Chương 32

Du Chiêu cười dịu dàng: “Tam ca, cởϊ áσ ra, được không?”

Triệu Văn Tranh lập tức đỏ bừng mặt, há miệng lắp bắp: “Tiểu Chiêu…”

Du Chiêu nhẹ giọng “Ừm” một tiếng: “Không được sao?”

Biểu cảm đó, vô tội đến mức không thể vô tội hơn.

Cậu nghi ngờ Du Chiêu đang cố ý gài bẫy mình nhưng khi nhìn vào đôi mắt dịu dàng mà u ám của đối phương, cậu lại không tài nào hỏi ra miệng.

Chỉ có thể đứng sững tại chỗ, thở dốc từng nhịp, mặt đỏ tai hồng mà trừng Du Chiêu.

Du Chiêu khẽ mỉm cười, kiên nhẫn hỏi: “Tam ca định từ chối ta sao?”

Triệu Văn Tranh đầu óc trống rỗng, bản năng trả lời: “Tất nhiên không…”

Du Chiêu lập tức bật cười, tâm trạng rất tốt: “Vậy là đồng ý rồi sao?”

Đồng thời, bàn tay y đã lần xuống đai lưng của Triệu Văn Tranh.

Triệu Văn Tranh giật nảy mình, vội chụp lấy tay hắn.

Du Chiêu có chút kinh ngạc: “Tam ca?”

Triệu Văn Tranh cúi đầu, nhìn thấy gương mặt đối phương ẩn chứa ý cười nhàn nhạt, tóc đen tôn lên làn da trắng như tuyết, đôi mắt đen láy, còn môi thì đỏ như son. Sự đối lập màu sắc quá mức rõ ràng khiến gương mặt vốn ôn hòa vô hại ấy lại có thêm vài phần yêu dị, như yêu tinh biển cả, như succubus, như những sinh vật đẹp đẽ nhưng nguy hiểm chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Mà Triệu Văn Tranh lại xui xẻo bị mê hoặc, ý chí dao động, bàn tay đang giữ lấy đối phương cũng nới lỏng theo.

Du Chiêu nhạy bén nhận ra khoảnh khắc do dự này của cậu, lập tức lợi dụng sơ hở, ngón tay khéo léo móc vào thắt lưng, thoăn thoắt kéo lỏng ra, trơn tru đến mức chẳng giống một người mù chút nào.

Hắncúi đầu, che đi nụ cười đắc ý nơi khóe môi, dùng giọng điệu dịu dàng như nước, thốt ra những lời đầy ác ý: “Nếu tam ca thấy không thoải mái, có thể ngăn ta lại bất cứ lúc nào.”

Mặt Triệu Văn Tranh lập tức đỏ bừng, lúng túng đến cực điểm: Chỉ là cởϊ áσ thôi, cần gì phải nói ra kiểu như…

Cậu cứng đờ đứng nguyên tại chỗ, từ đầu đến chân, kể cả tóc tai cũng cứng ngắc, đến mức không nhấc nổi một ngón tay, chỉ có thể trợn trừng mắt nhìn thẳng phía trước, tự thôi miên rằng mình chỉ là một khúc gỗ, một bức tượng thạch cao.

Nhưng thực tế, cậu lại giống một người thực vật hơn, cơ thể không thể động đậy nhưng cảm giác lại nhạy bén và phong phú vô cùng.

Cậu cảm nhận được Du Chiêu đang cởi dải áo của mình ra thế nào, kéo lớp trung y của cậu xuống ra sao, khiến nó lỏng lẻo vắt ngang khuỷu tay cậu, chỉ còn lại một lớp áσ ɭóŧ bên trong miễn cưỡng giữ lại chút che chắn.

Đó là một chiếc áσ ɭóŧ trắng, mỏng như lụa, mềm mại và trơn mịn. Vì cậu không biết từ lúc nào đã toát một tầng mồ hôi mỏng nên lớp vải mỏng ấy đã mất đi sự bằng phẳng, dán chặt vào đường nét cơ thể cậu, mơ hồ để lộ ra chút sắc da bên trong.

Du Chiêu tốt bụng để cậu giữ lại lớp vải này, sau đó bắt đầu nghiêm túc dùng tay đo lường hình thể cậu. Hắn luồn tay vào dưới vạt áo, từng đầu ngón tay mang theo hơi lạnh chầm chậm trượt qua từng tấc da thịt, động tác chậm rãi tựa như rắn bò.

Toàn thân Triệu Văn Tranh nổi da gà, vô thức co rút cơ bụng, khiến Du Chiêu bật cười khe khẽ.

Những ngón tay lạnh lẽo dừng lại ở hõm eo cậu, Du Chiêu thì thầm: “Đây là thắt lưng phải không?”

Hắn lại dùng mu bàn tay chạm vào lớp vải ẩm ướt: “Hửm… Áo bị ướt rồi, là ra mồ hôi sao?”

Chưa đợi Triệu Văn Tranh trả lời, hắn liền nghiêng người tới, nhẹ nhàng đặt mũi vào vùng bụng hắn, từ từ, sâu sắc mà hít một hơi.

“Đúng là ra mồ hôi rồi, tam ca ngại ngùng sao?” Du Chiêu bật cười.

Nói thật, giọng điệu của hắn không hề mang ý trêu chọc, dù là cười cũng nhẹ nhàng mà không hề bỡn cợt, không khiến người khác thấy phản cảm. Chỉ là…

Chỉ là chất giọng ấy quá trầm thấp, từng âm tiết thoát ra gần như hòa thành một chuỗi mơ hồ, trong đêm khuya tĩnh lặng thế này, lại mang theo cảm giác dính nhớp khác lạ, như rắn thè lưỡi.

“…Tiểu Chiêu.” Triệu Văn Tranh bất lực thúc giục hắn: “Nhanh lên một chút đi.”

Cậu nói dối: “Ta cảm thấy hơi lạnh.”

Du Chiêu khẽ cười: “Được, ta nghe lời tam ca.”

“Ta sẽ nhanh một chút.”



Chưa nói đến việc Triệu Văn Tranh lại vì ẩn ý trong lời nói đó mà xấu hổ lần nữa thì hành động sau đó của Du Chiêu quả thực đã nhanh hơn nhiều. Không bao lâu sau, hắn đã đo xong toàn bộ phần thân trên của cậu, nói cách khác là đã sờ hết một lượt.

Cuối cùng, Du Chiêu đặt tay lên eo cậu, lòng bàn tay mát lạnh mịn màng chậm rãi lướt qua làn da mềm mại dẻo dai chứa đựng sức sống tràn trề, ngẩng mặt lên cười nói: “Tam ca hẳn là một nam nhân rất đẹp.”

Nhưng Triệu Văn Tranh lại không có tâm trạng để vui mừng trước lời khen của người trong lòng, cậu đỏ bừng mặt gạt tay Du Chiêu ra, miệng nói: “Đo xong rồi thì mau nghỉ ngơi đi.”

Đồng thời vội vàng khoác áo ngoài lên người.

Cậu muốn che giấu phản ứng nào đó trên cơ thể, thậm chí không kịp cài lại lớp áσ ɭóŧ bị xộc xệch.