Mặc dù đã quyết định phải sớm đưa Du Chiêu về Quy Nhất Tông nhưng chuyện này không thể một sớm một chiều mà làm được, chí ít cũng phải đợi qua năm mới, khi thân thể đã ổn định mới được.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Văn Tranh bị Triệu phụ gọi đi giúp đỡ, nói là giúp đỡ nhưng thực chất chỉ là Triệu phụ làm việc còn cậu chỉ đứng bên quan sát. Cậu biết đây là phụ thân mình cố ý chỉ bảo nên kiên nhẫn theo dõi toàn bộ quá trình. Đến trưa được thả ra, ăn cơm cùng Du Chiêu xong tranh thủ sai người đến nhà họ Du Chiêua một ít tiền tài rồi lại bị gọi đi, mãi đến khi mặt trời sắp lặn mới được giải thoát.
Cậu hỏi một tiểu tư hầu cận Du Chiêu, biết đối phương vẫn chưa xong việc tu luyện liền không quấy rầy, sau đó xoay người đi vào bếp.
Cho nên khi Du Chiêu vừa kết thúc, mới tự mình đẩy xe lăn ra được một đoạn thì cửa đã bị gõ nhẹ.
Triệu Văn Tranh đẩy cậu đến phòng ăn, cười nói: “Hôm nay bận cả ngày rồi, mệt lắm phải không? Mau đến ăn cơm đi.”
Bản thân cậu cũng bận cả ngày, bình thường không thấy cậu vui vẻ như vậy. Ban đầu Du Chiêu còn tưởng là vì chuyện hôm qua nhưng khi nếm thử một miếng, hắn mới hiểu ra.
Hắn dừng đũa, ngẩng đầu lên: “Ngươi nấu?”
“Đúng vậy.” Triệu Văn Tranh giọng điệu mang theo chút đắc ý, gắp thức ăn cho hắn: “Sao nào, hợp khẩu vị không?”
Du Chiêu khẽ gật đầu, bỗng nghe cậu nhỏ giọng hỏi: “Những ngày qua, huynh ăn không ngon đúng không?”
“…” Du Chiêu thản nhiên nói: “Nếu để Vương sư phó nghe thấy câu này…”
“Nghe thì nghe thôi.” Triệu Văn Tranh thờ ơ phất tay: “Món ăn trong nhà cay quá. Lúc nãy ta vào bếp nấu ăn, huynh không biết đâu, ngay cả nồi cũng dính vị cay, ta phải rửa mấy lần mới tạm dùng được.”
Du Chiêu bật cười: “Làm gì có chuyện khoa trương thế.”
“Thì đúng là không đến mức ấy.” Triệu Văn Tranh thành thật nói: “Ta chỉ muốn chọc huynh vui thôi.”
Du Chiêu hơi mím môi, ánh mắt thoáng hiện chút cảm xúc phức tạp nhưng rất nhanh liền biến mất, chỉ mỉm cười nói: “Đa tạ tam ca.”
Tuy nói món nào trong nhà cũng cay chỉ là câu nói vui nhưng thực tế cả nhà họ Triệu đều thích ăn đậm vị. Đầu bếp trong phủ cũng theo đó mà nấu nướng theo khẩu vị nặng, ngay cả món rau xào cũng phải thêm vài hạt hoa tiêu nếu không sẽ bị chê là nhạt nhẽo.
Thực ra, Du Chiêu không hề tỏ ra kén ăn tuy nhiên người không để tâm thì không nhận ra nhưng ai thật lòng quan tâm thì luôn nhận thấy những điều nhỏ nhặt ấy. Sau vài lần cùng nhau dùng bữa, Triệu Văn Tranh đã nhận ra rằng Du Chiêu thích ăn nhạt, thiên về vị ngọt. Trớ trêu thay, phụ mẫu cậu lại là những người cực kỳ ghét các món có vị chua ngọt. Kết quả thế nào, không cần nói cũng rõ.
Triệu Văn Tranh thì thế nào cũng được nhưng cậu mới ăn được một lúc, sự chú ý đã vô thức lệch hướng nay đã bắt đầu chuyên tâm gắp thức ăn cho Du Chiêu, đồng thời công khai nhìn người ta một cách quang minh chính đại.
Ánh mắt đó thật sự quá mức chăm chú, lại còn chứa đựng một loại nhiệt độ nóng bỏng.
Cứ như vậy một lúc sau, Du Chiêu cuối cùng không nhịn được, thấp giọng nói: “Tam ca, ta có cảm giác đấy.”
Ngữ khí có phần bất đắc dĩ.
Triệu Văn Tranh lập tức hơi ngại ngùng, nhẹ ho một tiếng: “Ta làm phiền huynh à?”
“Không hẳn. Chỉ là nếu ngươi cứ nhìn tiếp nữa…”
Hắn nuốt xuống nửa câu sau: “Đừng chỉ lo cho ta, cùng ăn đi.”
Triệu Văn Tranh quan sát biểu cảm của hấn, xác nhận mình không khiến hắn khó chịu mới yên tâm, cũng không nhìn quá lộ liễu nữa.
Ăn xong cơm, Triệu Văn Tranh dọn dẹp bát đũa, đang định đi ra ngoài thì bỗng dưng không hiểu sao lại nghĩ đến chuyện hôm nay cả ngày cậu gần như không ở cạnh Du Chiêu.
Nghĩ vậy, cậu lập tức không nỡ rời đi nữa, đổi hướng ngồi xuống còn làm bộ làm tịch nói: “Ta nghĩ rồi, thôi cứ để bọn họ dọn đi.”
Du Chiêu: “Hửm?”
Triệu Văn Tranh nghiêm túc than vãn: “Ta ghét nhất là rửa bát. Bảo ta nấu cơm thì không sao nhưng bắt ta rửa bát chẳng khác gì tra tấn ta cả.”
Du Chiêu hiểu ra, mím môi cười, dịu dàng nói: “Không sao, đợi sau này ta khỏe lại, ta sẽ rửa.”
Câu nói này như một lời nguyền cố định, lập tức làm Triệu Văn Tranh đứng hình tại chỗ.
Cậu hơi trợn mắt, bụng dạ còn đầy lời định nói bỗng chốc biến mất không dấu vết, hoặc là miệng cậu bỗng mất đi khả năng phát âm, chỉ còn đôi mắt ngây ngốc nhìn Du Chiêu, trong khi trái tim lại không kiểm soát được mà đập thình thịch.
Tay cậu đặt trên đùi vô thức siết chặt vạt áo, một lúc sau cậu mạnh tay nhéo đùi mình một cái, đầu óc choáng váng nghĩ: Mình có phải đang mơ không?
Giây tiếp theo, cậu lại cau mày phủ định suy nghĩ của chính mình: Không, chắc chắn không phải mơ. Chắc là mình nghĩ nhiều rồi, Du Chiêu chỉ thuận miệng tiếp lời mà thôi.
Rửa bát, có ý nghĩa đặc biệt gì sao?
Người ta cũng đâu có nói là muốn rửa bát cho cậu cả đời.