Chương 34

Tất nhiên hắn không phải Bạch Nương Tử. Dẫu yêu thích Triệu Văn Tranh nhưng nếu lòng đã khởi nghi thì dù là yêu, hắn cũng sẽ không vì thế mà tự đặt mình vào hiểm cảnh.

Trừ khi… Hắn chắc chắn chén rượu này vô hại.

Nếu Triệu Văn Tranh không chịu nói rõ, hắn tuyệt đối sẽ không uống.

Hắn…

Bất chợt tay Du Chiêu run lên, hai giọt rượu sóng sánh tràn ra, nhỏ xuống cổ tay.

Nhưng Du Chiêu chẳng buồn để tâm.

Hắn khẽ cúi đầu, bóng tối bao phủ tầm nhìn, chẳng thấy gì cả.

Nhưng hắn biết rõ chuyện gì đang xảy ra.

Triệu Văn Tranh đang ngồi xổm bên cạnh, dùng đôi môi mềm mại và nóng hổi sau khi uống rượu, từng chút từng chút hôn lên từng ngón tay trái của hắn.

Và điều nóng bỏng hơn cả đôi môi đó, là…

Du Chiêu căng chặt các ngón tay, đôi mắt nhìn trân trân về phía cậu. Hắn không thể nhìn thấy cậu nhưng nghe rõ tiếng tim đập dồn dập, như trống trận, từng nhịp từng nhịp không ngừng nghỉ.

Người ta có thể nói đó là do rượu.

Nhưng ngoài ra, Du Chiêu còn nghe được âm thanh vọng từ trái tim kia, rối loạn, mơ hồ, như lời thì thầm của một kẻ đang say, cứ thế mà bộc bạch, không kiêng dè.

Nói về sự yêu thương, sự say đắm, về cảm xúc chưa từng được che giấu và trong khoảnh khắc này chính là khát khao mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Tình cảm nóng rực ấy tràn đến, giống như rượu mạnh quấn lấy hắn, từng chút thấm sâu, phá tan lớp phòng bị trong tim.

Đầu lưỡi nóng hổi lướt đến tận gốc ngón tay, nơi khơi dậy cảm giác tê dại ngứa ngáy. Du Chiêu nuốt khan một cái, thần sắc thay đổi chốc lát, rồi đột ngột nâng tay phải, uống cạn ly rượu trong một hơi.

Tiếng nuốt khiến Triệu Văn Tranh ngẩng đầu: “Huynh uống rồi à?”

Du Chiêu mím môi, trong mắt ẩn hiện cảm xúc khó tả: “Ừ.”

Triệu Văn Tranh khẽ “suỵt” một tiếng, ra hiệu cho hắn im lặng rồi cởϊ áσ choàng khoác lên người hắn, đẩy xe lăn xoay một vòng, để hắn đối diện thẳng với cửa sổ. Sau đó, cậu nhanh chóng bước tới trước cửa, mở tung ra.

Gió lạnh buốt tràn vào như đâm xuyên da thịt.

Giữa tiếng gió rít từng cơn, Du Chiêu nghe thấy Triệu Văn Tranh quay trở lại sau lưng mình, hai tay nhẹ nhàng che mắt hắn lại. Bên tai dần ấm lên, là Triệu Văn Tranh cúi người, cằm khẽ tựa lên vai hắn.

Hắn nghe giọng nói trầm ấm, quen thuộc của Triệu Văn Tranh vang bên tai.

“Một.”

“Hai.”

“Ba.”

“Đoàng!”

Tiếng pháo hoa nổ vang đột ngột che lấp lời cậu, đôi bàn tay ấm áp dời đi, mí mắt Du Chiêu khẽ run, chậm rãi mở ra.

Sau hơn nửa năm sống trong bóng tối, lần đầu tiên, trong thế giới của hắn lại xuất hiện màu sắc.

Từng chùm, từng chùm pháo hoa nối tiếp nhau bùng nổ rực rỡ, mạnh mẽ xé toạc màn đêm, vẽ nên những mảng sáng lấp lánh trên nền trời. Những ánh sáng ấy rực rỡ đến chói mắt, đa dạng hình thù, lung linh huyền ảo như thể ai đó đánh đổ cả một dải ngân hà, rải khắp bầu trời.

Một màn pháo hoa rực rỡ, lộng lẫy.

Đồng thời, Du Chiêu nghe thấy giọng nói trầm thấp xen lẫn tiếng cười khẽ của Triệu Văn Tranh: “Loại rượu này là ta nhờ Hứa sư huynh tìm người ủ. Tuy chỉ có thể giúp huynh tạm thời khôi phục thị lực… Ban đầu ta định đợi đến mùa xuân, đưa huynh đi ngắm hoa đào. Nhưng xem ra còn lâu quá. Không ngắm được hoa đào thì ngắm pháo hoa cũng không tệ.”

Cậu nghiêng đầu, khẽ hôn lên hoa tai Du Chiêu, thì thầm: “Tiểu Chiêu, chúc mừng năm mới.”

Du Chiêu ánh mắt khẽ run: “Chúc mừng năm mới.”

Triệu Văn Tranh cười nhẹ một cái nữa: “Đây là quà mừng năm mới ta tặng huynh. Thích không?”

“…”

Hơi thở nồng mùi rượu của cậu cứ lướt qua cổ hắn, từng nhịp, từng nhịp. Du Chiêu rốt cuộc không nhịn được nữa, hô hấp có phần rối loạn, khẽ ra lệnh: “Đứng thẳng dậy.”

“Hửm?” Triệu Văn Tranh thoáng khó hiểu nhưng vẫn làm theo, đứng thẳng dậy, nghĩ ngợi một chút rồi bước lại sát cửa sổ, chắn bớt gió lạnh cho hắn, rồi quay đầu cười hỏi: “Sao thế?”

Ngay khoảnh khắc cậu quay đầu lại, Du Chiêu bỗng nghẹn thở, vô thức siết chặt tay vịn xe lăn.

Hắn mím môi, gần như trừng mắt nhìn Triệu Văn Tranh.

Hắn không còn nhớ rõ dáng vẻ của người tên Triệu Văn Tranh. Trước khi khôi phục thị lực, hắn từng tưởng tượng không biết nam nhân yêu mình kia trông như thế nào.

Nhưng không đời nào hắn ngờ được lại là thế này.

Triệu Văn Tranh, sao lại có khuôn mặt như thế này?

Không thể gọi là khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành, nhưng...

Đồng tử Du Chiêu co lại, chậm rãi dời ánh nhìn từ đôi mắt sáng ngời, kiên định đang mỉm cười, đến sống mũi cao thẳng rồi tới bờ môi góc cạnh rõ ràng kia.

Đôi môi đó, giống như chủ nhân của nó, mạnh mẽ, cứng cỏi, chẳng có vẻ gì là mềm mại. Nhưng trong bóng tối, Du Chiêu đã từng vô số lần hôn lên đó, cũng từng bị hôn lại. Hắn biết rất rõ đôi môi ấy khi hôn lên mềm mại nhường nào, ngọt ngào ra sao.

Hắn nhớ lại lần đo cơ thể đầy ám muội không lâu trước đây, mình từng nói: Triệu Văn Tranh chắc chắn là một nam nhân rất đẹp.

Giờ thì hắn tận mắt chứng kiến.

Đúng vậy là một nam nhân rất anh tuấn, vóc dáng cao ráo, đường nét rõ ràng, khí chất nổi bật.

Nhưng không chỉ đơn thuần là đẹp…