Nàng cụp mắt: “Hôn nhân đại sự, nữ nhi xin nghe theo phụ mẫu định đoạt.”
Được nàng đáp lại như vậy, trong lòng Triệu thị cũng đã rõ.
Mẫu tử hai người lại trò chuyện thêm một lúc, rồi Triệu thị đứng dậy: “Giờ cũng không còn sớm, con nghỉ ngơi sớm đi.”
Nàng đứng dậy tiễn mẫu thân vài bước, nha hoàn Cốc Vũ hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu, không nén nổi tò mò hỏi: “Người thật sự sắp gả cho Văn công tử rồi sao?”
Nhìn khuôn mặt diễm lệ tuyệt sắc trong gương bát giác, nàng ngẩn người một lúc, giơ tay tháo đôi hoa tai xuống, thản nhiên nói: “Chung quy vẫn phải lấy chồng.”
Ca ca Văn gia dung mạo tuấn tú, phẩm hạnh cao quý, lại đối xử với nàng ôn hòa lễ độ, hai nhà giao hảo nhiều năm, đều hiểu rõ gốc gác lẫn nhau, một mối hôn sự như vậy, nàng còn có gì để chê?
Gả cho một phu quân khiêm nhường, cầu tiến, sinh một đôi nhi nữ, phu quân lo công việc bên ngoài, nàng đảm việc trong nhà, hầu hạ cha mẹ chồng, nuôi dạy con cái… bình an sống trọn đời, đó chính là mong ước giản dị nhất của một nữ tử khuê các như nàng.
Đêm càng lúc càng sâu, vài ngọn đèn đã tắt.
Màn trướng bằng sa mỏng màu mây chiều nhẹ nhàng buông xuống, nàng nằm yên trên chiếc giường gỗ tử đàn khắc hoa hình giọt nước, có lẽ vì hôm nay ra ngoài hơi mệt, nên vừa nhắm mắt liền ngủ thϊếp đi.
Chỉ là giấc ngủ này… lại chẳng hề yên ổn.
Trong mộng, nàng thấy một nam nhân.
Nam nhân đó có đôi mắt phượng đen thẳm, tựa như vực sâu không đáy, nhìn chằm chằm vào nàng.
Nàng bị ánh mắt đó dọa đến phát sợ, vội xoay người muốn chạy.
Thế nhưng nam nhân ấy lại từ phía sau ôm chặt lấy nàng… Hắn rất cao, vai rộng eo thon, chân dài tay dài, chỉ cần dang tay là đã có thể ôm nàng thật chặt.
Tấm lưng mảnh mai của nàng dán sát vào l*иg ngực rắn chắc của hắn, từng thớ cơ bắp cứng như sắt thép.
Vòng tay hắn như một ngọn lửa, nóng đến đáng sợ.
Nàng run lên vì sợ, chỉ muốn co người lại, giọng run rẩy: “Ngươi là ai, thả ta ra… thả ta ra…”
Nam nhân kia lại ôm nàng càng chặt hơn.
Hắn cúi đầu, từ sau lưng hôn lên cổ nàng, hơi thở nóng hổi dồn dập phả bên tai, khí tức nam nhân quá đỗi mãnh liệt khiến cả người nàng như nhũn ra.
Nàng muốn giãy khỏi vòng tay đó, nhưng sức lực của nam nhân quá mạnh… Hắn như trừng phạt mà cắn lấy vành tai nàng: “Nguyên Nguyên, nghe lời.”
Mắt nàng đỏ hoe, giọng nhẹ mềm đến thương: “Ngươi thả ta ra được không…”