Chương 38

“…” Môi Du Chiêu mấp máy, ánh mắt thoáng hiện vẻ phức tạp: “Tam ca, ngươi thật là…”

Cậu thật là gì, hắn lại không nói tiếp.

Hắn nhắm mắt lại, đến khi mở ra thì ngọn lửa cháy bừng trong đôi mắt kia đã dần dịu đi, trong nét mặt thoáng hiện lên vài phần ôn nhu chân thành: “Không sao đâu tam ca, không mang thì thôi.”

Nhưng cả hai đều đã như dây cung căng hết cỡ, sao có thể nói dừng là dừng? Im lặng một hồi, Triệu Văn Tranh vẫn cố gắng đứng dậy: “Ta vẫn nên…”

Du Chiêu lập tức giữ chặt cổ tay cậu, không vui nói: “Không cần người khác.”

Hắn không muốn bất kỳ ai đến quấy rầy bọn họ.

Triệu Văn Tranh vỗ vỗ tay hắn, quay mặt đi, trên gương mặt anh tuấn thoáng lộ ra chút xấu hổ, ho khan một tiếng: “Hình như bầu rượu ban nãy còn chưa uống hết.”

Du Chiêu khựng lại, ánh mắt bỗng trở nên nóng rực.

Khoảnh khắc lại bị hôn mạnh lần nữa, Triệu Văn Tranh một lần nữa ngửi thấy một mùi hương xa lạ, không rõ từ đâu đến.

Mùi hương ấy nhẹ nhàng nhưng nồng đậm, đến rất đột ngột, ào ạt như thủy triều, tựa linh xà uốn lượn, len lỏi qua mùi rượu nồng, hương an thần đang tỏa ra cùng những mùi vị mơ hồ khác, xông thẳng vào khứu giác của cậu, một hơi đã dập tắt hoàn toàn tàn dư kháng cự cuối cùng trong lòng.

Cậu chìm vào một cõi mộng không thể gọi tên, say đến mơ màng như đang lơ lửng giữa tầng mây, điên cuồng hôn lấy Du Chiêu, cũng bị Du Chiêu đáp lại bằng những nụ hôn say đắm. Rất lâu sau, cậu mới khẽ nghiêng đầu, thở hổn hển, khàn giọng hỏi: “Tiểu Chiêu… Sao huynh lại thơm đến vậy?”

Cậu chắc chắn mùi hương đó phát ra từ chính cơ thể Du Chiêu.

“Thơm à?” Đôi mắt Du Chiêu khẽ lay động rồi bật cười khe khẽ, những nụ hôn vụn vặt rơi lên khóe môi, cằm của cậu, sau đó dần trượt xuống, liếʍ sạch từng giọt mồ hôi đọng trên cổ cậu. Hàm răng trắng ngà chạm nhẹ vào phần da mẫn cảm bên cổ, khi gần khi xa, như đang khıêυ khí©h, giọng nói nhẹ nhàng vang lên:

“Vậy… Tam ca có thích không?”

Triệu Văn Tranh nâng một lọn tóc dài của hắn lên, đưa đến mũi, mê mẩn ngửi lấy hương thơm nhè nhẹ ấy, như kẻ si mê, khẽ thầm thì:

“Thích.”

“Tiểu Chiêu, ta thật sự rất thích huynh…”

Cậu đột nhiên khẽ rên lên một tiếng trầm đυ.c.

Lại bị cắn rồi.

Hàm răng trắng ấy cắm sâu vào làn da cậu, còn mạnh hơn lần trước, máu rỉ ra một vệt đỏ tươi. Đáng ra phải rất đau nhưng trong hoàn cảnh thế này, cơn đau lại trở nên mơ hồ, ngược lại càng khiến những cảm xúc khác rõ rệt hơn, mạnh mẽ hơn, như chất xúc tác khơi gợi mọi giác quan.

Triệu Văn Tranh cắn răng chịu đựng, từ góc hàm kéo dài đến xương quai xanh tạo thành một đường cong dứt khoát, sắc nét. Lông mày cậu hơi nhíu lại nhưng không rõ là vì đau, hay vì một cảm giác mãnh liệt nào khác đang dâng trào.



Bên ngoài, pháo hoa đã tắt còn bên trong ánh đèn chuyển sang vàng nhạt, dịu nhẹ hắt lên hai bóng người in mờ trên giấy dán cửa sổ.

Triệu Văn Tranh vừa rời khỏi người Du Chiêu, vừa nhấc chân thì cảm thấy phần gốc đùi có một loại cảm giác ẩm ướt mơ hồ, như có nước chảy qua da.

Lý trí dần trở lại, cậu cũng không còn được thả lỏng như lúc trước. Khi đối mặt với tình trạng vốn đã nằm trong dự đoán này, cơ thể cậu cứng lại, gương mặt tuấn tú thoáng hiện vẻ lúng túng rõ rệt. Giây tiếp theo, cậu thu lại biểu cảm, cố tỏ ra trấn tĩnh bước đi.

“Tam ca?” Du Chiêu lại nhận ra điều gì đó, kéo tay cậu, lo lắng hỏi: “Sao vậy? Ta làm ngươi bị thương rồi sao?”

Cậu trông đầy vẻ lo âu nhưng Triệu Văn Tranh lại cảm thấy trong đôi mắt kia đang giấu một chút ý cười tinh nghịch.

… Với bản chất của Du Chiêu, hắn đã đoán được tám chín phần mười rồi.

“Không sao đâu.” Cậu thở dài trong lòng, bất đắc dĩ nói: “Huynh không làm ta bị thương, đừng lo.”

Tuy biết rõ đối phương cố tình chọc ghẹo mình, cậu vẫn chẳng cách nào giận nổi.

Chỉ là chút trò đùa nhỏ thôi, cậu lớn hơn Du Chiêu nhiều như vậy, nhường một chút cũng đâu sao.

“Thật sự không sao à?” Du Chiêu kéo nhẹ cậu lại gần, giọng dịu dàng: “Ngươi quay người lại cho ta xem một chút… Được không?”

Triệu Văn Tranh: “?”

Đây đâu còn là một chút ác ý nữa rồi.

Cậu sững người, ngắc ngứ: “Cái đó… Không cần đâu, ta thật sự không sao.”

Du Chiêu hơi nhíu mày: “Nhưng ta thấy lúc nãy dáng đi của ngươi hơi lạ.”

Triệu Văn Tranh đỏ mặt: “Chuyện đó… Đâu phải vì huynh…”

Nửa câu sau, cậu nghẹn lại không nói nên lời.

May mà Du Chiêu hiểu ý, không ép cậu phải nói nhưng vẫn giả vờ lo lắng hỏi: “Không phải vì cái đó, vậy là vì gì?”

Triệu Văn Tranh: “…”

Cậu nghẹn lời, bối rối quay mặt đi: “Tóm lại, huynh không làm ta bị thương… Đừng,Tiểu Chiêu!”

Cậu đột ngột kinh ngạc cất cao giọng.

Khi cậu đang bất lực dùng lời để khiến Du Chiêu từ bỏ thì hắn lại nhân lúc cậu sơ ý, kéo cậu xoay người, cúi đầu định nhìn vào bên trong.