Chương 30

Triệu Văn Tranh thoáng chốc không phân rõ là cảm giác xấu hổ khi tâm tư bị vạch trần, hay sự cám dỗ mà lời nói kia mang lại mới là thứ khiến y khó chịu hơn.

Cậu cố tỏ ra bình tĩnh, nói: “Ta không có ý đó.”

Nhẹ nhàng bổ sung: “Ý ta là, chỗ nào của huynh cũng đẹp.”

Du Chiêu lặp lại câu nói kia với vẻ suy tư: “Chỗ nào cũng đẹp sao? Nhưng tam ca, ngươi chưa từng nhìn thấy cơ thể ta mà.”

Triệu Văn Tranh: “…”

Du Chiêu nở nụ cười: “Ngươi có muốn xem thử không?”

Triệu Văn Tranh: “…”

Cậu vừa lúng túng vừa bất đắc dĩ: "Tiểu Chiêu."

Nói ra thì, rõ ràng Du Chiêu là người tàn tật, lại còn bị mù, theo lý mà nói, trong mối quan hệ này, cậu đáng lẽ phải chiếm thế thượng phong. Thế nhưng trên thực tế, cậu lại thường xuyên bị một Du Chiêu chẳng nhìn thấy gì làm cho á khẩu chỉ với đôi ba câu nói.

Haiz, Tiểu Chiêu cái gì cũng tốt, chỉ là đôi khi quá thích trêu chọc cậuthôi.

Nhưng với tình trạng của hắn bây giờ, nếu cậuthật sự làm ra chuyện gì, chẳng phải sẽ hại hắn sao?

Có lẽ Tiểu Chiêu cũng nhìn ra sự do dự trong lòng cậu cho nên mới cố tình trêu đùa cậu hết lần này đến lần khác như vậy.

Cậu nghĩ vậy mà không hề tức giận chút nào, ngược lại còn cảm thấy ngọt ngào, chỉ có thể nắm chặt tay Tiểu Chiêu, cố gắng khuyên nhủ một cách nghiêm túc: “Tiểu Chiêu, cơ thể huynh bây giờ chưa khỏe, Hàn dược sư nói…”

“Hàn dược sư nói gì?”

Động tác của Triệu Văn Tranh khựng lại.

Hàn dược sư nói rằng thân thể của Du Chiêu còn yếu cần tiếp tục bồi dưỡng, không thể làm chuyện phu thê.

Du Chiêu lại khẽ bật cười: “Tam ca đang nghĩ gì thế?”

Triệu Văn Tranh im lặng một lát, rồi đứng dậy, lại dùng đến cái cớ quen thuộc: “Trời cũng khuya rồi…”

“Ngươi lại muốn đi sao?” Du Chiêu kéo tay cậu lại, ánh mắt thoáng vẻ nguy hiểm: “Tam ca, ngươi đã trốn tránh ta bao lâu rồi?”

Triệu Văn Tranh theo phản xạ phủ nhận: “Ta đâu có trốn huynh? Chẳng phải ngày nào ta cũng đến bên huynh sao.”

Trốn mà như vậy sao?

Du Chiêu chậm rãi nói: “Nhưng ngươi từng nói sẽ ngủ cùng ta mà.”

Triệu Văn Tranh giữ vẻ bình tĩnh: “Chỉ là dạo này ta bận quá, không có thời gian thôi.”

Du Chiêu im lặng một lúc, rồi buông tay cậu ra: “Được thôi, vậy ngươi đi đi.”

Hàng mi dài rủ xuống, đổ bóng nhạt lên mi mắt, sắc mặt hắn cũng dần ảm đạm.

Triệu Văn Tranh bỗng cảm thấy mình chẳng khác nào một nam nhân tệ bạc, suốt ngày bận rộn bên ngoài, rồi về nhà lấy cớ dối gạt thê tử.

Cậu cứng người, rồi lại nắm lấy tay Du Chiêu: “Tiểu Chiêu, nghe ta giải thích, ta thật sự bận, đợi qua khoảng thời gian này…”

“Được mà.” Du Chiêu rút tay lại, nở nụ cười đầy thấu hiểu, “Ta đợi ngươi.”

Triệu Văn Tranh: “…”

Đi cũng không được, mà ở lại cũng không xong. Đứng cứng ngắc một hồi lâu, cuối cùng cậu chỉ có thể cắn răng giữ chặt tay Du Chiêu, thành khẩn nói lời xin lỗi: “Là ta sai rồi, ta nên dành thời gian ở bên huynh nhiều hơn.”

Du Chiêu để mặc cậu nắm tay mình, đầu vẫn cúi xuống, giọng nói nhẹ nhàng: “Ngươi không cần miễn cưỡng đâu.”

“Không miễn cưỡng.” Triệu Văn Tranh lại ngồi xuống, thấy rõ vẻ mất mát trên mặt hắn, lòng như bị ai siết chặt, vội đưa tay ôm lấy bờ vai Du Chiêu: “Ta cam tâm tình nguyện, thật đấy.”

Du Chiêu khẽ cắn môi: “Thực ra, ta vốn định nói với ngươi rằng vừa rồi ta mơ hồ nhìn thấy ngươi rồi.”

Triệu Văn Tranh ngẩn ra, gần như bị niềm vui bất ngờ này làm cho choáng váng, siết chặt tay Du Chiêu, vui mừng hỏi: “Thật sao?”

Nhưng ngay sau đó lại cau mày: “Nhưng Hàn dược sư nói rằng thuốc chưa tìm đủ, hiệu quả sẽ không thể nhanh đến vậy.”

Cậu có chút lo lắng, sợ rằng đây chỉ là niềm vui nhất thời hoặc có thể Du Chiêu chỉ tạm thời nhìn thấy.

Du Chiêu ủ rũ nói: “Ta cũng không biết, chẳng lẽ ngươi nghĩ ta đang lừa ngươi sao?”

“Dĩ nhiên không!” Triệu Văn Tranh vội vàng phủ nhận. Lúc này cậu đã ném hết sự xấu hổ ban nãy ra sau đầu, chỉ còn lại niềm hạnh phúc khó tả khi biết được thị lực của Du Chiêu đang dần hồi phục.

Cậu chỉ nghĩ rằng đây chính là hào quang nhân vật chính của Du Chiêu, không kìm được mà tiến lại gần hơn, hồi hộp và mong chờ hỏi: “Vậy, bây giờ huynh có thể nhìn thấy bao nhiêu?”

Lại hỏi: “Huynh có thấy ta không?”

Du Chiêu khẽ lắc đầu: “Chỉ mơ hồ thấy một chút thôi.”

Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy vẫn còn vương nét mờ mịt: “Ngươi ở xa quá, ta không nhìn thấy.”

Triệu Văn Tranh lại tiến gần hơn: “Bây giờ thì sao?”

Du Chiêu vẫn lắc đầu: “Vẫn không thấy.”

“Thế này thì sao?”

“Không thấy.”