Chương 40

Nói vậy đúng là quá vô lý rồi. Triệu Văn Tranh trừng mắt: “Làm gì có ai lại thích mấy trò đó?”

Du Chiêu hơi nhíu mày, nghiêm túc nói: “Nhưng ta đọc trong sách là như thế mà.”

Chuyện này hoàn toàn không đáng tin. Huống hồ cả nửa năm qua, hôm nay mới là lần đầu hắn được thấy ánh sáng. Còn những năm tháng trước, thân phận nghèo khó như vậy, lấy đâu ra cơ hội đọc mấy loại sách tầm bậy đó chứ?

Triệu Văn Tranh hoàn toàn không tin lấy một chữ nhưng thấy Du Chiêu cúi đầu, hàng mi dài khẽ run, dáng vẻ vừa bất an vừa lo sợ… Dù biết rõ hắn đang diễn trò, cậu vẫn không nỡ thốt ra lời trách móc. Dường như chỉ cần thấy gương mặt ấy, lý trí cũng trở nên mềm yếu.

Há miệng mãi chẳng nói nên lời, cuối cùng chỉ buông ra một câu vừa nhẹ vừa yếu: “Vớ vẩn!”

Cậu cũng cảm thấy mình không có chút uy nghi nào, đang định nghiến răng quay người bỏ đi, thì bỗng nghe Du Chiêu gọi một tiếng: “Tam ca.”

“Ngươi định đi thật à?”

Giọng hắn nhẹ nhàng mà gấp gáp, nghe như tiếng mèo con bị chủ vứt bỏ, khiến lòng Triệu Văn Tranh thắt lại. Cậu cố gắng ép mình không quay đầu lại nhưng chân lại chẳng bước nổi, đành đứng nguyên một chỗ, lạnh giọng hỏi: “Sao vậy?”

Du Chiêu im lặng vài giây, như thể đang lấy hết dũng khí, rồi khẽ khàng cất lời: “Ngươi có thể… Đừng đi không?”

Giọng hắn càng lúc càng nhỏ, càng thêm quyến luyến: “Ta cảm thấy… Hình như mắt của ta lại bắt đầu mờ đi rồi.”

“Có phải… Sau này ta sẽ lại không thể nhìn thấy ngươi nữa?”

Lời vừa dứt, tim Triệu Văn Tranh lập tức thắt lại. Phải rồi, rượu đó chỉ giúp Du Chiêu tạm thời khôi phục thị lực. Tính ra thời gian cũng gần cạn kiệt rồi.

Mà giờ đây hắn đã bắt đầu thấy mờ mờ nếu cậu đi tắm, thay đồ xong trở lại, chẳng phải khi đó Du Chiêu đã lại rơi vào bóng tối rồi sao?

Du Chiêu không nghe thấy phản hồi, im lặng trong chốc lát rồi lại nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu, tam ca. Nếu ngươi thực sự muốn đi… Cũng không sao mà.”

“Chỉ là…” Hắn ngập ngừng: “Ngươi đi rồi… Có còn quay lại không?”

Triệu Văn Tranh càng không thể nhấc nổi bước chân. Trong lòng thầm nghĩ, dù hành động ban nãy của Du Chiêu đúng là đáng trách nhưng chung quy chưa đến mức không thể tha thứ. hắn còn nhỏ tuổi, suy nghĩ nông nổi, cùng lắm là làm quá một chút, đâu đáng để cậu vì thế mà giận dỗi rời đi, để hắn một mình đối mặt với nỗi sợ bóng tối đang dần ập đến?

Cậu cứng đờ vài giây, cuối cùng xoay người lại, bước đến bên cạnh Du Chiêu, bất đắc dĩ nói: “Sau này không được như vậy nữa.”

Ánh mắt Du Chiêu sáng lên, mừng rỡ hỏi lại với chút hoài nghi: “Tam ca… Ngươi không đi nữa?”

Triệu Văn Tranh đáp: “Ở lại thêm một lát.”

Ánh nhìn Du Chiêu dịu lại, khẽ thở phào nhẹ nhõm, nở một nụ cười rạng rỡ như trút được gánh nặng: “Vậy… Tam ca tha thứ cho ta rồi sao?”

Triệu Văn Tranh biết rõ hắn đang diễn trò nhưng nhìn ánh mắt rực rỡ kia, nụ cười đẹp đến mức khiến người ta không đành lòng trách cứ, cậu vẫn không khỏi mềm lòng.

Cậu không nói lời tha thứ, chỉ đưa tay ôm lấy Du Chiêu, cúi đầu khẽ hôn một cái lên mái tóc của hắn, không nói lời nào.

Du Chiêu ngoan ngoãn dụi mặt vào lòng ngực cậu, tay ôm lấy eo cậu, giọng vừa dịu dàng vừa chân thành: “Tam ca, ta không cố ý chọc giận ngươi đâu… Chỉ là, ta không kiềm được.”

“Chắc ngươi không biết, trước hôm nay… Ta vẫn luôn tự hỏi tam ca trông như thế nào. Ta… Ta không ngờ ngươi lại đẹp đến vậy.”

Hắn ngập ngừng một chút, lén liếc nhìn Triệu Văn Tranh một cái rồi khẽ mím môi cười, giọng như thì thầm: “Nói ra thật xấu hổ… Lúc đó ta nhìn đến ngây người.”

“Vừa gặp tam ca… Ta đã quên hết mọi thứ. Tam ca, đừng giận ta nữa… Được không?”

Triệu Văn Tranh nghĩ thầm, đúng là toàn nói lời ngon tiếng ngọt.

Cậu đâu có đẹp đến mức ấy, cùng lắm chỉ là nét mặt đoan chính, sáng sủa. Người như Du Chiêu với dáng vẻ thế kia lại quay sang khen cậu đến mê mẩn, đúng là muốn nói gì thì nói, không chút thành ý.

Lý trí là vậy nhưng khi nghe người mình thích khen ngợi mình đẹp đến mức nhìn ngây cả người, không thể kiềm chế, dù biết là nói quá, trong lòng cậu vẫn không khỏi vui vẻ, mọi giận hờn đều tan biến. Cậu khẽ nói: “Ta không giận.”

Du Chiêu liền thở phào nhẹ nhõm, nói: “Tam ca không thích thì sau này ta sẽ không làm vậy nữa.”

Ngữ khí vô cùng chân thành, để thể hiện thành ý, hắn còn nghiêng đầu hôn nhẹ lên cánh tay dưới của Triệu Văn Tranh.

Triệu Văn Tranh lại càng mềm lòng hơn, xoa xoa má hắn, dịu giọng nói: “Vậy để ta đi gọi nước được không?”

Du Chiêu ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”

Đợi hai người tắm rửa xong xuôi, đêm đã khuya lặng lẽ, pháo hoa ngoài trời cũng đã tắt hết. Triệu Văn Tranh đẩy cửa sổ để lấy gió, liền nghe Du Chiêu ở phía sau nói: “Tam ca, tối nay không đi nữa được không?”

Cậu sững người, câu nói đó của Du Chiêu khiến cậu chợt nhận ra rằng mối quan hệ giữa hai người họ thực sự đã không còn như trước nữa. Trái tim bất giác đập mạnh, cậu khẽ ho một tiếng rồi xoay người lại, thẳng thắn nói: “Không đi nữa.”

Du Chiêu liền mỉm cười với cậu.