Phu nhân của Triệu Văn Tranh…
Câu nói này thật quá đỗi êm tai, Triệu Văn Tranh không nhịn được mà cúi xuống hôn lêи đỉиɦ đầu hắn: “Cảm ơn huynh đã tin ta.”
Du Chiêu mỉm cười: “Ta tuy là kẻ mù lòa nhưng tâm không mù, tự nhiên phân biệt được thật giả. Không nói đến việc hắn nói dối từ đầu đến cuối, dù cho là thật, ta cũng sẽ tin ngươi vô điều kiện.”
Lúc này, Triệu Văn Tranh vừa hay đẩy cửa vào phòng, hơi ấm trong phòng cùng lời nói ngọt ngào của người trong lòng đồng thời ùa vào tai, thực sự làm cho cả trái tim cậu đều tan chảy, lỗ chân lông khắp người cũng giãn ra.
Nào ngờ ngay sau đó lại nghe Du Chiêu nói: “Ai bảo tam ca đã chuốc mê ta rồi chứ.”
Triệu Văn Tranh sửng sốt, ngay lập tức lâm vào bối rối, để che giấu sự ngượng ngùng, cậu giả vờ véo tai Du Chiêu, làm bộ đe dọa: “Huynh giỏi lắm, dám nghe lén ta nói chuyện!”
Du Chiêu khẽ cười, vẻ mặt thậm chí có chút tinh quái: “Nghe lén rồi thì có sao đâu? Tam ca muốn phạt ta sao?”
Nụ cười đó không vướng một chút u ám, đẹp đến cực điểm. Triệu Văn Tranh nhìn mà lòng nóng bừng, chỉ muốn cùng hắn cười theo, giọng điệu cũng lập tức mềm nhũn: “… Vậy cũng chẳng làm gì được huynh.”
Du Chiêu tránh thoát một kiếp, lại nhẹ nhàng thở dài: “Còn tưởng tam ca sẽ phạt ta đấy.”
Trong lời nói thế mà lại ẩn chứa vài phần thất vọng.
Triệu Văn Tranh khó hiểu: “Huynh còn mong ta phạt huynh?”
“Đúng vậy.” Du Chiêu thản nhiên thừa nhận, gãi nhẹ vào lòng bàn tay cậu ra hiệu cúi đầu, sau đó ghé sát vào tai cậu, thấp giọng nói một câu.
Triệu Văn Tranh: “…”
Đôi tai cậu lập tức đỏ bừng.
Du Chiêu khẽ thổi một hơi bên tai cậu: “Tam ca cảm thấy thế nào?”
“Không, không thế nào cả.” Triệu Văn Tranh đột ngột đứng thẳng dậy, ánh mắt né tránh, rõ ràng động tâm nhưng vẫn lắp bắp từ chối: “Dù, dù thế nào cũng phải đợi huynh khỏe lại rồi hẵng…”
“Chờ ta khỏe lại, có lẽ đã là một quang cảnh khác rồi.” Du Chiêu bị từ chối cũng không thất vọng, chậm rãi nói: “Tam ca, ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ.”
Triệu Văn Tranh không hiểu ý của hắn.
Nhưng vẫn có chút lo lắng mà hỏi: “Quang cảnh khác… Chúng ta vẫn ở bên nhau chứ?”
Du Chiêu im lặng giây lát, thần sắc dịu dàng: “Tất nhiên.”
Triệu Văn Tranh thả lỏng: “Vậy thì không sao, thay đổi thì thay đổi thôi.”
Cậu nghĩ, chỉ cần hai người họ vẫn bên nhau dù thay đổi thì còn có thể thay đổi đến mức nào chứ?
Du Chiêu nghe vậy, khẽ mỉm cười nhưng cũng không đưa ra ý kiến gì thêm.
Triệu Văn Tranh nhìn thần sắc rạng rỡ của hắn, trong lòng không khỏi rung động, liền cầm một lọn tóc của hắn lên nghịch một lát, chăm chú ngắm nụ cười ấy rồi bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ, buột miệng nói: “Tiểu Chiêu, Tết năm nay, hay là đón phụ mẫu huynh đến đây đi.”
Trước đây cậu từng đề cập đến chuyện này một lần nhưng khi đó giữa cậu và Du Chiêu chỉ là phu phu trên danh nghĩa, bị từ chối cũng là điều dễ hiểu. Lần này nhắc lại, cậu cũng không biết Du Chiêu sẽ phản ứng thế nào…
Nghĩ vậy, cậu bỗng cảm thấy thấp thỏm, lo lắng không biết liệu mình có quá đột ngột hay không? Dù sao thì bọn họ cũng mới ở bên nhau được một tháng.
Nếu Du Chiêu từ chối thì cũng không sao nhưng nếu chuyện này khiến hắn có khúc mắc trong lòng thì…
Thế nhưng, rõ ràng cậu đã lo lắng quá mức.
“Năm nay e là không được rồi.” Du Chiêu dịu dàng nói: “Năm nay họ đã có kế hoạch khác. Đợi sang năm, ta sẽ đón họ đến, được không?”
Câu nói này chẳng khác nào một lời đồng ý.
Triệu Văn Tranh ngẩn ra, nhất thời không kịp phản ứng: “Huynh đồng ý rồi?”
“Đúng vậy, ta đã đồng ý với ngươi rồi.” Du Chiêu dường như có chút bất đắc dĩ: “Tam ca, phản ứng của ngươi là sao vậy? Chẳng lẽ trong lòng ngươi thực ra lại mong ta từ chối ngươi sao?”
“Đương nhiên không phải!” Triệu Văn Tranh vội đáp: “Chỉ là ta nghĩ… Huynh sẽ không đồng ý dễ dàng như vậy.”
Chịu để cậu đón cả phụ mẫu và người nhà tới đây ăn Tết, chẳng phải có nghĩa là Du Chiêu đã hoàn toàn chấp nhận cậu rồi sao?
Nghĩ đến đây, lòng cậu dường như bay bổng tận chín tầng mây, tình cảm dành cho Du Chiêu lại càng thêm sâu đậm. Nhìn hắn một hồi, cuối cùng không nhịn được mà nâng khuôn mặt tuyệt mỹ ấy lên, hôn nhanh hai cái.
Du Chiêu khẽ mỉm cười, không né tránh nụ hôn của cậu, chỉ cười hỏi: “Ý của tam ca là ta nên đưa ra vài điều kiện sao?”
“Ta không có ý đó!” Triệu Văn Tranh theo bản năng phủ nhận nhưng rồi lại ngập ngừng, nói tiếp: “Nhưng mà nếu huynh có điều kiện gì, cứ việc nói với ta.”
Du Chêu suy nghĩ một lát, rồi chậm rãi hỏi: “Điều kiện gì cũng được sao?”
“Đúng, điều kiện gì cũng được.”
Lần này, không có thêm điều kiện ngoại trừ mạng sống.
Du Chiêu nở nụ cười, nửa đùa nửa thật: “Nếu vậy, tối nay ngươi ở lại đây đi.”
Triệu Văn Tranh: “?”