khi lòng đau đớn tột cùng, cậu không thể nào ngăn nổi bản thân suy diễn, thậm chí còn vì tưởng tượng ra cảnh Du Chiêu và Hứa Lăng trò chuyện vui vẻ mà nổi lên cơn ghen tị mãnh liệt, chẳng khác gì một phu quân đa nghi mù quáng, cho rằng thê tử của mình nɠɵạı ŧìиɧ.
Cậu đè nén toàn bộ cảm xúc xuống đáy lòng nói với Du Chiêu: “Về rồi à?”