Ngũ công chúa vừa thấy mặt Cố Nguyên liền nhận ra ngay.
Đệ nhất mỹ nhân Trường An, dung mạo khuynh thành, tư thái kiều mỵ, gặp qua một lần là khó quên.
"Thì ra nhã gian này là các ngươi bao trọn… Hừ, vậy thì càng đỡ phải dài dòng. Gian này bản cung muốn, các ngươi đi nơi khác đi." Ngũ công chúa hất cằm, khẩu khí cao ngạo.
Trương Uẩn Tố vốn đã nghẹn một bụng bất mãn, giờ thấy ngũ công chúa ra vẻ cao cao tại thượng, lập tức không nhịn được nói móc: “Là công chúa thì cũng nên nói chút đạo lý chứ? Chúng ta chưa từng nói sẽ nhường phòng cho người, là ngưươi không hỏi gì đã tự tiện bước vào!"
Ngũ công chúa dựng ngược đôi mày liễu, bất mãn nói: "Chẳng phải bản công chúa đã trả tiền cho các ngươi rồi sao?"
"Ai thèm tiền chứ!"
"Ngươi đừng không biết điều! Chỉ với việc ngươi dám nói với ta như vậy, ta có thể khiến ngươi chịu thiệt không dám kêu oan!"
Thấy công chúa sắp nổi trận lôi đình, thái dương Cố Nguyên giật giật, vội bước tới đứng giữa hai người, dịu giọng ngăn lại: "Đừng cãi nhau nữa."
Ngũ công chúa và Trương Uẩn Tố đều sững người, vốn định cãi tiếp, nhưng khi nhìn thấy gương mặt bình tĩnh và dịu dàng của Cố Nguyên, không hiểu vì sao đều hậm hực im lặng.
Cuối cùng cũng được yên tĩnh, Cố Nguyên thở ra một hơi, nhưng lông mày vẫn khẽ nhíu, nhẹ giọng nói:
"Ngũ công chúa, hôm nay mọi người đều tới để xem náo nhiệt, cần gì phải gây chuyện đến mức khó coi thế này? Nếu tiếp tục ầm ĩ, chưa kịp thấy náo nhiệt, e là chính chúng ta lại trở thành trò cười… Huống chi, chuyện này đúng là người sai trước."
Ngũ công chúa trừng mắt, khí thế vênh váo: "Thì sao chứ? Dù sao gian này ta nhất định muốn. Ta là công chúa, chẳng lẽ các ngươi còn có thể đuổi ta ra ngoài?"
Nhìn nàng ta ngang ngược ỷ thế hϊếp người, Cố Nguyên chỉ thấy đau đầu.
Đúng là thư sinh gặp nhà binh, có lý cũng nói không rõ.
Thế nhưng nếu cứ cúi đầu nhẫn nhịn, trong lòng nàng lại không cam tâm.
Đang lúc buồn bực, bỗng một giọng nói trầm tĩnh như ngọc lạnh vang lên…
"Cảnh Dương, muội lại đang làm càn gì đó."
Giọng nói ấy trầm thấp, mang theo từ tính, tựa như rượu ngon ủ kỹ nhiều năm, bình lặng mà ẩn chứa khí thế không thể xem thường.
Sắc mặt ngũ công chúa lập tức thay đổi.
Cố Nguyên thầm kinh ngạc, người có thể khiến công chúa e dè như thế, là ai nhỉ?
Nàng chậm rãi quay đầu, vừa nhìn thấy người tới thì ánh mắt liền sững lại.
Nam nhân trước mặt, thân hình cao ráo thẳng tắp, ngũ quan đoan chính tựa như được thước ngọc tỉ mỉ khắc họa, đôi mắt phượng sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đường nét hàm dưới rõ ràng cương nghị.