Chương 5

Trong lòng Tiêu Hợp không ngừng chửi rủa cái lão bà Tống thị phiền phức này, nhưng ngoài mặt vẫn giả bộ ôn tồn: "Ta chỉ lo lắng cho tẩu tẩu nên mới ghé qua hỏi thăm. Phía trước tuyết lớn phong tỏa núi rừng, không thể đi tiếp được, e là phải nghỉ tạm ở dịch quán một đêm, chờ mai tuyết tan rồi tính sau. Tẩu tẩu thấy sắp xếp như vậy có được không?"

Dù chưa chính thức thành hôn, nhưng thánh chỉ đã ban, việc này coi như ván đã đóng thuyền. Hắn ta cố tình gọi một tiếng “tẩu tẩu” để tỏ vẻ thân thiết, hòng kéo gần khoảng cách.

Mỗi câu mỗi chữ của hắn ta đều không rời Lan Nhược Nghi.

Tống thị vô cùng tức giận, nhưng vì hắn ta chưa làm gì quá giới hạn nên bà cũng không có lý do gì để chỉ trích.

Làm sao mà Lan Nhược Nghi không nhìn ra được ý định của đối phương. Cũng may đoạn đường này có thân binh Lan gia hộ tống, Tiêu Hợp vẫn còn cố kỵ, không dám tuỳ ý quấy rầy bản thân.

Trước mắt vẫn chưa tới đất phong Trấn Nam Vương, cũng chưa gặp được thế tử, thật sự không nên xé rách mặt ngay lúc này.

"Cứ theo sắp xếp của ngươi."

Thiếu nữ bình thản trả lời, giọng nói của nàng uyển chuyển như tiếng oanh hót giữa ngày xuân.

Rõ ràng nét mặt lạnh lùng băng giá, nhưng giọng nói ấy lại như cào vào lòng người ta, khiến trái tim đối phương ngứa ngáy khó nhịn.

Cửa xe lại một lần nữa đóng lại, nhưng câu nói ấy vẫn cứ văng vẳng bên tai Tiêu Hợp.

Hắn ta cảm thấy lửa nóng trong người bốc lên hầm hập, không cách nào kìm nén nổi.

Đặc biệt là khoảnh khắc trở về xe của mình, nhìn thấy mỹ nhân Oanh Nương mảnh mai không xương mới mua đang co rúm ở góc xe, mùi son phấn thoang thoảng trên người thiếu nữ lại càng làm hắn ta nôn nóng khó nhịn.

Tiêu Hợp thô bạo bóp cằm nàng ta, kéo sát lại nhìn.

Oanh Nương cũng là một thiếu nữ xinh đẹp, nếu không hắn ta đã chẳng bỏ tiền mua nàng ta đi theo hầu hạ.

Thế nhưng, sau khi chứng kiến vẻ đẹp như tiên nữ hạ phàm kia, thì chút sắc sảo của Oanh Nương chẳng khác gì bụi trần tầm thường.

Tiêu Hợp định cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng ấy, nhưng khi chỉ còn cách vài phân, ngọn lửa du͙© vọиɠ trong người lại bị dập tắt. Hắn ta chán ghét hất mạnh thiếu nữ ra, gầm lên: "Cút ra xa một chút!"

Oanh Nương ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, làm sao sắc mặt vị nhị công tử này lại khó coi đến vậy. Nói không chừng đối phương tính tình thất thường, ra tay tàn nhẫn, càng nghĩ nàng ta càng sợ hãi, cơ thể vô thức run lên.