Chương 4: "Huệ Hương, ta thấy bất an..."

Màn đêm đã buông xuống từ lâu, đèn hoa sáng rực, trăng sáng khắp muôn nơi.

Trái ngược hẳn với Đông cung, nơi này rực rỡ huy hoàng, lan can bạch ngọc, hoa nở thành cụm, chốn nào cũng toát lên vẻ xa hoa lộng lẫy.

Nhưng Trình Lê lại chẳng có tâm trí thưởng ngoạn.

Không những không có, mà ngực nàng như muốn nổ tung, sắc mặt tái nhợt, bước chân vội vã, chỉ mong được bay về ngay tức khắc!

Mọi chuyện vừa rồi vẫn còn văng vẳng trong đầu, không sao xua đi được.

Nàng tuyệt đối không ngờ Tiêu Hoài Huyên lại nghĩ như vậy.

Cả hai bị áp giải trở về Đông cung.

Vừa qua cổng Huyền Đức, đám thái giám theo sau liền dừng lại.

Trình Lê không hề quay đầu, cùng cung nữ bước vào màn đêm.

Đông cung không như Đại Minh cung, chỉ nhờ ánh sáng của sao trăng.

Dù vậy, bước chân của hai người vẫn không chậm lại, cứ thế đi một mạch về tẩm điện.

Vừa vào đến cửa, Như Thúy và Xuân Hủy – hai người hầu ở lại trong cung lập tức phát hiện sự khác lạ của Trình Lê, vội vàng chạy tới.

"Thái tử phi!"

Trình Lê và Huệ Hương sắc mặt nhợt nhạt, dáng vẻ hốt hoảng, rõ ràng có điều bất ổn khiến ai nhìn cũng nhận ra ngay.

"Thái tử phi, Huệ Hương, có chuyện gì vậy?"

Huệ Hương ngăn hai người lại, nhẹ giọng:

"Để Thái tử phi nghỉ một lát đã."

Lúc này, Như Thúy và Xuân Hủy mới để ý thấy chân tiểu thư nhà mình đang run rẩy.

Ba người vội vàng đỡ Trình Lê ngồi xuống nhuyễn tháp, giúp nàng cởϊ áσ choàng, dâng nước ấm.

Một lúc sau, Trình Lê mới dần lấy lại bình tĩnh.

Huệ Hương bèn kể lại mọi chuyện vừa xảy ra.

Nghe xong, sắc mặt Như Thúy và Xuân Hỉ lập tức thay đổi, ai nấy đều hoảng sợ.

Như Thúy khẽ hỏi: "Vậy... hắn định làm gì?"

Không ai đáp lời, bởi cũng chẳng ai biết được, chỉ biết lần này hy vọng tiêu tan, công sức đổ sông đổ bể.

Quan trọng hơn, giờ đây trong Đông cung, tất cả mọi người đều phải cẩn thận từng lời ăn tiếng nói, không được có hành vi sơ suất nào, tránh chạm phải vảy ngược của người kia.

Ba người không ai lên tiếng nữa, nhưng trong lòng đều trĩu nặng.

Tiểu thư đã chịu ấm ức.

Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng bị ai đối xử như thế.

Huống hồ còn mùi hương đó...

Nàng thơm như vậy, người khác còn mến chẳng kịp, đâu cầu hắn phải thích, nhưng sao lại khiến người ta ghét bỏ?

Suốt từ nãy đến giờ Trình Lê không nói lời nào, ôm gối, nâng chén trà trong tay, co ro trên nhuyễn tháp, bất động. Chỉ đôi mắt long lanh là thi thoảng khẽ động đậy, lặng lẽ đảo qua đảo lại.

Trong lòng nàng dâng lên một nỗi bất an vô cùng rõ ràng.

Lúc này, Như Thúy chợt nhớ ra điều gì, lại lên tiếng: "Thái tử phi, sau khi người vừa rời khỏi không bao lâu, Trần công công đã tới, nói rằng Thái tử tỉnh lại, muốn gặp người. Nhưng e giờ này chắc đã ngủ lại rồi."

Trình Lê khẽ gật đầu: "Mai ta sẽ sang thăm."

Đã hơn một canh giờ trôi qua, Tiêu Tri Dận chắc cũng chẳng gắng nổi nữa.

Nửa tháng nay, mỗi ngày hắn chỉ tỉnh táo được chừng một hai canh giờ, có khi mê man liền mấy ngày.

Hơn nữa, giờ chân nàng mềm nhũn, cũng chẳng đi đâu nổi.

