Chương 14

Cố Nguyên khẽ nhíu mày, nhẹ nhàng khom gối hành lễ, rồi theo hai nàng kia cùng nhau rời đi.

Đến khi ra khỏi Như Ý lâu, lên xe ngựa, trái tim căng thẳng suốt cả buổi của nàng mới dần thả lỏng.

Lư Kiều Nguyệt thấy nàng thở phào một hơi, nghi hoặc hỏi: "Sao vậy? Có phải chỗ nào không thoải mái không?"

"Không sao." Cố Nguyên lắc đầu nói: "Chỉ là đã lâu không ra ngoài, lần này vừa ra liền chạm mặt Thái tử và công chúa, khó tránh khỏi có chút khẩn trương."

Lư Kiều Nguyệt phụ họa: "Phải phải, ban đầu ta cũng sợ chết đi được! Nếu thật sự chọc giận Ngũ công chúa, chúng ta chẳng có lợi gì cả. May mà Thái tử là người phân minh. Nhưng mà khí thế Thái tử thật quá uy nghiêm, ta không dám ngẩng đầu nhìn. Nguyên Nguyên, vẫn là ngươi gan lớn, còn dám mở miệng nói chuyện với Thái tử."

Đối diện ánh mắt ngưỡng mộ của hai nàng, Cố Nguyên chỉ hơi cong môi, trên khuôn mặt trắng ngần hiện ra một nụ cười gượng gạo: "Thật ra ta cũng có chút sợ."

Nàng không biết có phải mình nghĩ nhiều không, nhưng luôn cảm thấy ánh mắt Thái tử nhìn nàng quá mức nóng bỏng, khiến tim nàng bỗng chốc hoảng loạn.

Trương Uẩn Tố thì tự rót một chén trà, thấm giọng rồi thao thao nói: "Bên ngoài chẳng phải đều đồn Thái tử là người âm trầm khó gần sao? Hôm nay nhìn qua, cũng chẳng đáng sợ như trong lời đồn. Tuy rằng mặt lạnh trông có chút dọa người, nhưng vẫn rất nói lý lẽ. Ngược lại là vị Ngũ công chúa kia, nàng ta với Thái tử cùng một mẹ sinh ra, mà sao khác biệt lại lớn đến vậy?"

Cố Nguyên nhìn sang Trương Uẩn Tố, nhẹ giọng khuyên: "Tố Tố, dù sao nàng ta cũng là công chúa, hôm nay là do Thái tử ở đó nên nàng ta không tiện phát tác. Về sau nếu ngươi lại gặp nàng ta, vẫn nên thu bớt tính tình lại, bằng không người chịu thiệt là ngươi."

Trương Uẩn Tố sờ mũi nói: "Biết rồi, chơi không nổi thì tránh cũng được mà."

Cố Nguyên đưa tay điểm nhẹ vào trán nàng ấy, mỉm cười dịu dàng: "Thế mới ngoan."

Chẳng bao lâu, xe ngựa cũng trở về đến Vĩnh Hưng phường, ba nàng tạm thời chia tay, ai nấy hồi phủ.

Lúc chia tay, Lư Kiều Nguyệt và Trương Uẩn Tố còn trêu ghẹo Cố Nguyên: "Ca ca Văn gia nay đã đỗ Bảng nhãn, e là chẳng bao lâu nữa sẽ đến cửa cầu thân, Nguyên Nguyên, ngươi về phải chuẩn bị sẵn sàng đấy."

Trên mặt Cố Nguyên lộ rõ vẻ thẹn thùng, không tiếp lời, chỉ khẽ hờn trách một tiếng, rồi xoay người trở vào phủ.

*

Để ban thưởng ân sủng, Thuận Tế đế đặc biệt ban tiệc du yến tại Khúc Giang cho các tân khoa tiến sĩ. Vì vậy, sau khi các tiến sĩ dạo phố xong liền thẳng đường đến vườn hạnh bên hồ Khúc Giang.