Mình cũng không phiền nhưng hắn thật sự không phiền sao?
Triệu Văn Tranh thầm đáp lại trong lòng, sau đó lại tự mắng bản thân là đồ ngu.
Hắn đặt lại chén nước, ngồi xuống lần nữa, hít một hơi thật sâu, nghiêm túc nói: “Du Chiêu, huynh có phải…”
Có phải huynh cũng thích ta không?
Mặc kệ là tự tin thái quá hay bị từ chối, cậu không thể chịu nổi nữa, nhất định phải hỏi rõ ràng ngay lúc này.
Nhưng dù nói thì dễ, nghĩ đến hậu quả của việc bị từ chối, cậu vẫn có chút do dự.
“Ta là gì cơ?” Du Chiêu hỏi.
Triệu Văn Tranh lưỡng lự, trong chốc lát không nói gì, chỉ đờ đẫn nhìn chằm chằm vào đôi môi của Du Chiêu.
Du Chiêu dựa vào đầu giường, yên tĩnh mỉm cười với cậu, trong mắt đen như mực dưới ánh đèn dường như lóe lên những tia sáng vụn vỡ.
Hắn nói: “Tam ca, nếu ngươi không nói vậy thì để ta hỏi ngươi được không?”
Triệu Văn Tranh căng thẳng đến mức đầu óc mơ hồ: “Huynh hỏi đi.”
Du Chiêu chống tay, nhích lại gần hơn, mỉm cười nói: “Lần trước ta hỏi ngươi có phải muốn hôn ta không, ngươi nói không.”
“Thế bây giờ, ngươi cứ nhìn ta mãi như vậy, có phải là muốn hôn ta không?”
“…”
Hơi thở của Triệu Văn Tranh chợt nghẹn lại, trong thoáng chốc dường như vạn vật xung quanh đều trở nên xa xôi.
Trong thế giới hỗn loạn, trống rỗng của cậu lúc này chỉ nhìn thấy gương mặt xinh đẹp, đầy mê hoặc của Du Chiêu, chỉ có thể nghe thấy nhịp tim điên cuồng của chính mình, từng nhịp, từng nhịp như tiếng trống dồn dập, chấn động đến mức tai cậu cũng ù đi.
Còn gì để do dự nữa, còn gì để trốn tránh nữa.
Mặc kệ hậu quả là gì, khi người trong lòng đã gợi ý đến thế này, là nam nhân thì phải tiến lên.
Cậu nhắm chặt mắt, cắn răng chấp nhận số phận: “… Phải.”
Giọng cậu khàn đi, lại hỏi: “Huynh đối với ta như vậy, có phải là…”
Du Chiêu nâng tay, nhẹ nhàng chạm vào mặt cậu, có lẽ vì không nhìn thấy, ngón tay cái của hắn lướt qua đôi môi đang khẽ hé mở của cậu.
Triệu Văn Tranh lập tức im bặt.
Du Chiêu khẽ bật cười, hơi ngẩng đầu lên, đôi môi mềm mại, ấm áp chạm nhẹ vào cậu.
Chỉ là một cái chạm thoáng qua.
Sau đó, Triệu Văn Tranh nghe thấy hắn nói: “Ta cũng vậy.”
Lời còn chưa dứt, môi hắn lại một lần nữa bị lấp kín.
Bộ não Triệu Văn Tranh ù đặc, hoàn toàn ngừng hoạt động.
Cậu như bị chiếc bánh nhân vàng từ trên trời rơi xuống này làm choáng váng, cả người rơi vào một trạng thái lâng lâng kỳ diệu, không còn nghe thấy tiếng người nói chuyện bên ngoài cửa sổ, cũng chẳng cảm nhận được cái se lạnh của đêm thu. Tất cả giác quan đều dồn hết vào cảm nhận từng cái chạm của Du Chiêu.
Hơi thở ấm áp của Du Chiêu quẩn quanh bên chóp mũi cậu, hòa vào nhau. Những ngón tay lạnh lẽo lướt trên cằm cậu, khẽ mơn trớn nơi khóe môi. Và cả…
Cả đôi môi ấm nóng của Du Chiêu đang hôn cậu một cách mạnh mẽ.
Du Chiêu đang hôn cậu.
Nhận thức này khiến tim cậu loạn nhịp, từng tiếng đập mạnh như muốn phá tan l*иg ngực. Cậu cảm thấy mình đang thiếu oxy nhưng lại không dám thở mạnh, chỉ sợ đây chỉ là một giấc mộng đẹp do cậu tự huyễn hoặc, chỉ cần thở mạnh một chút nó sẽ tan biến mất.
Cậu chỉ có thể cố gắng nín thở, đờ đẫn nhìn gương mặt gần trong gang tấc của Du Chiêu, cố gắng khắc ghi giấc mơ này thật rõ ràng.
Nhưng ngay lúc đó, Du Chiêu rời khỏi môi cậu.
Triệu Văn Tranh lập tức cảm thấy mất mát, vậy là kết thúc rồi sao?
Du Chiêu hơi cúi đầu, trán kề trán với cậu, chóp mũi cọ nhẹ vào nhau, khẽ cười, giọng nói thấp đến mức như một lời tình tự. Hắn nói: “Nhắm mắt lại đi.”
Triệu Văn Tranh vừa nghĩ hắn làm sao biết được cậu chưa nhắm mắt vừa đè nén cảm xúc đang dâng trào trong lòng, run rẩy nhắm mắt lại.
Du Chiêu lại vuốt ve khuôn mặt cậu, nhẹ giọng nói: “Mặt ngươi nóng quá, có phải là đang xấu hổ không?”
Triệu Văn Tranh nói mà giọng cứ bay bay: “Không phải.”
Cậu chỉ là đang cố nhịn thôi.
Vừa đáp lời, cậu vừa cảm thấy tình thế có chút không đúng, trong tưởng tượng của cậu, cậu mới nên là người nắm quyền chủ động nhưng tại sao bây giờ lại…
Rồi cậu nghe thấy Du Chiêu bật cười khe khẽ.
Tiếng cười rất ngắn, không hề có chút trêu chọc nào nhưng Triệu Văn Tranh lại không hiểu sao, cảm thấy mặt mình như bốc cháy.
Nhiệt độ đó nóng đến mức đốt cháy luôn chút lý trí còn sót lại của cậu.
Mơ màng giữa cơn mê đắm, cậu nghe thấy Du Chiêu nói: “Mở miệng ra.”
Cậu liền hé miệng ra một chút rồi lập tức nhận ra Du Chiêu muốn làm gì, toàn thân cậu không cách nào kiềm chế mà bắt đầu run rẩy. Hàng mi dài sẫm màu run lên, đôi môi hơi hé mở cũng run lên, bàn tay đặt bên hông cũng run lên, ngay cả trái tim, vì sự mong đợi và hồi hộp, cũng khẽ run rẩy.
Du Chiêu cảm nhận được sự căng thẳng của cậu. Hắn dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lướt qua khóe môi mềm mại, ẩm ướt của Triệu văn tranh, một lần nữa tiếc nuối rằng mình đã mất đi thị lực.