Chương 8

Hắn đội ngọc quan, thân mặc cẩm bào màu đen thêu vân, trên đai lưng màu bạc xám treo một miếng ngọc Dương Chi trắng tinh. Y phục như thế không thể xem là hoa lệ, nhưng lại khó giấu được khí chất thanh quý, lạnh nhạt của hắn.

Khi Cố Nguyên nhìn về phía nam nhân này, ánh mắt của hắn cũng đang chăm chú nhìn nàng.

Ánh mắt giao nhau, bốn phía dường như đều trở nên tĩnh lặng.

Trong đôi mắt sâu như mực kia cuộn trào sóng đen, cảm xúc phức tạp trong ấy như sóng to gió lớn cuốn về phía nàng, khiến nàng cảm thấy tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đến hô hấp cũng trở nên khó khăn.

"Hoàng huynh, sao người lại tới đây?" Giọng của Ngũ công chúa kịp thời cắt ngang ánh nhìn giữa hai người.

Cố Nguyên như thể vừa thoát ra khỏi vòng xoáy không đáy, vội vàng dời mắt, trái tim trong l*иg ngực vẫn đập thình thịch liên hồi.

Nàng cắn chặt môi đỏ, hàng mi đen khẽ run lên.

Chuyện gì đang xảy ra vậy, vì sao vừa gặp người này, cảm xúc trong lòng nàng lại dao động dữ dội đến thế?

Hơn nữa… Ngũ công chúa gọi hắn là hoàng huynh?

Trong lòng Cố Nguyên thoáng trầm xuống, ngẩng đầu lần nữa, giọng mềm nhẹ xen lẫn một tia run rẩy: "Không biết… không biết điện hạ là vị hoàng tử nào?"

Đương kim hoàng thượng có rất nhiều con, tổng cộng mười ba vị hoàng tử, trong đó có tám người được Ngũ công chúa gọi là hoàng huynh.

Còn chưa đợi Bùi Nguyên Triệt mở miệng, Ngũ công chúa đã không khách khí nói: "Thấy Thái tử điện hạ còn không mau hành lễ?"

Thái tử?

Lông mày Cố Nguyên khẽ giật, vội vàng khụy gối hành lễ: "Thần nữ Cố Nguyên, bái kiến Thái tử điện hạ, điện hạ vạn phúc kim an."

Phía sau, Trương Uẩn Tố và Lư Kiều Nguyệt cũng lập tức hoàn hồn, vội vàng hành lễ với Thái tử, ai nấy đều hoảng loạn.

"Đứng lên cả đi."

Bùi Nguyên Triệt mím môi thành một đường thẳng, sắc mặt nghiêm nghị, hắn cố kiềm nén cơn xúc động muốn đưa tay đỡ Cố Nguyên dậy, đôi mắt đen sâu thẳm chăm chú nhìn tiểu cô nương dịu dàng trước mắt.

Sau ngần ấy năm dài đằng đẵng, hắn rốt cuộc lại được gặp nàng một lần nữa.

Nàng cứ thế mà đứng trước mặt hắn, không hận, không oán, điềm nhiên, khách khí, tựa như thuở đầu gặp gỡ kiếp trước.

Nếu không vì sợ dọa nàng, hắn thật muốn lao tới ôm chặt nàng vào lòng…

Nhưng lúc này, hắn chỉ có thể ra sức đè nén những ý nghĩ điên cuồng đang tuôn trào trong đầu.

Ngũ công chúa thấy sắc mặt hoàng huynh nhà mình có phần nghiêm trọng, trong lòng bất giác thấy bất an: Sao lại nghiêm vậy chứ, chẳng lẽ người định trách mình? Dù gì nàng cũng là muội muội cùng mẹ với người, người chẳng lẽ lại thiên vị mấy kẻ ngoài này?

Tuy nhiên, sự thật chứng minh rằng Thái tử quả thực thiên vị người ngoài.

Bùi Nguyên Triệt nhướng mắt liếc nàng ta một cái, giọng điệu nghiêm khắc: "Không hỏi mà lấy là trộm, chủ nhân tìm đến tận nơi rồi mà còn không biết sửa sai, vậy là cướp. Giữa ban ngày ban mặt, ngươi lại làm chuyện lấy mạnh hϊếp yếu thế này, nếu bị Ngự Sử biết được, thể nào cũng sẽ dâng tấu vạch tội ngươi."