Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Kim Điện Xuân Triều

Chương 5: Kiểm tra xem hương thơm trên người nàng ta là gì

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Cởi y phục của nàng ta ra."

Trình Lê đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, đồng tử co rút, trong đầu "ầm" một tiếng, không dám tin vào những gì mình vừa nghe, lập tức quay người lại.

Nam nhân kia đã ung dung ngồi xuống.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Trái tim Trình Lê đập dồn dập, cơ thể không kiềm chế nổi mà run rẩy, cất tiếng chất vấn: "Thần thϊếp đã phạm tội gì?"

Tiêu Hoài Huyền lười biếng dựa vào chiếc ghế, mí mắt cụp xuống, ngón tay nhẹ nhàng xoay xoay chiếc nhẫn ngọc, giọng nói lạnh lùng ngạo mạn, lại vô cùng thản nhiên, như cố ý kéo dài âm điệu, nhưng căn bản chẳng phải để trả lời nàng.

"Kiểm tra xem hương thơm trên người nàng ta là gì."

Trình Lê bừng tỉnh, nhưng lại càng hoảng loạn hơn.

Các cung nữ bên cạnh cũng vậy.

Ba người Huệ Hương, Như Thúy, Xuân Hủy lập tức quỳ bò tới trước mặt hắn, khóc lóc cầu xin: "Hoàng thượng, đó là mùi hương tự nhiên, mùi hương trên người Thái tử phi chỉ là hương thơm cơ thể, tuyệt đối không phải thứ khác!"

"Hoàng thượng, xin ngài đừng..."

"Hoàng thượng, dù gì Thái tử phi cũng là Thái tử phi, xin ngài nương tay, xin ngài đừng..."

Vài ma ma và y nữ nhận lệnh, tiến tới khống chế Trình Lê.

Người khác cũng đóng cửa, buông rèm, dựng bình phong lên.

Trong phòng ngoài hắn ra đều là nữ tử, nhưng... quan hệ của hai người thì sao? Bọn họ là thúc tẩu!

Dù hắn có là thiên tử, cũng không thể ra lệnh người ta cởi y phục nàng ra! Khám xét thân thể nàng!

Hiện giờ nàng sa sút thế này, trong lòng hắn nàng cũng chỉ như một kẻ tù nhân, nhưng thân thể có thể gϊếŧ, không thể chịu nhục! Hắn cũng không thể đối xử với nàng như thế!

Dù hắn có chán ghét hương thơm trên người nàng, nàng chỉ cần tránh xa hắn, không gặp mặt hắn, tránh gây phiền hà là được, nàng có mùi thơm thì có liên quan gì đến hắn?

Trình Lê không ngừng giãy giụa, nhưng thân thể vốn yếu ớt, nào có sức phản kháng.

"Hoàng thượng..."

"Hoàng thượng... hu hu..."

Chỉ cách một tấm bình phong, bà người Huệ Hương muốn cầu xin lần nữa, nhưng chưa kịp thốt ra lời đã bị lôi đi, bị trói chặt, bịt miệng lại.

Cuối cùng Trình Lê cũng bật khóc, phát ra từng tiếng nức nở mềm yếu.

Y phục bị cởi từng lớp, thân thể mềm mại của nàng không ngừng in bóng mờ rõ rệt trên bình phong.

Sao nàng lại không biết bên ngoài có thể thấy được những gì?

Trong lòng nàng tràn đầy uất ức, xấu hổ, phẫn nộ, bất lực, sợ hãi, tất cả cảm xúc đều lẫn lộn.

Trong phòng hỗn loạn một hồi lâu, tiếng khóc nức nở non nớt ấy cũng kéo dài rất lâu.

Cuối cùng, một ma ma từ sau bình phong vội vã bước ra, đến trước mặt Tiêu Hoài Huyền, kính cẩn bẩm báo: "Hoàng thượng, trên người Thái tử phi, đích xác là hương thơm cơ thể."

Tiêu Hoài Huyền nghe xong, không nói một lời, nheo mắt lạnh lùng nhìn bà ta một hồi, rồi chậm rãi đứng dậy, chỉ thản nhiên lạnh lùng phun ra một câu "Biết rồi", rồi quay người rời đi.

Mới đi được vài bước, cảnh tượng sau bình phong đã hiện rõ trong mắt hắn.

Nàng búi tóc phụ nhân, mái tóc đen rối tung, ôm chặt lấy y phục, nước mắt lưng tròng, co ro dưới đất, ánh mắt đúng lúc chạm vào hắn.

Đôi mắt trong veo ấy ngập tràn sự quật cường, bất khuất, bất cam và oán hận, nhưng nhìn kỹ lại vô cùng yếu đuối.

Khóe môi Tiêu Hoài Huyền khẽ nhếch lên, ánh mắt tràn đầy khinh miệt.

Từ đầu đến cuối, hắn chẳng thèm nói với nàng thêm một câu nào, bước chân dài sải bước thẳng ra khỏi cửa.

Cánh cửa bên này vừa khép lại, ngoài sân đã vang lên một trận huyên náo hỗn loạn.

Mấy binh sĩ giơ kiếm chắn đường.

Giọng nói yếu ớt nhưng đầy phẫn nộ của Tiêu Tri Dận truyền tới: "Cho cô vào!"

"Tiêu Hoài Huyền, ngươi đã làm gì nàng?"

"Tiêu Hoài Huyền, ngươi là súc sinh! Ngươi đã làm gì nàng?"

