Chương 16

Trịnh Huyễn khi ấy còn chưa đầy hai mươi tuổi, tuy tuổi trẻ nhưng giữa hàng lông mày đã có khí cốt cương trực thanh liêm.

Thấy Thái tử nâng chén, y cũng nâng chén đứng dậy: "Thần kính mời Thái tử điện hạ."

Nói xong, liền uống cạn chén rượu.

Bùi Nguyên Triệt chỉ nhấp một ngụm, ý bảo y ngồi xuống, ánh mắt tiếp tục vượt qua Trịnh Huyễn… dừng lại ở người thứ hai từ cuối lên…

Bảng nhãn Văn Minh Yến.

Thấy gương mặt nho nhã thanh tú của Văn Minh Yến, đôi mắt phượng hẹp dài của Bùi Nguyên Triệt nheo lại, hàm răng cắn chặt vào nhau.

Kiếp trước, hắn và Cố Nguyên vì cái tên Văn Minh Yến này mà cãi nhau không biết bao nhiêu lần.

Không sai, kiếp trước hắn quả thực mặt dày vô sỉ chen ngang vào… rõ ràng biết Văn Minh Yến đã đính hôn với nàng, thế mà vẫn ép Cố Nguyên gả vào Đông cung, chia rẽ hai người.

Vì chuyện đó, Cố Nguyên luôn lạnh nhạt với hắn, hắn nhận.

Nhưng sau đó, khi Văn Minh Yến đến nhận chức ở Đam Châu thì gặp phải thủy phỉ, chết thảm trên đường. Cố Nguyên lại cho rằng là hắn lòng dạ độc ác, sai người ám sát Văn Minh Yến. Điểm này, hắn thật sự bị oan.

Tất nhiên, hắn không phủ nhận mình từng có ý định gϊếŧ, nhưng lần đó, quả thật không phải do hắn ra tay.

Hắn còn nhớ rõ kiếp trước, tin Văn Minh Yến chết vừa được truyền về Trường An, Cố Nguyên liền giận dữ tìm đến chất vấn hắn.

Đôi mắt nàng hoe đỏ, như vừa khóc, vừa đau lòng lại vừa phẫn nộ: "Ta đã gả vào Đông cung rồi, ngươi cũng đã điều chàng đến nơi nghèo nàn hẻo lánh như Đam Châu, vì sao vẫn không chịu buông tha cho chàng? Bùi Nguyên Triệt, ngươi thật sự hèn hạ đến mức khiến người ta khinh tởm."

Hắn khi ấy còn trẻ khí thịnh, tính tình lại cao ngạo, không muốn giải thích nhiều, chỉ lạnh giọng phủ nhận: "Ta không hại hắn, đây chỉ là một tai nạn."

Cố Nguyên như nghe được trò cười, khẽ bật cười: "Tai nạn? Ngươi vừa mới điều chàng đi Đam Châu, chàng liền chết bất đắc kỳ tử trên đường, thế mà gọi là tai nạn? Ngươi coi ta là đứa trẻ ba tuổi chắc?"

Hắn đã nói không phải do hắn, nàng không tin, vậy hắn còn có thể làm gì?

Chẳng lẽ phải nói là trùng hợp thôi, tên tình lang của nàng số khổ, mệnh yểu?

Mà nếu nói vậy… nàng chắc chắn sẽ càng giận hơn.

Thấy nàng lạnh lùng trừng hắn, trong lòng hắn cũng bốc lên một cơn lửa tà… bước lên ôm chặt lấy eo nàng, một tay bóp cằm nàng, giọng độc lạnh: "Cho dù là ta gϊếŧ hắn thì sao? Đừng quên bây giờ nàng là thái tử phi của ta! Nàng rơi lệ vì nam nhân khác, để ta ở chỗ nào?"