Nàng siết chặt chén trà trong tay hơn một chút, linh cảm xấu trong lòng càng lúc càng đậm...

---

Trong nội đình, Triêu Dương cung – tẩm điện của tân đế.

Trương Minh Hiền cúi người, cùng một thái giám khác cung kính vén rèm châu đón người.

Tiêu Hoài Huyền mặc long bào đen thêu chỉ vàng, bước thẳng vào.

Thân hình hắn cao lớn, lưng thẳng như tùng, dáng vóc uy mãnh, đôi mắt sâu không thấy đáy, tựa hồ lúc nào cũng toát ra hơi thở lạnh lẽo và cuồng ngạo.

Vừa bước vào, hắn liền dang tay.

Hai thái giám hầu hạ giúp hắn cởi bỏ long bào.

Nước trong ôn tuyền đã chuẩn bị sẵn.

Ánh đèn trong phòng tắm mờ ảo, hơi nước bốc lên, nóng hầm hập.

Tấm lưng rộng, vai ngang eo thon, cơ bắp rắn rỏi, ngâm mình xuống nước, hai cánh tay vạm vỡ buông nơi thành bể, ngực trước nổi rõ từng đường nét, nửa chìm trong làn nước, mơ hồ ẩn hiện.

Bất giác, một bàn tay thon dài đưa lên chạm mặt, đến sống mũi thì hơi khựng lại, mắt vốn hơi khép chợt trầm xuống thêm một tầng u ám.

Giữa đêm khuya, nơi long sàng chỉ có một người, rèm lụa lay động khẽ khàng, ánh đèn lưu ly le lói vàng nhạt.

Người đàn ông nhắm chặt hai mắt, trán rịn mồ hôi.

Bên tai vang vọng tiếng thở dốc của nữ tử. Trong nước, nàng mềm mại như không xương, tựa đoá hải đường trắng đang nở rộ, gương mặt thanh tú dần nổi lên khỏi mặt nước. Mái tóc dài ướt đẫm, thân thể trần trụi, nhẹ nhàng trôi đến gần hắn, đôi tay mảnh mai như củ sen vòng qua cổ hắn, áp sát lưng, từng chút ôm lấy hắn, bàn tay dịu dàng chầm chậm lướt trên ngực.

Ánh sáng chập chờn, bóng nến lay lắt, không gian trở nên mơ hồ mê loạn.

Yết hầu hắn khẽ nhúc nhích, mồ hôi trên mặt rơi xuống từng giọt, từng giọt...

Bỗng nhiên, đôi mắt sâu thẳm kia trong màn đêm chợt mở bừng.

Mồ hôi vẫn rịn nơi trán, ánh mắt đen láy, chất chứa cảm xúc không rõ ràng, một lúc lâu, Tiêu Hoài Huyên lạnh lùng cất giọng: "Người đâu."

---

Trương Minh Hiền vừa tới đã nghe tiếng nước trong phòng vang lên, chưa kịp hỏi han gì thì bên trong đã có tiếng gọi: "Gọi Tào Thuận Đức tới."

"Dạ!"

Trương Minh Hiền lập tức tuân lệnh, nhanh chóng truyền lời.

Tào Thuận Đức là thái giám chuyên phụ trách Đông cung, ba ngày một lần đều phải đến kiểm tra, báo cáo tình hình.

Bình thường, ngoài lúc dâng sớ trình báo, hắn chẳng được triệu kiến, càng không dám vọng tưởng thấy long nhan.

Hôm qua hắn vừa mới đi kiểm tra xong, lúc chạng vạng cũng đã bẩm báo rồi, nào ngờ hôm nay lại bị gọi gấp thế này, lại còn vào lúc tam khắc giờ Dần, trời còn chưa sáng.

Tâm trí rối bời, bước chân càng vội vã.

Chẳng bao lâu đã đến Triêu Dương cung, hắn cúi người bước vào đại điện, đứng yên một bên, cung kính chờ đợi.

Không lâu sau, trong phòng tắm có tiếng động, bước chân vang lên, Tào Thuận Đức vừa ngẩng đầu đã thấy bệ hạ ra khỏi phòng, vội vàng quỳ rạp hành lễ.

Tiêu Hoài Huyên chỉ mặc áo trong, để ngực trần, vừa đi ra vừa chầm chậm tiến đến gần.

Chưa nói một lời, đã vung chân đá mạnh vào người Tào Thuận Đức.

