Chương 36

Dù là rượu thuốc đặc chế, độ cồn không cao nhưng uống nhiều như vậy mà không có chút phản ứng nào thì cũng kỳ lạ.

“Không phải.” Du Chiêu khẽ lắc đầu: “Ta say rồi.”

Hắn nhìn cậu bằng đôi mắt trong suốt, cố ý nhấn mạnh: “Tam ca, ta đã say rồi.”

Hắn bắt đầu thấy mất kiên nhẫn, không muốn phí thời gian vào những chuyện chẳng liên quan.

Du Chiêu đang đòi hôn.

Triệu Văn Tranh lòng run lên, lập tức buông vò rượu, nâng mặt hắn lên, hôn tới như thể không thể chờ đợi thêm được nữa.

Lúc này, ai còn quan tâm Du Chiêu có thật sự say hay không? Những chuyện đó, đều chỉ là tiểu tiết.

Điều duy nhất quan trọng là cậu phải hôn hắn ngay lập tức.

Đôi môi từng thấm rượu giờ đây càng thêm mềm ướt, nóng bỏng hơn thường ngày. Họ cùng nhau nếm vị ngọt nơi miệng đối phương, pháo hoa ngoài trời vẫn rực rỡ bừng nở, nhưng chẳng ai buồn ngẩng đầu nhìn. Hai người chỉ say mê hôn nhau, không ngừng nghỉ như tất cả những đôi tình nhân đắm chìm trong mê luyến, trao đổi hơi thở, trao đổi nước bọt, trao đổi cả những rung động cháy bỏng đang dâng trào trong l*иg ngực.

Hơi rượu lượn lờ giữa từng nhịp thở, đầu lưỡi quấn quýt, âm thanh ẩm ướt khẽ vang bên tai như ngọn lửa mồi thêm du͙© vọиɠ. Triệu Văn Tranh dần thở gấp, trán lấm tấm mồ hôi. Một tay cậu bất giác trượt xuống, muốn ôm chặt Du Chiêu hơn, siết hắn thật sâu vào lòng.

Nhưng cuối cùng, lý trí còn sót lại đã giữ cậu dừng lại. Nghĩ đến cơ thể yếu ớt của Du Chiêu, cậu không dám tiến thêm. Cậu lần mò tìm tay hắn, nắm lấy, dịu dàng xoa bóp trong giây lát. Thế nhưng hành động ấy lại như uống rượu độc giải khát, bàn tay mềm lạnh của Du Chiêu khiến cậu càng thêm mê loạn, cả người như bị rượu thiêu cháy từ trong máu.

Trước khi hoàn toàn mất kiểm soát, Triệu Văn Tranh vội lùi lại, kéo lỏng cổ áo, vừa thở hổn hển vừa dán mắt vào đôi môi ướŧ áŧ, long lanh của Du Chiêu. Giọng cậu khàn khàn: “Đừng sợ, ta sẽ không làm gì cả.”

Cậu chỉ muốn hôn Du Chiêu thật tốt, chỉ thế thôi.

Lời nói ấy vừa như để trấn an Du Chiêu, lại vừa như tự cảnh báo bản thân.

Nhưng rõ ràng người không muốn chỉ dừng lại trong vòng tay trống rỗng cũng không chỉ có mình cậu.

Ánh mắt Du Chiêu chậm rãi trượt xuống, dừng lại nơi chiếc xương quai xanh lấp ló dưới lớp áo bị xộc xệch của Triệu Văn Tranh. Hắn bất chợt ra lệnh: “Cởϊ áσ ra.”

Giọng hắn cũng khàn đi.

Triệu Văn Tranh thoáng ngơ ngác: “Hửm?”

“Ngươi đang nói là nóng, đúng không?” Du Chiêu nhìn cậu, ánh mắt sáng rực: “Vậy thì cởϊ áσ ra đi.”

Triệu Văn Tranh bắt đầu thấy có gì đó sai sai: “Tiểu Chiêu, ta…”

“Tam ca.” Du Chiêu ngắt lời, giọng nhẹ nhàng đến rợn người: “Ngươi còn nhớ… Đã hứa với ta điều gì không?”

Tất nhiên là nhớ.

“Đợi huynh khỏe lại, muốn nhìn ta thế nào cũng được.”

Du Chiêu chăm chú nhìn cậu, giọng nói càng thêm dịu dàng, xen chút van nài, như đang dụ dỗ: “Tam ca, ta muốn nhìn ngươi thật kỹ… Được không?”

Hắn dùng ánh mắt ấy, nói những lời ấy, dù yêu cầu có vô lý thế nào, Triệu Văn Tranh cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý. Huống chi… Chuyện này hoàn toàn không phải là vô lý.

Cậu đã hứa rồi.

Do dự một thoáng, cuối cùng cậu gật đầu, đứng dậy đóng cửa sổ lại, rồi bắt đầu cởi thắt lưng.

Vì rượu đã ngấm, tay cậu hơi run, mất một lúc vẫn chưa tháo được.

Du Chiêu im lặng nhìn cậu lóng ngóng với chiếc đai lưng kia, ánh mắt khi tối khi sáng. Những ngón tay hắn khẽ động, gần như muốn kéo anh vào lòng, tự tay cởi bỏ những lớp vải vướng víu kia, sau đó thô bạo xé toạc từng mảnh y phục đáng ghét ấy rồi…

Nhưng hắn lại phải thừa nhận việc Triệu Văn Tranh tự tay cởi đồ trước mặt mình, ở một khía cạnh nào đó, lại khơi lên sự tàn nhẫn sâu kín trong lòng hắn như một loại thú vui thầm kín, khiến hắn vừa thỏa mãn vừa muốn giam cầm.

Cuối cùng, Du Chiêu vẫn kiềm chế, một tay chống cằm, ngồi thưởng thức màn biểu diễn đặc biệt đêm giao thừa, chỉ dành riêng cho hắn.

Ánh mắt cậu dõi theo từng cử động của Triệu Văn Tranh, từ thắt lưng đến cổ áo rồi tới lớp áo ngoài… Quả thực, hắn đang nhìn thật kỹ như đã nói, ánh mắt chuyên chú, nóng bỏng, thậm chí mang theo cảm giác dính dấp như thể đang dùng ánh mắt liếʍ láp từng tấc da thịt lộ ra.

Ánh mắt hạ lưu này thường chỉ xuất hiện khi những tên du côn dâʍ đãиɠ nhìn chằm chằm vào các cô nương xinh đẹp đi ngang qua. Nhưng bây giờ, hắn lại dùng ánh mắt đó để nhìn Triệu Văn Tranh cởi đồ.

Không, đó không đơn thuần là nhìn, chính xác hơn phải gọi là thị gian.

Dù Triệu Văn Tranh không phải là người dễ xấu hổ nhưng lúc này cũng cảm thấy hơi khó chịu. Cậu dừng lại một chút, ngước mắt lên nói: “Tiểu Chiêu?”

“Ừm?” Giọng Du Chiêu khàn khàn đến mức khó tin, thản nhiên ra lệnh: “Tiếp tục đi.”

Vì vậy, Triệu Văn Tranh đành tiếp tục.

Nhìn y phục chất đống dưới chân, cậu bất lực nói: “Bây giờ được chưa?”