Sắc mặt Tiêu Tri Dận trắng bệch, môi không còn chút máu, ngồi trên kiệu được khiêng tới. Thân thể hắn như cát bụi, yếu ớt đến mức tưởng chừng có thể tan biến bất cứ lúc nào, nhưng cơn giận trong mắt hắn thì sôi trào đến cực điểm!

Bên ngoài, không chỉ binh sĩ chắn đường mà còn có Trương Minh Hiền đứng đó.

Thái giám lạnh lùng nói: "Điện hạ, nô tài khuyên điện hạ bớt giận, càng không nên chọc giận hoàng thượng. Chọc giận ngài ấy, đối với điện hạ không có lợi."

"Tránh ra!"

Tiêu Tri Dận làm sao có thể nghe lọt tai, mặt đỏ bừng, gân xanh nổi trên trán, hắn hận không thể ăn tươi nuốt sống Tiêu Hoài Huyền.

"Cho cô vào!"

Giãy giụa, phản kháng, nhưng không thể đổi lấy sự nhượng bộ của binh sĩ, chỉ đợi được người đàn ông kia từ trong phòng bước ra.

Trong sân lập tức im lặng như tờ, chỉ còn tiếng chửi rủa phẫn nộ của Tiêu Tri Dận.

"Tiêu Hoài Huyền!"

"Ngươi đúng là cầm thú!"

Khi hắn tới gần, Tiêu Tri Dận giận dữ túm lấy áo hắn, nhưng vừa chạm vào đã bị Tiêu Hoài Huyền bắt ngược tay lại.

Chẳng chút nể tình, hắn dùng sức mạnh mẽ, một tay ném Tiêu Tri Dận từ kiệu xuống đất, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống, ủng đen nặng nề giẫm lên cổ Tiêu Tri Dận.

Tiêu Tri Dận vốn đã cực kỳ yếu ớt, sao có thể chịu nổi? Hoàn toàn không thể động đậy.

Trương Minh Hiền hoảng hốt, sợ hoàng thượng lỡ tay gϊếŧ luôn Thái tử, vội vàng nhắc nhở: "Hoàng thượng..."

Tiêu Hoài Huyền cụp mắt, nhìn Tiêu Tri Dận chăm chú, ánh mắt mơ hồ, vẻ mặt khinh thường. Nghe thái giám gọi, hắn mới từ từ rời chân ra, rồi thản nhiên bỏ đi.

Theo sau hắn, thái giám, y nữ, ma ma, binh sĩ... tất cả đều lui hết.

Mọi người đi rồi, Trần công công cùng vài người khác vội vàng đỡ Tiêu Tri Dận dậy.

"Điện hạ, điện hạ, ngài thấy sao rồi?"

Một ngụm máu tươi trào ra từ miệng Tiêu Tri Dận.

Tiêu Tri Dận thở dốc mãi, không trả lời, lại thêm một hồi lâu, mới mở miệng hỏi chuyện khác: "A Lê thế nào rồi?"

Trần công công đáp: "Thái tử phi vẫn chưa hồi phục."

Tiêu Tri Dận khó nhọc chống đỡ đứng lên: "Đỡ cô đi xem A Lê..."

Hắn tới trước cửa phòng Trình Lê, cửa đóng chặt, trong phòng vẫn còn tiếng nức nở đứt quãng.

Tiêu Tri Dận giơ tay định đẩy cửa, lại buông xuống, đứng ngoài rất lâu, cuối cùng đau lòng lên tiếng: "A Lê, là lỗi của cô, không nên để muội đi gặp tên súc sinh đó! A Lê..."

Trong lòng Tiêu Tri Dận sóng trào cuộn dâng, lại định đẩy cửa.

Trong phòng vang lên giọng nói dịu dàng của Trình Lê: "Điện hạ, đừng vào... A Lê rất thảm hại."

Tiêu Tri Dận nghe vậy, tim như bị dao cắt, đáp lời: "Được, cô không vào."

Trình Lê lại nói: "Điện hạ, hãy quay về đi."

Tiêu Tri Dận lại khẽ đáp: "Được, tối cô sẽ lại tới thăm A Lê."

Trong phòng không còn tiếng đáp lại.

Tiêu Tri Dận đứng ngoài cửa thêm một lúc, thở dài, rồi lặng lẽ rời đi.

---

Buổi chiều, nội đình, Triều Dương Cung, nơi ở của tân đế.

Tiêu Hoài Huyền chống một chân lên, tay cầm chén rượu ngồi dựa vào ghế thấp.

Dưới chân hắn, có hai ma ma đang cúi gập người, chính là hai người buổi sáng theo hắn tới Đông Cung.

Cả hai đều nở nụ cười nịnh nọt, cẩn trọng từng lời: "Trên người Thái tử phi đúng là có hương thơm cơ thể, nhưng cực kỳ hiếm thấy, nô tỳ trước nay chưa từng thấy..."

"Nô tỳ từng hầu hạ hậu cung của Cao tổ và tiên đế, các nương nương xưa nay không thiếu người trời sinh mỹ lệ, thiên phú thể hương, nhưng chưa từng ai đặc biệt như nàng ta. Nô tỳ ngửi thấy, thậm chí có chút... mê hoặc tâm trí..."

"Nô tỳ từng nghe nói, một số mùi hương như vậy... có thể khơi gợi du͙© vọиɠ của nam nhân..."

Lời nói đến nửa chừng, ma ma đột ngột dừng lại, ngước lên, dè dặt nhìn sắc mặt hoàng đế trên ghế.
« Chương TrướcChương Tiếp »