“Biết muộn chi bằng biết sớm, đau dài không bằng đau ngắn mà.”
“Ngươi…” Triệu Văn Tranh nhìn hắn với ánh mắt u ám rồi cố gắng kìm nén cơn giận, chậm rãi hạ mắt xuống, giọng điệu cũng trầm hẳn: “Trong vòng ba ngày, ta sẽ để hắn biết.”
“Được.” Từ Phong lập tức đồng ý, vẻ mặt đầy vẻ khoái chí: “Vậy ta cứ ngồi đây chờ tin tốt của ngươi.”
Hắn cũng rất sòng phẳng, nói xong liền đưa hộp ngọc trong tay cho Triệu Văn Tranh. Triệu Văn Tranh mở ra, cẩn thận so sánh với ký ức của mình, xác nhận từng chi tiết đều khớp, sau đó mới đóng lại, đứng dậy nói: “Đa tạ. Ta sẽ cho người đưa tiền cho ngươi.”
“Không cần.” Từ Phong phất tay đầy sảng khoái, tâm trạng cực tốt: “Bỏ ra vài nghìn linh thạch để mua một trò cười của ngươi, ta rất vui lòng.”
Nhưng Triệu Văn Tranh vẫn khăng khăng đưa tiền, kèm theo một câu: “Nhỡ đâu đến lúc đó xem trò cười xong, ngươi lại thấy không hài lòng thì sao?”
Cậu không có ý định dùng bữa cùng Từ Phong, lấy được thứ cần liền lập tức quay về Triệu phủ. Dọc đường đi, cậu âm thầm tính toán, tuy sự xuất hiện của Từ Phong là một bất ngờ nhưng sau cuộc gặp này, cậu không chỉ có được một vị thuốc quý mà còn tạm thời ổn định được nhân tố bất ổn là Từ Phong.
Cũng có thể coi như trong hoạ có phúc.
Khi về đến nhà vừa đúng lúc đến bữa trưa.
Triệu Văn Tranh không vội đưa thuốc cho Hàn dược sư mà quay người đi tìm Du Chiêu trước.
Nhưng Du Chiêu không ở trong phòng. Cậu tìm khắp nơi cuối cùng thấy hắn bên cạnh hồ nhỏ trong viện.
Bên hồ có trồng một hàng liễu, vì thu sang, lá đã nhuốm sương, từ xanh chuyển vàng.
Du Chiêu ngồi dưới một gốc liễu.
Khoảnh khắc nhìn thấy hắn, tâm trạng xao động cả buổi sáng của Triệu Văn Tranh bỗng chốc yên tĩnh lại, tựa như chiếc lá rụng vô định cuối cùng cũng chạm đất.
Một điều kỳ lạ là rõ ràng chính Du Chiêu là nguồn cơn khiến cậu rơi vào nguy hiểm nhưng ngoại trừ đêm đầu tiên, cậu chỉ có thể bình tĩnh lại khi nhìn thấy đối phương.
Cậu bất giác mỉm cười, gọi: “Du Chiêu.”
Du Chiêu quay đầu lại, khẽ cười: “Ngươi về rồi.”
“Ừm.” Gió bên hồ hơi lớn, Triệu Văn Tranh vừa bước tới đã cảm nhận rõ ràng cái lạnh, không khỏi nói: “Sao một mình chạy ra đây? Hôm nay đâu có nắng.”
Du Chiêu mỉm cười: “Ra ngoài hóng gió một chút thôi, trong phòng cũng chẳng có gì để làm.”
“À…” Triệu Văn Tranh suýt nữa thì cắn vào lưỡi mình, vội nói: “Ta không có ý nói là huynh không thể ra ngoài đâu.”
Du Chiêu nghiêng đầu: “Vậy ngươi có ý gì?”
Trên mặt hắn vẫn mang theo ý cười, Triệu Văn Tranh thả lỏng một chút, nói: “Ta chỉ thấy huynh nên mặc thêm áo thôi.”
Cậu cởϊ áσ khoác ngoài phủ lên người Du Chiêu, đối phương dường như hơi bất đắc dĩ, nói: “Thật ra ta không thấy lạnh…”
Triệu Văn Tranh chạm vào tay hắn, nhíu mày: “Tay lạnh thế này còn bảo không lạnh?”
Du Chiêu: “Chỉ là vì…”
“Dù vì lý do gì cũng không quan trọng.” Triệu Văn Tranh kéo chặt áo khoác giúp hắn, cố tình nghiêm mặt nói: “Tam ca thấy lạnh, tức là lạnh.”
“…”
Du Chiêu sững sờ, trong mắt lóe lên một tia cảm xúc khó đoán, sau đó khẽ cong môi cười: “Được thôi. Thật ra ta sắp bị đông cứng rồi, may mà tam ca đến kịp cứu ta một mạng.”
Triệu Văn Tranh khựng lại.
Cách xưng hô tam ca này… Cậu nhớ Từ Phong trước kia cũng gọi cậu như vậy, vốn chỉ để ra vẻ ngầu một chút.
Một cách gọi đơn giản, khi được Từ Phong gọi thì không cảm thấy gì, tự xưng cũng không vấn đề gì, vậy mà khi phát ra từ miệng Du Chiêu, nó lại mang theo một cảm giác kỳ lạ, như thể hàng liễu ven hồ bỗng chốc trở lại mùa xuân, cành liễu nảy mầm, những sợi tơ liễu khẽ khàng gãi nhẹ vào lòng cậu.
…Không đúng, tơ liễu bình thường lắm thì chỉ khiến cổ họng ngứa.
Còn thứ có thể khiến lòng người ngưa ngứa như thế này, chắc phải là liễu tinh thành tinh mới làm được.
Triệu Văn Tranh ho nhẹ, cố đè xuống cảm xúc kỳ quái không nên có, vụng về đổi chủ đề: “Vừa nãy ta ra ngoài một chuyến, mua được cái này.”
Cậu nhét chiếc hộp vào tay Du Chiêu, giọng nói vô thức cao lên: “Có nó, độc trong người ngươi sẽ hoàn toàn bị áp chế, đệ có thể bắt đầu tu luyện lại.”
Du Chiêu nâng chiếc hộp trong tay, khẽ cười: “Cảm ơn tam ca.”
Triệu Văn Tranh: “Ừm…”
Cậu hơi hối hận vì vừa tự gọi mình như vậy.
Thế mà Du Chiêu dường như chẳng nhận ra sự xấu hổ của cậu còn đổ thêm dầu vào lửa: “Tam ca vất vả rồi.”
Triệu Văn Tranh thầm than khổ, lại lần nữa chuyển chủ đề: “Mẫu thân ta bảo ta gọi huynh sang ăn trưa cùng, huynh có muốn đi không? Nếu không tiện thì ta bảo người mang cơm qua phòng huynh.”
Du Chiêu trầm ngâm một lúc, không trả lời mà hỏi lại: “Tam ca thấy sao?”
“…” Triệu Văn Tranh mấp máy môi, rất muốn bảo hắn đừng gọi nữa nhưng khi cúi xuống bắt gặp đôi mắt đen láy kia, không hề vương chút bất an, lời ra đến miệng lại biến thành: “… Vậy thì đi thôi.”