Chương 4

Không rõ vì lí do gì, nghe hai chữ “Thái tử”, mí mắt Cố Nguyên lại giật liên hồi.

Nàng siết chặt đầu ngón tay, cố gắng đè nén cảm giác khác thường trong lòng, đôi mắt đen nhánh mang theo đôi chút tò mò: “Vậy Thái tử giờ ra sao rồi?”

Trương Uẩn Tố nhổ vỏ hạt dưa, lắc đầu: “Giờ thì không rõ thế nào, ta cũng không biết, chắc là vẫn sống chứ nhỉ.”

Cố Nguyên cụp mắt suy ngẫm một lát, khẽ gật đầu: “Ừ, chắc là không đến nỗi mất mạng. Nếu không Trường An sớm đã thành biển khăn tang rồi.”

Trương Uẩn Tố và Lư Kiều Nguyệt: “…”

Hình như có lý thật?



Bên này ba vị tiểu thư ríu rít bàn chuyện thị phi, thì bên kia, trong Đông cung Tử Tiêu điện, Thái tử chậm rãi mở mắt.

Bùi Nguyên Triệt nhìn lêи đỉиɦ màn trướng thêu trúc xanh, lông mày khẽ nhíu lại.

“Điện hạ! Hức… điện hạ rốt cuộc cũng tỉnh rồi!!” Một tiếng khóc đầy mừng rỡ vang bên tai.

Bùi Nguyên Triệt nghiêng đầu nhìn, đập vào mắt là khuôn mặt trẻ tuổi đã khóc đến biến dạng của nội thị.

Hắn trầm ngâm một lúc, giọng khàn khàn: “Lý Quý?”

Nội thị Lý Quý lau nước mắt: “Dạ, điện hạ, nô tài ở đây.”

Là Lý Quý, mà còn là Lý Quý trẻ tuổi.

Mắt phượng dài hẹp của Bùi Nguyên Triệt khẽ nheo lại, hắn chống người ngồi dậy, phía sau đầu lập tức đau đơn kinh hồn. Lý Quý vội vàng đỡ lấy: “Ôi, điện hạ của nô tài ơi, người vừa mới tỉnh, không thể cử động bừa được.”

Bùi Nguyên Triệt bất ngờ túm chặt tay Lý Quý, con ngươi đen như mực, giọng nói rét lạnh: “Sao ta lại bị thương?”

Rất nhanh, hắn đã hiểu rõ đầu đuôi sự tình qua lời kể của Lý Quý.

Hắn trọng sinh rồi.

Rõ ràng không lâu trước, hắn còn nằm trên giường bệnh, chán nản tắt thở. Nào ngờ vừa mở mắt, đã quay về năm hai mươi mốt tuổi. Lúc này hắn vẫn là Thái tử.

Mà Cố Nguyên, vẫn chưa gả vào Đông cung, thậm chí thời điểm này, bọn họ còn chưa từng gặp mặt.

Bùi Nguyên Triệt rất nhanh đã từ chấn động ban đầu lấy lại bình tĩnh, dung nhan tuấn mỹ như phủ một tầng sương lạnh, thần sắc khó lường. Lặng im một lát, hắn đột ngột quay đầu, sắc mặt trầm tĩnh: “Lý Quý.”

“Nô tài có mặt.”

Bùi Nguyên Triệt hạ thấp đôi mày, giọng nói trầm khàn: “Đi, phái hai người lanh lẹ chút, trông coi phủ Vĩnh Bình hầu. Người ra vào mỗi ngày, có động tĩnh gì khác thường, nhất định ghi chép rõ ràng, nhất là… đặc biệt để ý đến đại tiểu thư của phủ Vĩnh Bình hầu.”

Lý Quý: “…”

Điện hạ, hình như có điểm bất thường. Sao vừa thoát khỏi Quỷ Môn quan, tỉnh lại đã nhớ thương cô nương nhà người ta rồi?