Chương 3

Tạ thị không dám nói tiếp. Nữ nhi duy nhất phải gả xa vạn dặm, chiến tranh với người Hồ biết bao giờ mới chấm dứt? Không chỉ vậy, nếu chẳng may lạch trời bị phá, người đầu tiên bị bắt giữ chắc chắn sẽ là nàng.

"Là nương vô dụng, giá như ta có thể khuyên được tổ phụ con…"

Nước mắt Tạ thị không ngừng tuôn rơi. Khổ nỗi trượng phu lại không có bên cạnh, mà dù ông có ở đây, e rằng cũng chẳng thể lay chuyển nổi ý định của Lan tướng quân.

Khác với mẫu thân mình, Lan Nhược Nghi rất bình thản.

Nàng lớn lên dưới sự dạy bảo của tổ phụ, nàng tin rằng ông làm vậy chắc chắn có lý do riêng.

Quả nhiên, đêm trước ngày xuất giá, tổ phụ đã đưa cho nàng một túi gấm.

"Thất Nương, nhớ kỹ, hãy giữ thật tổ túi gấm này, tuyệt đối không được tiết lộ với bất kỳ ai. Nửa tháng sau mới được mở ra, con nhớ rõ chưa?"

Hồi tưởng lại những chuyện đã qua tại Lâm An, một bông tuyết lạnh buốt rơi trên gò má kéo nàng về với thực tại. Túi gấm giấu trong ống tay áo áp sát vào da thịt, tỏa ra chút hơi ấm.

"Ma ma, người kể thêm cho ta nghe về chuyện của Thế tử Trấn Nam Vương được không?"

Lan Nhược Nghi im lặng siết chặt ống tay áo. Đôi mắt nàng trong trẻo như làn nước mùa thu, tinh khôi như tuyết trắng.

Tống thị là vυ" nuôi chăm sóc nàng từ nhỏ, đương nhiên bà đã sớm nghe ngóng được không ít tin tức về vị Thế tử kia.

Tống thị ngồi nghiêm chỉnh, chậm rãi kể: "Trấn Nam Vương họ Tiêu, tên chỉ có một chữ Ngật. Năm xưa chính ngài đã hộ tống bệ hạ đến Lâm An một lần nữa kiến quốc. Vương gia vốn lạnh nhạt với nữ sắc, ngoài Vương phi ra thì hậu viện chỉ có vài vị thϊếp thất. Thế tử Tiêu Tông là đích tử do Vương phi sinh hạ. Còn người đang hộ tống Thất Nương chính là thứ đệ của Thế tử, tên là Tiêu Hợp."

Nói đến đây, nhớ lại vẻ miên hoa túc liễu* của Tiêu Hợp suốt dọc đường đi, ánh mắt Tống thị thoáng hiện lên sự căm ghét: "Nếu không phải Bắc Quốc gần đây lại có biến, làm sao đến lượt hắn ta thay mặt huynh trưởng đi đón dâu chứ."

*Miên hoa túc liễu (眠花宿柳): là một thành ngữ mang nghĩa bóng, thường được dùng trong văn chương hoặc phim ảnh cổ trang để chỉ lối sống phong lưu, trăng hoa của nam nhân thời xưa.

Tống thị vốn là tỳ nữ lớn lên trong Tạ gia, theo chân Tạ thị gả vào Lan gia rồi chăm sóc Lan Nhược Nghi, quan hệ thân cận người khác không thể so được.