Mà sở dĩ trên tay cậu vương lại mùi phấn là bởi vì tên tiểu tư kia hành động quá mức chậm chạp, lúc đó Triệu Văn Tranh lại không đủ kiên nhẫn như bình thường, cuối cùng đẩy tiểu tư ra, tự mình vỗ phấn lên mặt. Dăm ba cái đã đánh tán đều lớp phấn, soi gương thấy sắc mặt quả nhiên khá hơn hẳn, cậu cũng chẳng bận tâm đến những thứ khác nữa.
Nói xong, cậu dừng lại một chút rồi thấp giọng bổ sung: “Nhưng bây giờ ta cảm thấy có khi sắc mặt ta khá lên không phải do phấn mà do ta đánh mạnh quá nên mặt đỏ lên thôi.”
Du Chiêu nhịn không được bật cười, nghiêng đầu che miệng cười khẽ vài tiếng: “Được rồi, tha cho ngươi đấy.”
Khi hắn mỉm cười thực sự trông rất đẹp. Rõ ràng khuôn mặt nhợt nhạt, ôn hòa nhưng khi cười lại có một sức hút mê hoặc khiến người khác không thể rời mắt.
Triệu Văn Tranh trong lòng có tâm sự, không đến mức không thể dời mắt khỏi hắn nhưng cũng không nhịn được mà cười theo.
Sau đó, cậu giúp Du Chiêu rửa mặt. Du Chiêu ngửa mặt lên phối hợp với động tác của cậu, trông ngoan ngoãn và yên tĩnh như một con mèo nhỏ.
Thực ra, dáng vẻ lúc nãy khi hắn ghé lại ngửi tay cậu cũng rất giống mèo.
Triệu Văn Tranh chợt nhận ra điều đó.
Rửa mặt xong, cậu lại giúp hắn lau tay, từng ngón tay được rửa sạch tỉ mỉ, động tác trước sau đều cẩn thận và dịu dàng.
Nỗi lo lắng trong lòng Triệu Văn Tranh dần dần tan biến, giống như một sĩ tử dần đắm chìm vào việc giải đề thi đại học. Cuối cùng, cậu nhìn chằm chằm vào những ngón tay thon dài của Du Chiêu, thản nhiên nói một câu: “Móng tay huynh hơi dài rồi.”
Du Chiêu khẽ ậm ừ, mỉm cười hỏi: “Ngươi giúp ta cắt không?”
Cắt móng tay vốn chẳng phải chuyện gì khó, Triệu Văn Tranh đương nhiên đồng ý. Cậu liếc nhìn ra ngoài, đề nghị: “Hôm nay trời đẹp, hay là ra ngoài cắt đi?”
Du Chiêu mỉm cười gật đầu.
Lúc này, mặt trời đã lên hẳn, ánh nắng vàng rực rỡ tràn ngập sân viện.
Triệu Văn Tranh kéo một chiếc ghế ngồi đối diện với hắn, cẩn thận cắt móng tay cho hắn.
Thế giới này không có đồ cắt móng tay, chỉ có kéo. Triệu Văn Tranh không quen dùng kéo để cắt thế nên càng thêm cẩn trọng, đôi mày hơi nhíu lại, ánh mắt tập trung như thể đang làm việc gì đó vô cùng hệ trọng, sợ không cẩn thận sẽ làm Du Chiêu chảy máu.
Tất nhiên, không cắt chảy máu mới chỉ là yêu cầu tối thiểu. Nếu làm móng tay vốn chỉnh tề của hắn trở nên lởm chởm như bị chó gặm thì càng không được.
Cắt vài nhát, dừng lại kiểm tra, chỉnh sửa một chút, cứ lặp lại như vậy.
Cắt xong một bàn tay của Du Chiêu, thời gian thậm chí đủ để Triệu Văn Tranh tự sửa móng tay, móng chân của mình xong xuôi rồi.
Khi nhìn lại thành quả, quả nhiên rất tròn trịa và ngay ngắn.
Triệu Văn Tranh chăm chú nhìn một lúc, hài lòng nhận xét: “Cũng được đấy.”
Du Chiêu liền chạm từng móng tay một, mím môi cười, hết lời khen ngợi nói: “Tam ca thật khéo tay.”
Triệu Văn Tranh bị khen đến mức hơi ngượng, phất tay ra hiệu cho qua chuyện.
Ngay sau đó, cậu nghe thấy Du Chiêu hỏi: “Sau này ngươi cũng giúp ta cắt được không?”
Giọng điệu mang theo nụ cười, chứa đựng sự mong đợi rõ ràng.
Triệu Văn Tranh giật mình, sự bình lặng trong lòng đột nhiên nổi sóng.
Cậu ấp úng: “Ta…”
Du Chiêu nghe ra sự do dự trong giọng hắn, thoáng ngạc nhiên: “Không được sao?”
Triệu Văn Tranh ngước mắt nhìn hắn.
Khuôn mặt hắn vốn đã thiếu huyết sắc, dưới ánh mặt trời lại càng trắng đến gần như phát sáng, kết hợp với mái tóc đen buông xõa, tạo nên một vẻ dịu dàng khó thực.
Cậu vô thức siết chặt tay Du Chiêu.
Có một khoảnh khắc, điều chiếm trọn tâm trí cậu không còn là nỗi lo lắng về cái chết đang cận kề mà là một xúc động vô cùng không thích hợp.
Cậu rất muốn hỏi Du Chiêu: Tại sao sau này cũng muốn ta cắt móng tay cho huynh?
Nhưng lời này, cậu không thể hỏi thành lời.
Bởi vì ngay giây tiếp theo, một tiếng huyên náo bất ngờ vang lên từ xa: “Vị tiên trưởng này! Không thể vào trong được! Tiên trưởng, tiên trưởng!”
“Tránh ra! Ta đến tìm sư đệ của ta, đừng có cản ta!” Đó là giọng của một nam nhân trẻ tuổi.
Tim Triệu Văn Tranh đập mạnh, cậu vội vã quay đầu lại.
Cùng lúc đó, tiếng cửa bị đẩy tung vang lên, một công tử mặc y phục trắng xông vào, hoàn toàn không để tâm đến sự ngăn cản của gia nhân.
Chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt của người đó, Triệu Văn Tranh lập tức nhận ra đối phương là ai.
Cậu nghẹn thở, thì thào gọi tên: “Hứa sư huynh…?”
Người này có khuôn mặt giống Từ Phong đến bảy phần.
Hứa Lăng chính là người vạch trần sự thật, cũng là người đã đưa Du Chiêu ra khỏi bể khổ đã đến.
Đến quá sớm.
Sớm đến mức bảy ngày còn chưa trôi qua.
Sớm đến mức cậu còn chưa kịp hỏi câu kia.
Sớm đến mức…
Sự xuất hiện bất ngờ của Hứa Lăng khiến Triệu Văn Tranh hoàn toàn bối rối, đầu óc trống rỗng.
Một lát sau, suy nghĩ đầu tiên trong đầu cậu lại là cận chưa cắt xong móng tay cho Du Chiêu.