Tạ thị và phụ thân của Lan Nhược Nghi tình cảm mặn nồng, ông chưa từng nạp thêm thê thϊếp, nên Tống thị rất ngưỡng mộ kiểu tình nghĩa ấy, đương nhiên xem thường hạng tham hoa háo sắc như Tiêu Hợp.
Cũng chỉ có bà mới dám lén nói những lời này với Lan Nhược Nghi. Nàng nghe xong khẽ mỉm cười, định hỏi thêm vài câu thì xe ngựa đột nhiên dừng lại làm nàng ngã nhào sang một bên.
"Nhị công tử…"
Thị vệ bên ngoài hô lớn nhưng không kịp ngăn cản, rèm xe ngựa bị kẻ kia thô bạo xốc lên một góc.
Ánh sáng đột ngột tràn vào khiến Lan Nhược Nghi không kịp thích nghi, nàng nheo mắt, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên.
Mỹ nhân trước mặt đẹp tựa sen hồng đón gió. Đôi mắt nàng trong veo, sâu thẳm như làn nước mùa thu phủ một lớp sương mờ ảo. Vẻ đẹp thanh khiết, thoát tục ấy đúng là bậc thiên hương quốc sắc, khiến vạn vật xung quanh như lu mờ.
Dù đã nếm trải đủ loại mỹ nhân trên đời, Tiêu Hợp cũng không kìm được phải trầm trồ thán phục.
Hắn ta thầm rủa lão Hoàng đế lẩm cẩm, sao lại để đóa hoa rực rỡ thế này gả cho gã huynh trưởng lạnh lùng không gần nữ sắc của mình chứ. Đúng là phí phạm của trời mà!
Suốt dọc đường, trong đầu hắn ta đã vô số lần tưởng tượng về dung nhan của đệ nhất mỹ nhân Nam Quốc, nhưng khổ nỗi Tống thị che chắn quá kỹ, lúc nào nàng cũng đội mũ choàng che kín mặt.
Hôm qua, hắn ta cố tình sai người làm rách tấm màn che, tưởng rằng có thể nhìn trộm nhan sắc nàng, ai ngờ Tống thị nhanh tay lẹ mắt chắn ngay trước mặt thiếu nữ.
Khi ấy, hắn ta chỉ kịp thoáng thấy chiếc cổ trắng ngần như tuyết và đôi môi anh đào mềm mại, chuyện này khiến lòng hắn ta rạo rực suốt đêm không yên, phải tìm đến nữ tử mới mua để giải tỏa du͙© vọиɠ.
Nếu có thể được hưởng qua mỹ nhân này, thì dù có chết…
Tiêu Hợp còn chưa kịp mơ mộng tiếp, Lan Nhược Nghi đã nhanh chóng đội lại mũ choàng. Tống thị ở bên cạnh như mãnh hổ bảo vệ con, chắn ngang cửa xe, che khuất tầm mắt đang không ngừng dòm ngó của hắn ta.
"Nhị công tử đến đây có chuyện gì quan trọng sao? Nếu có việc, ngài chỉ cần thông qua thị vệ là được, hà tất phải đích thân tới tận đây?"
Tiêu Hợp chẳng thèm giấu giếm tâm tư, ánh mắt hắn ta vẫn dán chặt lấy thân hình nhỏ xinh trong xe không chịu rời. Tống thị nhìn hắn ta bằng ánh mắt lạnh lẽo, ghê tởm như nhìn một con chó dơ đang lảng vảng trước cửa nhà.