Tào Thuận Đức đau đớn vô cùng, cả người ngã nhào xuống đất, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra khắp người, từ trán nhỏ giọt xuống. Hắn lập tức bò dậy, quỳ gối, mắt rưng rưng kinh hoảng: "Hoàng thượng..."

Chưa kịp hỏi vì sao, áo trước đã bị nắm chặt, bị Tiêu Hoài Huyền túm lấy.

Người đàn ông cúi sát đầu, nhíu mày, giọng nói lạnh như băng: "Chuyện trẫm dặn, ngươi đã làm xong cả chưa?"

Tới lúc này, Tào Thuận Đức mới hiểu, hóa ra là liên quan đến Đông cung, vội vàng gật đầu lia lịa, không dám chần chừ: "Nô tài đã làm theo đúng lời bệ hạ dặn."

Tiêu Hoài Huyền hỏi lại: "Thật sao? Đã tra kỹ chưa? Kể cả... phấn hương của người phụ nữ kia?"

Tâm trí Tào Thuận Đức run rẩy, hoảng loạn đến tột cùng.

"Thật, thật ạ! Đã tra hết, kể cả phấn hương của Thái tử phi, không... không phát hiện điều gì bất thường!"

Ánh mắt Tiêu Hoài Huyền phủ một tầng sương lạnh, híp lại nhìn hắn, mãi một lúc mới hất tay ra.

Hắn đứng thẳng dậy.

Tào Thuận Đức lập tức bò dậy, lại quỳ rạp sát đất.

Tiêu Hoài Huyên hờ hững ngồi lên ghế bên, hai tay gác nhẹ lên thành ghế, mắt cụp xuống, nhìn thái giám đang run rẩy dưới đất, giọng kéo dài uể oải: "Thay y phục."

Trời chưa sáng, Triêu Dương cung đã bận rộn nhộn nhịp.

Đèn đuốc được thắp sáng, cung nữ, thái giám mỗi người một việc, tất bật lo toan.

Vài mụ quản sự cũng bị gọi tới, đứng ngoài điện cúi mình chờ lệnh.

Long liễn chuẩn bị sẵn, đến giờ Dần sáu khắc, Tiêu Hoài Huyền mặc long bào chỉnh tề, bước ra khỏi phòng, lên liễn, thẳng đường tới Đông cung.

---

Cùng lúc ấy, Trình Lê chợt bừng tỉnh từ giấc mộng.

Huệ Hương đang ngủ ở mép giường cũng bị tiếng động làm thức giấc.

"Thái tử phi... có chuyện gì sao?"

Trình Lê sờ soạng trong bóng tối, chậm rãi ngồi dậy, co mình trong chăn, dịu dàng nói:

"Ngươi thắp cho ta ngọn đèn."

Huệ Hương đáp lời, lập tức đứng dậy.

Lúc này trong Đông cung thiếu thốn đủ bề, cái gì cũng dùng dè xẻn. Vài ngày trước, Trình Lê đã không cho thắp đèn ban đêm nữa. Điều kiện chẳng khá hơn lãnh cung là bao, dù trong tay có chút bạc cũng chẳng ích gì, vàng bạc ở Đông cung chẳng đáng một đồng, đưa cũng không đưa được, căn bản không ai dám nhận.

Không đến một lát, trong phòng có một chút ánh sáng mỏng manh.

Huệ Hương bưng giá cắm nến lại đây, đặt ở một bên giường, kéo tầng tầng màn lụa lên.

Dưới ánh nến thấp, càng làm lỗ rõ sắc mặt tái nhợt của Trình Lê.

Nàng mở miệng: “Huệ Hương, lòng ta hoảng......”

Huệ Hương đau lòng không thôi, vội vàng ngồi xuống mép giường, ôm tiểu thư vào trong lòng.

Nàng ấy cũng vậy.

Một đêm, tiểu thư cũng chưa ngủ nhiều.

“Đời người có số mệnh, chuyện nên tới trốn không được, chuyện không nên tới, cũng sẽ không tới, tiểu thư đừng sợ, không có gì đáng sợ.”

Trình Lê không nói nữa, nhưng cũng không phải không nghĩ gì nữa.

Nhưng nàng không muốn nhận mệnh.

Vừa định mở miệng nói thêm điều gì, bên ngoài đột nhiên vang lên một trận tiếng gõ cửa dồn dập.

"Thái tử phi! Thái tử phi!"

Hai người đều giật mình, vội vàng tách ra, nhìn nhau, lắng tai nghe kỹ, nhận ra đó là giọng của tiểu thái giám An Phúc ở Trùng Hoa cung.

Huệ Hương lập tức đứng dậy ra mở cửa.

Trình Lê cũng nhân lúc này nhanh chóng mặc lại quần áo.

Không hiểu sao, nàng cảm thấy vô cùng hoảng loạn.

Nàng bưng đèn, bước nhanh ra khỏi phòng ngủ, vừa đến nơi liền nghe thấy tiểu thái giám kia thở hổn hển báo tin: "Huệ Hương, Hoàng... Hoàng thượng đến rồi! Mau... mau bẩm báo Thái tử phi, Hoàng... Hoàng thượng đến rồi!"

Trình Lê lập tức chân mềm nhũn, suýt chút nữa đánh rơi cả chân đèn trong tay, trong đầu "ong" một tiếng, buông đồ xuống rồi vội vã bước nhanh về phía An Phúc, đôi mắt đẫm lệ đã tràn đầy vẻ kinh hoàng.

"Ngươi nói gì? Thật sao?"

An Phúc không ngừng gật đầu, hoảng hốt cực độ.

"Thái tử phi, thật đấy, Hoàng thượng sắp tới Huyền Đức môn rồi!"

Chưa kịp để Trình Lê hỏi thêm, bên ngoài đã ồn ào hẳn lên, ánh lửa bừng sáng.

Tiếng bước chân hỗn loạn xen lẫn âm thanh va chạm của giáp trụ và đao kiếm, chỉ trong chốc lát, đã có binh lính bao vây kín Trùng Hoa cung.

Những cung nữ thái giám trong các phòng khác cũng lần lượt bừng tỉnh khỏi giấc ngủ, ai nấy đều hoang mang lo sợ, một mảnh hỗn loạn.

Một thái giám đi đầu đã bước vào trong sân, đứng ngoài cửa phòng Trình Lê, mặt lạnh như băng, cất cao giọng: "Thái tử phi, Hoàng thượng giá lâm, chuẩn bị tiếp giá đi..."

Trình Lê cuối cùng cũng hiểu vì sao đêm nay bản thân lại bất an đến thế.

Nàng đè nén nỗi bối rối, cố tỏ ra trấn tĩnh, đứng trong phòng đáp lời: "Biết rồi."

Hắn tới làm gì? Vì cớ gì lại đến?

Chỉ trong khoảnh khắc, lòng bàn tay Trình Lê đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, kinh hãi, nghi hoặc, hoang mang... tất cả cảm xúc hỗn loạn dâng lên.

Như Thúy, Xuân Hủy cũng đã vội vàng chạy tới.

Mấy người luống cuống tay chân giúp Trình Lê vấn tóc, không kịp mặc vào bộ y phục cầu kỳ, chỉ khoác vội một lớp áo đơn giản, bên ngoài phủ thêm một chiếc áo choàng thật dày, để át đi mùi hương nàng vốn dùng mà hắn chán ghét.

Vừa khoác áo xong, bên ngoài liền truyền tới tiếng thái giám thông báo.

"Hoàng thượng giá đáo…"

Toàn thân Trình Lê run lên không kiểm soát nổi, đôi bàn tay mềm mại siết chặt lại, từng bước từng bước đi tới cửa.

Gần như cùng lúc, long liễn được khiêng vào trong sân, dưới ánh lửa sáng rực, nàng nhìn thấy hắn.

Nam nhân vận long bào, dưới ánh đuốc đầy sân, hình ảnh con rồng vàng trên ngực áo như sống dậy, gầm thét vươn vuốt, hung hãn ngạo nghễ, cả người toát ra khí thế nguy hiểm tột cùng từ từng sợi tóc, từng ánh mắt.

Trình Lê dẫn cung nữ từ từ quỳ xuống.

"Thần thϊếp tham kiến Hoàng thượng..."

Cảnh tượng chẳng khác gì hôm qua ở Bích Tiêu điện.

Nam nhân kia không hề đáp lại.

Nhưng Trình Lê cảm nhận được từng bước chân bức người của hắn, chỉ là hắn lại vòng qua nàng, đi thẳng vào phòng nàng.

Trình Lê siết chặt tay.

Hắn, sao có thể vào phòng nàng?

Chưa kịp suy nghĩ thêm, đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của hắn vang lên, không phải gọi nàng, mà là ra lệnh cho mấy nữ y và bà vυ" theo cùng:"Cởϊ qυầи áo của nàng ta ra."